Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 13:
“Ma da Sảng, thứ này ta đúng là lần đầu tiên nghe th, liệu ngon kh?” Một đàn trung niên vừa ăn bánh nướng vừa kinh ngạc hỏi.
“Ngon, ngon lắm, tuyệt đối ngon.” Chu thị vội vàng vén nắp thùng lên. “Ngài muốn mua kh?”
Một luồng hương thơm xộc thẳng vào mũi khiến đến kh nhịn được hít vài hơi, lập tức cảm th chiếc bánh nướng trong tay kh còn thơm nữa.
“Thật thơm, chỉ là mười văn một lạng thì quá đắt ? Dù cũng chẳng chút thịt vụn nào, nếu một văn một lạng thì ta sẽ mua ít để nếm thử.”
Kiều Uyển cười nói: “Đại thúc, món Ma da Sảng này chế biến vô cùng phức tạp, bí phương gia vị lại càng là thứ kh thể tìm được nơi thứ hai trong thiên hạ. Mười văn một lạng, Ma da Sảng hoàn toàn xứng đáng, ta dám đảm bảo chỉ cần nếm qua sẽ còn muốn ăn nữa.”
đàn trung niên cắn vài miếng bánh nướng: “Dù ngươi độc đáo đến đâu cũng kh bán được mười văn một lạng, lại còn kh no bụng bằng bánh nướng. Thôi, thôi, kh mua.”
Chu thị kh cam lòng, còn muốn bước tới khuyên nhủ, nhưng đó đã phất tay áo bỏ .
“Uyển Nương, làm bây giờ.”
Mở sạp đã nửa ngày trời, chỉ một khách đến hỏi, lát nữa chợ sáng đều hết, hai thùng Ma da Sảng này làm bán hết được, thật là khiến ta sầu não quá.
Kiều Uyển đặt gi dầu gói hàng ngay ngắn, bình tĩnh nói: “Nương, nói xem, Ma da Sảng của chúng ta là thứ tốt kh?”
Chu thị gật đầu: “Đương nhiên là thứ tốt, ta sống nửa đời chưa từng ăn qua món nào ngon đến thế.”
Kiều Uyển cười nhẹ.
“Như vậy là được . Rượu ngon kh sợ hẻm sâu, Ma da Sảng của chúng ta cũng kh lo kh bán được.”
Nói thì là vậy, nhưng Chu thị vẫn sốt ruột.
Con gái bà đã vất vả m ngày liền, vạn nhất vừa mới bày sạp đã bị ế hàng, Uyển Nương sẽ đau lòng biết bao... Bà càng nghĩ càng khó chịu, bước chân đến đầu phố, đành mặt dày gọi mời.
“Ma da Sảng, Ma da Sảng vừa thơm vừa giòn, chỉ mười văn một lạng, mọi mau đến xem !”
Giọng Chu thị đã khản đặc, cũng kh ai đến hỏi bà nửa câu. Bà đành lủi thủi quay về bên cạnh Kiều Uyển: “Uyển Nương, hay là chúng ta giảm giá bán .”
“Nương, đừng vội.”
Đúng lúc này, Hoắc lão bản của tửu quán chạy ra dạo chơi: “Này, nha đầu nhỏ, ta đã bán được m vò rượu , đồ của ngươi vẫn chưa bán hết à?”
Kiều Uyển cười nói: “Cảm ơn ngài đã quan tâm, sắp .”
Hoắc lão bản cũng cười theo: “Nha đầu nhỏ, ngươi nghe thúc một lời khuyên, sẽ kh tên đại ngu nào đến mua Ma da Sảng của ngươi đâu. Dọn dẹp đồ đạc về nhà thôi.”
Kiều Uyển cười mà kh nói, mở nắp hai thùng gỗ ra, đặt chiếc cân lên mặt bàn.
“Kh ta nói khoác, nếu ngươi thể bán hết thứ này, đó mới là chuyện lạ. Lần sau đừng đến đây nữa, ngươi buôn bán kh tốt, còn làm hao mòn khách của tửu quán ta.”
Kiều Uyển liếc tửu quán cách nàng tám trượng, cười đáp lời: “Đại thúc, nếu đã nói vậy, ta thể hiểu rằng Ma da Sảng của ta kh bán được là vì sinh ý của tửu quán ngài chưa đủ tốt, kh thể thúc đẩy việc buôn bán Ma da Sảng của nhà ta?”
“Ngươi... Ta hảo ý khuyên bảo, ngươi kh nghe, ta cứ đứng đây xem, rốt cuộc ai đến mua đồ của nhà ngươi, xem ai lủi thủi dọn sạp về nhà. Hừ!”
Chủ quán rượu phất tay áo bỏ , nhưng còn chưa kịp qua đối diện, lúc này, một học tử của Minh Nguyệt Thư viện th câu thơ trên tấm bảng liền nảy sinh hứng thú.
“Ma Da Sảng độc nhất thiên hạ, mười văn một lạng ắt lên bảng vàng.”
“Lời thơ hay.”
lại vào món ăn trong thùng gỗ, hít sâu vài hơi.
“Đây chính là Ma da Sảng mười văn một lạng đó ?”
Kiều Uyển biết cơ hội của nàng đã đến, vội cầm gi dầu lên: “Thưa tiên sinh, đúng vậy, Ma da Sảng của ta là độc nhất thiên hạ, ăn xong mùa xuân tới nhất định sẽ lên bảng vàng. Ngài cần bao nhiêu, ta sẽ gói cho ngài ngay.”
Cụm từ ‘Tiên sinh’ này khiến đọc sách áo trắng đó ưỡn thẳng lưng thêm m phần.
Hoắc lão bản quay trở lại, hỏi thư sinh: “Nghe giọng ệu của ngài, là đã ăn qua Ma da Sảng ?”
Thư sinh ngước mặt lên, khó chịu nói: “Ta chưa từng ăn, nhưng ta biết chữ.”
Thư sinh lại hít vài hơi, trực tiếp nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-13.html.]
“Tuy đắt thật, nhưng trên bảng viết rằng ăn vào năm sau nhất định sẽ đăng bảng (đỗ đạt), chỉ riêng cái ềm lành này cũng thử . Mười văn một lạng thì cứ mười văn một lạng , l cho ta một lạng vị cay thơm.”
Quả nhiên kẻ cả tin, Lão bản họ Hoắc kinh ngạc.
Kiều Uyển vội vàng dùng đũa gắp một phần Ma da sảng vị cay thơm, lại gắp thêm một đũa vị ngũ hương: “Tiên sinh, ngày thường ta vô cùng sùng bái những bậc đọc sách, phần Ma da sảng ngũ vị này xin được miễn phí tặng ngài, chúc ngài năm sau Kim Bảng đề d, kh phụ c đèn sách.”
“Hay, hay, hay!” Vị thư sinh kia đặt mười văn tiền xuống, hướng Kiều Uyển thi lễ: “Mượn lời tốt lành của cô nương. Nếu sang năm tại hạ quả thực đỗ đạt, nhất định sẽ quảng bá Ma da sảng này của cô nương thật tốt.”
“Như vậy, tại hạ xin đa tạ tiên sinh.”
Thư sinh nếm thử một miếng, hương vị độc đáo mới lạ lan tỏa trong miệng, tựa như mở ra cánh cửa đến một thế giới mới. Thì ra đồ ăn thức uống trên đời, ngoài chua cay mặn ngọt ra, còn thể tư vị ngon lành đến nhường này.
Thư sinh lập tức trợn tròn mắt Kiều Uyển: “Cô nương, Ma da sảng này quả thực xứng đáng với chữ ‘Độc nhất vô nhị’ trên tấm biển, ta tự nhận đã qua nhiều nơi, cũng từng thưởng thức nhiều món ăn trong tửu lâu, nhưng chưa từng ăn qua món Ma da sảng nào ngon đến mức này.”
Nghe th lớn tiếng tán thưởng, những học tử cùng sau lưng đều tiến lên xem náo nhiệt. Th ăn ngon lành như vậy, mọi nhao nhao ghé sát lại ngửi một hơi. Thư sinh đặt Ma da sảng xuống, lập tức ứng khẩu thành một bài thơ:
“Thư sinh ngẫu nhiên nếm Ma da sảng,
Một miếng kinh ngạc vị vô song.
Cay thơm tê tái nhảy múa đầu lưỡi,
Tươi ngon thấm thẳng tâm can.”
“Thơ hay!”
“Thơ hay!”
Kiều Uyển cũng giơ ngón cái về phía thư sinh: “Tiên sinh thật tài hoa về văn chương.”
Các học tử mặt kh còn ngồi yên được nữa, nhao nhao móc tiền ra.
“L cho ta một lạng ngũ hương!”
“Ta cũng muốn ngũ hương!”
“L cho ta một lạng Ma da sảng vị cay thơm!”
Chu thị bận rộn đến mức kh biết đang làm gì, chỉ biết luôn miệng cười và kh ngừng cho Ma da sảng vào gi dầu mà Triệu Tiểu Mãn đã trải sẵn.
Kiều Uyển thì phụ trách việc thu tiền.
Thật tuyệt, tiền thưởng ở thời hiện đại nhiều, nhưng đều là những con số lạnh lẽo.
Vượt qua hai kiếp, nàng cuối cùng cũng cảm nhận được mùi vị của việc đếm tiền đến mềm cả tay.
Một vài thư sinh ăn một lạng th chưa đã thèm lại đến mua thêm một lạng nữa.
“Cô nương, lần sau cô còn đến đây bán nữa kh?” trong đám đ hỏi.
“Đúng vậy, sẽ kh chỉ bán một lần này thôi chứ?”
“Sẽ kh đâu, m ngày này ta sẽ cách ngày đến một lần, sau đó sẽ đến bán hằng ngày.”
“Thế thì tốt , thứ này quả thực ngon, tuyệt vời, tuyệt vời.”
Ở phiên chợ sớm, những ngang qua th toàn là các học tử đang xếp hàng mua Ma da sảng, ngay cả họ cũng cảm th món này chắc c kh thể sai, vì vậy những qua tò mò mua một chút nếm thử.
Kh ngờ lại thực sự ngon, lần đầu tiên họ cảm th kh cần thịt mà món ăn vẫn ngon đến vậy.
Nó được gọi là Ma da sảng.
Ăn thì kh thể dừng lại.
“Cô nương, l cho ta hai lạng nữa, kh đúng, ba lạng , một lạng ngũ hương, hai lạng cay thơm, gói kỹ lại, ta mang về nhà cho nhà nếm thử món mới.”
Lão bản họ Hoắc tức đến méo cả râu, bọn học trò này e là đọc sách toàn nhét vào bụng chó hết cả , mua Ma da sảng mười văn một lạng mà kh thèm chớp mắt, còn l việc bị coi là kẻ cả tin làm niềm kiêu hãnh nữa .
Quan trọng nhất là bọn họ quá đ, che khuất cả biển hiệu tửu ếm của , đây chẳng là ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh do của ?
Ba c giờ sau, hai thùng Ma da sảng đã vơi gần hết. Kiều Uyển xoa bụng: “Nương, Tiểu Mãn, thu dọn thôi, chúng ta ăn chút gì về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.