Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu

Chương 102:

Chương trước Chương sau

Câu nói này đã khơi dậy tính hiếu tg của Hoa Nương. Bà ta làm nghề bà mối b lâu nay chưa từng chuyện cưới hỏi nào mà kh thành. Vả lại, tài nguyên trong tay bà ta còn nhiều, bà ta kh tin Kiều Uyển lại kh vừa mắt với ai cả.

“Kh thể nào! Nàng nói xem nàng tiêu chuẩn gì? Nếu kh làm thành mối hôn sự này của nàng, ta đây sẽ bỏ nghề bà mối luôn!”

“Hoa bà mối, rốt cuộc ngươi là của ai vậy?”

Vân Chiêu Bạch đứng bên cạnh đỏ mắt, gào lên với Hoa Nương:

“Ngươi đã nhận bạc của ta, nếu kh làm xong việc thì trả lại đ.”

Lúc này Hoa Nương chỉ còn tâm trí nghĩ đến cái bảng hiệu của , đâu còn hơi sức mà quan tâm đến , bà ta vội vàng xua tay: “Vân c tử, lúc nãy cũng nghe đó, Uyển Nương kh lòng với . Yên tâm, số tiền này ta sẽ trả lại kh thiếu một đồng nào.”

Vân Chiêu Bạch túm l số bạc được trả lại, ánh mắt lạnh lùng như d.a.o Kiều Uyển: “Kiều Uyển, ta hỏi nàng lần cuối, nàng thực sự kh đồng ý ?”

Kiều Uyển xòe tay, “Là ta nói chưa đủ rõ ràng ư?”

“Hay cho nàng, Kiều Uyển! Nàng đừng hối hận!”

Vân Chiêu Bạch bu lời tàn nhẫn, quay nói lớn, “Đi! Mang hết đồ đạc về! Ta, Vân Chiêu Bạch, còn sợ kh tìm được nương tử ? Chẳng lẽ ở đây nài nỉ cầu xin nàng ta mới được à!”

vừa vừa gầm lên.

“Các vị mở to mắt ra mà cho rõ! Kiều Uyển này mắt mọc trên đỉnh đầu, tự cho là kiếm được vài đồng tiền dơ bẩn coi thường chúng ta. Ta muốn xem thử, một nữ nhân kh an phận thủ thường, suốt ngày phơi mặt ra ngoài như thế này, rốt cuộc ai dám rước về!”

“Nói kh chừng số tiền nàng ta kiếm được bây giờ cũng chẳng m đồng sạch sẽ.”

“Ta đã nói , một nữ nhân, trước kia chẳng th tài cán gì, vài chuyến lên thành lại tiền, kh chỉ xây nhà còn làm được cả cao chuyển đồng xa, e rằng kh là........... Á!”

còn chưa nói hết lời, Triệu Tiểu Mãn đã từ trên cây ném một con d.a.o xuống trước mặt .

Ngay sau đó nàng cũng nhảy xuống khỏi cây, nh chóng nhặt con d.a.o lên, “Uyển Nương dùng ma da kiếm tiền, mọi chúng ta đều biết rõ. Nếu ngươi còn dám nói bậy, ta sẽ nói với Lâm Tri phủ ngay.”

Vân Chiêu Bạch sắc mặt lúc x lúc đỏ, cái tiện nhân đó lại bám được Lâm Tri phủ, đến cả đứa ngốc này cũng trở nên vênh váo .

còn chưa , ta sẽ đóng yên ngựa hỏi Lâm Tri phủ ngay đây.”

Lần trước Triệu Tiểu Mãn th rõ ràng ở nha môn, lúc Lâm Tri phủ vừa đến, ta trốn sau đám đ ngay cả một tiếng rắm cũng kh dám thả.

Quả nhiên, vẻ hung hăng của Vân Chiêu Bạch giảm nhiều, chỉ vào Triệu Tiểu Mãn nói:

“Ngươi... nam tử hán tốt kh chấp vặt với nữ nhân, , chúng ta !”

Triệu Tiểu Mãn Kiều Uyển, “Uyển Nương, ta đã đuổi kẻ xấu . Nàng nói đúng, chỉ cần ta tỏ ra dũng cảm, họ sẽ sợ hãi và kh dám ức h.i.ế.p chúng ta nữa.”

“Tiểu Mãn, cảm ơn , cẩn thận dao.”

Nương của Tiểu Mãn nghe th động tĩnh chạy ra, vội vàng giật l con d.a.o trên tay nàng, “Ta đã bảo con đừng cầm dao, nhỡ bị thương thì làm ! Hơn nữa con gái kh được tùy tiện trèo lên cây.”

Giọng nương Tiểu Mãn dạy dỗ Tiểu Mãn càng lúc càng xa, Hoa Nương lại xáp lại gần, xoa xoa tay hỏi: “Uyển Nương, nàng mau nói , rốt cuộc nàng muốn lang quân như thế nào? Cho ta một lời chuẩn xác, ta còn tiện bề để ý giúp nàng.”

Kiều Uyển vốn muốn tùy tiện nói vài câu để qua chuyện, nhưng nàng biết hôm nay đã mở màn , Vân Chiêu Bạch thì ngày mai sẽ Lý Chiêu Bạch, Tống Chiêu Bạch. Nếu cách vài ngày lại làm ra cảnh này, cuộc sống của nàng còn yên ổn ?

Thế là, nàng nghĩ một hồi, cuối cùng hình ảnh dừng lại ở dáng vẻ th lãnh của Lạc Hàm Chương. Như bị quỷ thần xui khiến, nàng thốt lên: “Nói về tiêu chuẩn... thân hình cao tám thước, tóc được búi gọn gàng, sống mũi cao thẳng, đường môi rõ ràng, đường quai hàm sắc sảo sạch sẽ, mang theo ba phần th lãnh, ba phần cao quý, và bốn phần xa cách khiến khác kh dám dễ dàng tiếp cận.”

Hoa Nương nghe đến ngẩn , dò hỏi: “Miêu tả ngoại hình thì giống một lang quân tuấn tú, nhưng ta nghe... chẳng giống bình thường chút nào vậy?”

Chẳng là quái đản ?

Kiều Uyển giả vờ thất vọng, “Nếu Thẩm cảm th khó xử, vậy thôi vậy.”

Nói đến đây, thói quen nghề nghiệp của Hoa Nương trỗi dậy, bà ta vỗ n.g.ự.c nói: “Kh giấu gì Uyển Nương, ta quen kh ít tiểu lang quân trong thành. Tiêu chuẩn của nàng tuy hơi kỳ lạ thật, nhưng chỉ cần ta ra tay thì kh việc gì kh thành cả.”

Kiều Uyển thầm nghĩ, bà cứ tìm đại , tìm được mới là ma. Cho dù tình cờ gặp Lạc Hàm Chương, thì cái kiểu nói năng ‘chi hồ giả dã’ của cũng đủ khiến ta khó chịu.

Kiều Uyển hít sâu một hơi, tiếp tục bịa đặt lung tung, “Vậy ta sẽ chờ tin tốt từ Thẩm vậy.”

Đúng lúc này, nàng th một bóng dáng quen thuộc từ xa tiến đến gần.

Nàng chớp chớp đôi mắt hạnh long l nước, nói thêm: “ từ xa, cứ như thể bước ra từ trong tr vẽ vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-102.html.]

“Khoan đã.”

Lòng Kiều Uyển thót lại, nàng lại chớp mắt lần nữa.

càng nói, bóng dáng Lạc Hàm Chương lại càng rõ ràng hơn? Chẳng lẽ bức họa này lại chân thực đến mức đó ư?

“Kiều Uyển.”

Giọng nói trầm thấp kia truyền đến, quả nhiên giống hệt trong ký ức.

“Ngay cả giọng nói cũng giống thế này...” Nàng vô thức lẩm bẩm, đưa tay dụi dụi mắt. Nhưng chờ cho sự mơ hồ tan , nàng chợt nhận ra ều gì đó.

Lạc Hàm Chương thật sự đã đến.

Nàng vội vàng nói với Hoa Nương, “Thẩm à, hôm nay kh tiện, Thẩm về trước ạ.”

Hoa Nương vốn muốn cố gắng thêm chút nữa, nhưng Kiều Uyển nửa đẩy nửa mời tiễn bà ta ra đường.

Trước khi , bà ta còn kh quên quay lại dặn dò: “Nàng tuyệt đối kh được lén lút tìm bà mối khác đ nhé! Mối hôn sự này của nàng, ta nhất định sẽ làm thành cho nàng!”

“Được được được, nếu ta tìm thì cũng chỉ tìm Thẩm thôi.” Kiều Uyển ứng phó đáp lời.

Hoa Nương lúc này mới lắc lư eo một cách miễn cưỡng.

Chờ , Kiều Uyển ho khan vài tiếng đầy ngượng ngùng. Nàng chỉ định l y làm cái bia đỡ đạn thôi, chính chủ lại thực sự đứng ở đây ?

Kiều Uyển chỉnh lại y phục, xoa xoa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, lại sờ sờ mũi. ta nói khi bối rối thì luôn nhiều hành động vô ích, câu này quả thực hợp với tình cảnh hiện tại.

Nàng đành cắn răng mở lời. “Lạc tiên sinh, lại xuống từ sau núi vậy?”

Ánh mắt Lạc Hàm Chương dừng lại trên má hồng của Kiều Uyển, đôi môi mỏng khẽ cong lên một độ cong, nhưng nh lại hạ xuống, “Hôm qua chẳng đã nói là muốn đến xem cao chuyển đồng xa , nàng quên ư?”

Nghe vậy, lòng Kiều Uyển nhẹ nhõm.

May quá, y chắc là kh nghe th gì.

“Nếu đã đến, đáng lẽ nên gọi một tiếng, ta sẽ dẫn .”

Lạc Hàm Chương nhếch môi, “Đến hơi sớm một chút, sợ làm phiền nàng nên tự lên xem trước .”

Vừa nói, ánh mắt y vẫn chăm chú Kiều Uyển, “ nào, kh mời ta vào ?”

Kiều Uyển ‘ồ’ một tiếng, vội vàng mở cửa.

Chu thị và Trần Trường Lạc th Lạc Hàm Chương sau Kiều Uyển, khóe miệng tươi cười kh ngớt, “Uyển Nương, ta đã làm bữa sáng , con muốn mời Lạc tiên sinh dùng cùng kh?”

Kiều Uyển xua tay, “Nương, Lạc tiên sinh là từ thành đến, chắc c đã dùng bữa , bữa cơm đạm bạc của chúng ta…”

“đa tạ .” Lạc Hàm Chương gật đầu cảm tạ Chu thị.

Kiều Uyển: “......”

Chu thị càng hài lòng hơn, càng càng ưng ý.

Trên bàn ăn, Chu thị và Trần Trường Lạc trao đổi ánh mắt, hai lập tức hiểu ý nhau.

Trần Trường Lạc nói với Hạ Nhi, “Hạ Nhi, nương chút việc ở xưởng, con thể giúp nương một tay được kh?”

Hạ Nhi gật đầu, vài miếng đã ăn hết bát cháo loãng.

“Nương, Hạ Nhi đồng ý, thôi.”

Trần Trường Lạc liếc Kiều Uyển, “Hai từ từ ăn nhé. Tiểu , nhớ chăm sóc khách cẩn thận. Trong nhà vẫn còn bánh màn thầu và bánh bao, Lạc tiên sinh, dùng thêm chút nữa.”

“Vâng, tẩu tử, cứ làm việc .”

nh, trong nhà chỉ còn lại ba bọn họ. Chu thị huých tay Kiều Uyển.

Kiều Uyển vờ như kh th, cầm một cái màn thầu từ từ nhai.

Chu thị hết cách, đành hỏi: “Lạc tiên sinh tr kh giống Th Châu?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...