Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu

Chương 110:

Chương trước Chương sau

Mãi đến gần trưa, Kiều Uyển cuối cùng cũng từ từ đường ra.

Vốn dĩ nàng kh muốn làm long trọng như vậy, chỉ là Kiều Lý Chính kiên quyết muốn báo cáo vinh dự này với tổ tiên, nói rằng đó là vừa để tạ ơn che chở, vừa để vinh quang này được truyền lại cùng với hương hỏa.

Nàng còn định tiếp tục sống ở Kiều gia thôn, một chút lễ nghi giữ thể diện vẫn làm.

Kiều Uyển vừa bước qua ngưỡng cửa từ đường, đã th Chu thị và Trần Trường Lạc đợi ở hành lang, bên cạnh còn nhiều nữ nhân trong Kiều gia thôn.

Từ đường trang nghiêm, th thường chỉ nam giới của các gia đình mới được ra vào, nữ nhân bổn gia của Kiều gia thôn định trước sẽ gả ra ngoài nên kh được vào từ đường, chỉ phụ nhân gả vào nhà mới được một lần vào tế bái tổ tiên do trượng phu dùng dây lụa đỏ kéo vào.

Vì vậy, lần này các nàng đều kh thể vào, chỉ thể đứng ngoài từ đường nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Nụ cười trên mặt Chu thị gần như sắp tràn ra, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng ánh lên niềm vui, th nàng ra, bà vội vàng tiến tới đón, giọng nói kh giấu được sự hân hoan: “Cuối cùng cũng ra ! Bên trong kh mệt chứ?”

Chu thị nói xong theo bản năng ưỡn thẳng lưng, cổ cũng ngẩng cao hơn.

Năm xưa khi nàng gả vào Kiều gia, cũng chỉ chạm đến mép từ đường trong ngày bái đường, ngày thường dù là đại ển tế tự, nàng cũng chỉ thể đứng xa ở ngoài sân chờ đợi, lắng nghe động tĩnh của nam nhân bên trong. Câu nói "Từ đường cấm địa, nữ lưu kh được vào" nàng đã biết từ khi mới gả về.

Nhưng hôm nay thì khác, nha đầu Uyển nhà nàng được Lý Chính đích thân mời vào, là đại diện cho vinh quang của Kiều gia, đứng trước mặt tổ tiên để nhận thể diện này.

“Nương, đều là Lý Chính thúc nói, ta chỉ đứng bên cạnh chờ, kh mệt.”

“Kh mệt là tốt .”

Chu thị liếc qua m phụ nhân đang thò đầu rình mò kh xa, eo lưng lại càng thẳng hơn, khi nắm l tay Kiều Uyển, đầu ngón tay mang theo sự nhiệt thành của được ké lây vinh dự: “Đi thôi, chúng ta về nhà, yến tiệc sắp bắt đầu .”

Kiều Lý Chính đã thả lời ra từ sớm, muốn gọi toàn bộ dân làng đến ăn tiệc, chúc mừng Kiều Uyển được phong thưởng.

Y vui vẻ lắm, còn bàn với Ngô thị, muốn l số tiền tiết kiệm được m năm trong nhà ra để tổ chức tiệc.

Kiều Uyển đâu thể để y tốn kém, nói khéo léo mãi mới nhận phần chuẩn bị về nhà .

Nhưng Kiều Lý Chính vẫn dậy sớm mua về cả đống rau củ quả trong thôn, thậm chí còn xẻ nửa con heo, nói rằng nếu kh nhận là kh nể mặt Lý Chính một thôn như y, Kiều Uyển đành nhận.

Chu thị hôm qua đã mời m vị tẩu tử bên nhà nương đẻ sang giúp đỡ, bản thân cùng Trần Trường Lạc và vài phụ nhân trong thôn phụ trách việc bếp núc, trời chưa sáng đã bắt đầu bận rộn. Theo sự chỉ dẫn của Kiều Uyển, họ bày ra hơn mười bàn trong sân, trên bàn toàn là lẩu, bày đầy các loại rau củ và thịt thái lát chuẩn bị nhúng lẩu.

M năm nay cuộc sống các nhà đều eo hẹp, nhiều gia đình xây nhà mới, cưới vợ cũng chưa từng tổ chức tiệc, Kiều gia thôn đã lạnh lẽo quá lâu. Hôm nay, sau khi nghi lễ tế tổ kết thúc, già trẻ lớn bé đều đổ dồn về nhà Kiều Uyển, trong sân sớm đã chật kín .

“Hương Quân.”

Kiều Đại Sơn rón rén tới, lúng túng hành lễ, “Ta gọi như vậy, kh sai chứ?”

Kiều Uyển cười: “Đại Sơn thúc, trước đây gọi ta là Uyển nương, giờ cứ gọi như vậy là được.”

Kiều Đại Sơn vội vàng xua tay: “Như vậy kh được! Con giờ là Hương Quân do Hoàng thượng phong, bọn ta đâu dám gọi thẳng tên?”

“Chỉ là một hư d thôi.” Kiều Uyển nói nhẹ nhàng, “Gọi Uyển nương nghe thân thiết hơn.”

Bên cạnh lập tức dân làng phụ họa: “Đúng vậy, cứ gọi Uyển nương, gọi Hương Quân lại thành xa lạ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-110.html.]

Kiều Đại Sơn gãi gãi sau gáy, cười ngây ngô: “Được, vậy ta gọi Uyển nương.”

Nói , hít hít mũi, lại hỏi, “Uyển nương, đây là mùi vị gì vậy? Thơm đến mức khiến ta nuốt nước bọt.”

“Là lẩu, ta tự phối nguyên liệu, nhúng thịt nhúng rau đều được.”

“Nhiều thịt như vậy ? Thật là quá tốn kém!”

Kiều Đại Sơn nói xong, quay sang bà con trong sân, giọng nói sang sảng: “Hôm nay là ngày vui của Uyển nương, cũng là ngày vui của Kiều gia thôn chúng ta! ta đã thịnh tình khoản đãi, chúng ta kh thể kh biết chừng mực, ăn no là được, đừng th đầy bàn thịt thà rau củ mà lãng phí lung tung, ta sống cũng kh dễ dàng!”

“Biết ! Biết !” Mọi nhao nhao đáp lời.

“Chúng ta chưa từng ăn lẩu bao giờ, hôm nay được nếm thử là thỏa mãn .”

“Đúng vậy, nhiều thịt như vậy, lát nữa chúng ta đều dùng đũa sạch gắp, đừng làm bẩn, những thứ này nếu là hun thành thịt x khói, đủ cho gia đình họ ăn gần nửa năm .”

Kiều Uyển vừa giận vừa cười: “Các vị thúc thẩm, bày ra là để mọi ăn, ngàn vạn lần đừng dè sẻn, cứ ăn thỏa thích mới tốt. Huống hồ hôm nay triều đình ban thưởng bạc, đủ cả, các vị ngàn vạn lần đừng tiết kiệm.”

“Nếu đã thế thì quá tốt!”

tiếp lời, vỗ n.g.ự.c nói, “Uyển nương, câu này của , chúng ta cũng an tâm . Tuy nhiên, chúng ta cũng kh ăn kh. Triều đình chẳng bảo đốc biện quân lương ? Chúng ta kh tài cán gì khác, nhưng làm việc thì ai n đều là tay thiện nghệ! chỉ cần một câu, chúng ta sẽ dừng hết mọi việc đang làm để đến giúp , kh cần thù lao!”

“Đúng vậy! Chúng ta đều tình nguyện!”

“Kh cần tiền c!”

Lòng Kiều Uyển th ấm áp: “Đa tạ các vị. Ta kh giấu gì mọi , việc làm mì tiện lợi này quả thực cần nhiều hơn, thậm chí còn nhiều hơn cả xưởng Ma Da Sảng. Chốc nữa dùng bữa xong, ai ý muốn thì đến chỗ ta ghi d, ều kiện phù hợp là thể lên c, tiền c giống như ở C phường Ma Da Sảng.”

“Thật ?”

“Ta đến!”

“Tính ta một suất!”

Những đã bỏ lỡ đợt chiêu mộ c nhân làm Ma Da Sảng lần trước lập tức đỏ mắt. Thêm vào đó, hôm nay những làm xa, hay những cô gái đã xuất giá, cũng đều trở về. Vừa nghe nói chiêu mộ, sân viện lập tức nổ tung. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp thôn xóm, đứng từ xa cũng thể nghe th sự náo nhiệt trong sân nhà họ Kiều.

Kiều Quý Tú hôm nay về nhà nương đẻ , nàng ta đặc biệt xin phu quân, mượn cỗ xe ngựa của Huyện Thái gia để đưa về. Nàng ta còn cầu xin mua nhiều lễ vật, vốn định khoe khoang trong thôn, hòng áp chế uy phong của Kiều Uyển. Nào ngờ, từ lúc vào thôn đến khi về nhà, nàng ta chẳng th bóng dáng một ai.

Vừa vào nhà, nghe tin chuyện xảy ra trong thôn, nàng ta lập tức th như trời đất sụp đổ.

“Ngươi nói gì? Kiều Uyển được phong Hương Quân?”

Kiều Lão Thái sai khóa cửa lại, cả nhà kh ai ra ngoài. Bà ta thu dọn lễ vật Kiều Quý Tú mang về, trên mặt kh chút ý cười nào: “Ngươi nghe xem, cười vui vẻ như vậy, còn thể là giả ?”

Kiều Quý Tú giậm chân: “Kiều Uyển này chẳng biết gặp may mắn chó ngáp ruồi gì, mà lại thể được phong Hương Quân, còn đốc biện quân lương.”

Kiều Vọng Phúc nhớ lại lời cảnh cáo hôm qua của Kiều Uyển, kh khỏi rùng một cái: “Hiện giờ nàng ta kh còn quan hệ gì với chúng ta, con cũng đừng nên trêu chọc nàng ta. Nếu rảnh rỗi như vậy, nên để rể quý giúp đỡ gia đình chúng ta cho tốt. Chờ ta và đại ca con đỗ bảng, cả nhà chúng ta nhất định sẽ mạnh hơn nhà Kiều Uyển bọn chúng.”

Kiều Quý Tú trầm giọng: “Cha, ta biết .”

Kiều Tăng Văn bĩu môi: “Quý Tú, nhắc đến nàng ta là ta lại tức giận. Chuyện dời mộ hôm qua tuy kh vui vẻ gì, nhưng sau cùng chúng ta cũng đâu dời thành c? Hôm nay bọn họ gọi dân làng đến ăn cỗ, rõ ràng biết chúng ta kh , mà lại kh biết đường đến mời chúng ta một tiếng. Cả tên Kiều Vịnh Toàn kia cũng vậy, về nhà mà cũng kh đến gọi ta, cái đại ca này, ăn cỗ cùng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...