Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 142:
Kiều Uyển vừa gắp một đũa rau x, nghe vậy liền ngẩng đầu cười: “, trước khi ta khởi hành vào sáng mai, các ngươi giao chân dung nhà cho Tấn Trọng. Ngoài ra, nếu đặc ểm nhận dạng đặc biệt nào thì cũng ghi lại luôn. Dọc đường, ta sẽ bảo quan sai cùng chú ý hơn. Biết đâu họ chậm hơn, vẫn còn ở phía sau thì . Các ngươi đã gọi ta một tiếng Đ gia, chỉ cần còn một tia hy vọng, ta sẽ cố gắng hết sức.”
Một hộ vệ ngồi ở cuối bàn chợt ngẩng phắt đầu dậy, môi run run: “Đ gia… Nương tử của ta nàng hơi khập khiễng, ều này cũng thể viết vào ?”
“Dĩ nhiên là được.” Kiều Uyển gắp thêm một miếng thịt vào chén : “Dấu hiệu càng dễ th càng dễ tìm. Các ngươi thử nghĩ xem, vạn nhất khi chúng ta đường lại đột nhiên gặp được thì .”
“Cây gậy trúc của nương ta khắc chữ ‘Hạnh’.”
“Trên trán cha ta một nốt ruồi đen.”
Mọi nhao nhao nói, trong mắt dần ánh lên tia hy vọng.
Tấn Trọng nâng chén rượu, yết hầu chuyển động vài cái, trầm giọng nói: “Lần này Đ gia Bắc Cảnh, kh thể dẫn theo nhiều hộ vệ. Các ngươi hãy ở lại đây, thay Đ gia bảo vệ tốt nhà họ Kiều và xưởng. Tâm nguyện của các ngươi, ta đều ghi nhớ. Yên tâm, chuyến này ta trở về, nhất định sẽ cẩn thận dò hỏi tung tích thân của các ngươi.”
Ánh mắt Kiều Uyển lướt qua m tên hán tử, giọng ệu chân thành:
“Tấn Trọng nói đúng. Các ngươi cứ làm tốt việc của . Phía Th Châu này ta sẽ nhờ Lâm Tri phủ giúp ta lưu ý những các ngươi tìm kiếm. Chúng ta xuất phát từ Th Châu, dọc đường và vùng lân cận Bắc Cảnh cũng sẽ hỏi thăm. Cho dù lần này chưa tìm được, đợi sau khi dẹp yên thiên tai lần này, về sau ta cũng sẽ nhờ thường xuyên theo dõi. Nếu họ còn sống trên đời, ta hứa với các ngươi nhất định sẽ tìm được .”
“Đa tạ Đ gia.”
Chu thị bưng thịt dê vừa thái đến, cười xen vào: “Đúng vậy, Uyển nương nhà ta trước giờ luôn nói được làm được. Các ngươi cứ thả lỏng mà ăn uống, ăn no mới sức lực. Chẳng m chốc, lẽ cả nhà sẽ được đoàn viên thôi.”
M tên hán tử nhau, đột nhiên “đùng” một tiếng đồng loạt đứng dậy, cúi sâu sắc vái chào Kiều Uyển. Giọng họ nghẹn lại: “Tấm ân tình này của Đ gia, m đệ chúng ta khắc ghi suốt đời. Sau này dù lên non đao xuống biển lửa, tuyệt đối kh cau mày một chút nào.”
Kiều Uyển vội xua tay, giọng chân thành: “Mau ngồi xuống ăn , kh ăn nữa là đồ ăn nguội hết cả. Ta kh cần các ngươi lên non đao xuống biển lửa, chỉ cần thay ta chăm sóc tốt nhà. Ân tình này, Kiều Uyển ta ghi trong lòng.”
“Đ gia yên tâm!” M tên hán tử đồng th đáp, trong mắt rực lên khí thế: “ chúng ta ở đây, trên dưới nhà họ Kiều tuyệt đối vạn vô nhất thất!”
Kiều Uyển nâng chén rượu, khẽ nâng lên hướng về phía mọi : “Nếu đã như vậy, ta xin tạ ơn các vị trước.”
đám hán tử đỏ hoe mắt đang ăn uống ngấu nghiến, Kiều Vịnh Toàn nâng chén rượu hướng về phía Tấn Trọng: “Uống cạn chén này, sau này chúng ta đều là nhà. Chuyến này tiểu của ta nhờ ngươi bảo vệ. Đợi đến ngày các ngươi tìm được thân, ta sẽ đích thân tìm Lý Chính xin đất xây nhà cho các ngươi.”
Tấn Trọng ngửa cổ uống cạn, rượu chảy dọc khóe môi, kh rõ là rượu hay là lệ.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, dân làng đã lần lượt ra vào nhà Kiều Uyển.
“Uyển nương, đây là bánh nướng ta làm từ tối qua, nàng mang theo ăn dọc đường.”
“Đây là quýt kết trái sau nhà ta, nàng nhất định mang theo.”
“Nhà ta kh gì tốt cả, chỉ còn lại m quả trứng gà, nàng nhất định mang theo bên .”
“Uyển nương, đây là áo choàng ta và nương ta làm cho nàng, đến lúc đó thể dùng để giữ ấm khi trời trở lạnh.”
Mọi một câu, ta một câu, chẳng m chốc xe ngựa đã được chất đầy. Mặc cho Kiều Uyển và Tấn Trọng ngăn cản thế nào, trong thôn vẫn tìm mọi ngóc ngách để nhét đồ vào xe ngựa.
“Các vị hương thân, mau trở về !” Kiều Uyển đứng bên xe, chắp tay chào mọi : “Uyển nương xin được chúc Tết sớm mọi . Đợi sang năm dân lưu tán tan , ta trở về nhất định sẽ cảm tạ mọi thật chu đáo!”
“Uyển nương đường vạn phần cẩn thận! Nhất định bình an trở về.” Trong đám đ kh biết ai hô lên một tiếng, sau đó là một tràng hưởng ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-142.html.]
“Yên tâm !” Kiều Uyển cười vẫy tay: “Cửa thôn gió lớn, mau về nhà sưởi ấm , đừng để bị lạnh.”
Kiều Lý Chính vẫy tay với nàng: “Uyển nương, đợi con đưa Cao chuyển đồng xa đến Bắc Cảnh, giải quyết xong thiên tai, nhất định nhớ quay về Th Châu đ nhé. Kiều gia thôn chúng ta cũng cần con, con nhất định trở về đ.”
Kiều Uyển cười: “Yên tâm , Lý Chính thúc, ta đã hứa với thúc sẽ biến Kiều gia thôn chúng ta thành thôn đứng đầu nước Tấn , ta vẫn nhớ rõ. Nhất định ta sẽ kh bị khác đào đâu.”
“ câu nói của con ta liền yên lòng.” Kiều Lý Chính chút luyến tiếc Kiều Uyển: “Đường đến Bắc Cảnh xa xôi, chú ý giữ gìn thân thể. Dân làng chúng ta nhiều đến tiễn con như vậy, đến lúc con trở về, chúng ta cũng sẽ ra nghênh đón con.”
Mũi Kiều Uyển cay cay: “Lý Chính thúc, đừng nói những lời này nữa, thúc xem, ta sắp khóc đây.”
“Được được được, ta kh nói nữa, thôi.”
Đợi đến khi xe ngựa chậm rãi lăn bánh ra khỏi cửa thôn, Kiều Uyển lau nước mắt. Trước đây, nàng luôn cảm th những đoạn chia ly trong sách quá mức cảm động. Ở hiện đại, nàng khắp Trung Quốc cũng chưa từng chút xúc động nào, cũng chưa từng trải nghiệm qua. Kh ngờ, thì ra cảm giác chua xót này là như vậy.
Chu thị theo chiếc xe ngựa cho đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt. Bà cùng Kiều Vịnh Toàn và gia đình leo lên sườn đồi ở cửa núi, lớn tiếng gọi:
“Uyển nương, nương ở nhà chờ con trở về!”
“Uyển nương, nhất định bảo trọng!”
“Cô cô, Hạ Nhi mỗi ngày đều đợi cô ở cửa, cô nhất định nhớ về sớm!”
Nghe th tiếng gọi, Kiều Uyển vén rèm m trên sườn đồi, vẫy tay, gọi họ trở về.
“Tấn Trọng, nh hơn chút, họ kh th xe ngựa của chúng ta nữa, tự nhiên sẽ quay về.”
“Vâng, Đ gia.”
Kiều Uyển đến nha môn huyện gặp Lâm Du . phái hộ tống Kiều Uyển và những khác Bắc Cảnh. Đi cùng còn m trăm thợ mộc. nói Lạc Hàm Chương đã trước từ Kinh đô đến Bắc Cảnh, giờ đang đợi nàng ở phía trước.
Càng về phía Bắc Cảnh, dân lưu tán càng lúc càng đ. May mắn thay, quan sai vũ khí, nên họ cũng kh dám đến gần.
Tấn Trọng mỗi khi đến một nơi, đều cẩn thận quan sát những dân lưu tán qua.
“Thế nào ?” Kiều Uyển hỏi.
Tấn Trọng lắc đầu: “Đã được nửa đường , đều kh họ.”
Kiều Uyển lên tiếng an ủi: “ lẽ họ chưa rời , vẫn còn ở Bắc Cảnh. Chỉ cần chưa th chết, thì vẫn còn hy vọng.”
Kỳ thực Kiều Uyển nói ra lời này cũng chút chột dạ, suốt dọc đường kh ít lần th những bộ hài cốt rải rác. Mọi đều rõ tình cảnh tồi tệ đến mức nào, năm nay đã kh thể dùng kinh nghiệm của những năm trước để đánh giá được nữa.
Kiều Uyển kh biết an ủi thế nào, đành nói: “Chúng ta mau chóng lên đường , đến Bắc Cảnh sớm chừng nào tốt chừng đó, giải quyết thiên tai trước mắt mới là ều quan trọng nhất. Chậm trễ thêm một ngày, họ thể sẽ gặp thêm một phần nguy hiểm.”
M khẩn trương lên đường, buổi tối cuối cùng cũng nghỉ chân tại một dịch trạm.
“Th Huệ Huyện chúa, ngài đã đến.”
Kiều Uyển th quen, cũng gật đầu hành lễ: “Lạc tiên sinh ở bên trong kh?”
“, xin mời Huyện chúa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.