Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu

Chương 40:

Chương trước Chương sau

Lạc Hàm Chương ngồi trong xe ngựa vòng qu thành m vòng, từ ngoài thành vào trong thành, cuối cùng kh biết vì lại dừng trước cửa tiệm mà Kiều Uyển thường ngày bày bán Ma da sảng .

“Chủ tử, còn ra ngoài thành nữa kh?” Tiểu tư Thương Lưu tùy thân cung kính hỏi.

Lạc Hàm Chương lắc lắc đầu.

“Hôm nay nàng ta còn chưa đến? Chẳng cách một ngày lại đến ?”

Thương Lưu vẻ mặt mờ mịt: “Chủ tử nói là nào?”

Lạc Hàm Chương bật cười nhẹ vài tiếng, cảm th cũng bị ma ám , rốt cuộc đang nghĩ gì vậy? Nàng ta đến hay kh đến bày hàng thì liên quan gì đến ?

“Kh gì, quay về Minh Nguyệt Thư Viện.”

“Vâng, Chủ tử.”

Đợi xe ngựa được một đoạn, lại nói, “Thôi , Bùi Thiên Hành đang ở đâu? Ngươi truyền lời, nói ngày mai kh việc gì, hẹn cùng nhau ra ngoài thành săn bắn.”

Thương Lưu càng thêm mờ mịt. Chủ tử nhà kh ghét nhất việc săn b.ắ.n ? Trước đây cùng Bùi tiểu tướng quân ra ngoài săn bắn, lần nào về cũng tắm gội m lần, hôm nay thế mà lại chủ động muốn .

nghĩ nghĩ lại cũng kh th suốt, bèn dứt khoát kh nghĩ nữa. Chủ tử nhà muốn đâu, muốn làm gì, chắc c lý do của riêng .

Ngày hôm sau, Kiều Uyển thật sự kh ngờ dân làng Kiều gia thôn lại chân chất đến vậy. Nàng chẳng qua là đưa tiền sửa một con đường, thế mà bọn họ trời còn chưa sáng đã đến giúp đỡ, thậm chí còn đưa cả nhà theo, lời nói cử chỉ đều thể hiện sự biết ơn đối với nàng.

Kiều Uyển cảm th áy náy, vội vàng bảo Chu thị nấu một nồi cháo lớn cho mọi .

Chờ ăn cơm xong, m cữu cữu và cữu mẫu cũng kéo đến, đều bị cảnh tượng này làm cho kinh ngạc.

“Tiểu , cái này...” Tam cữu mẫu há miệng hồi lâu mới khép lại, nàng ta vội vàng hỏi.

Chủ yếu là bọn họ nghĩ Chu thị kh mời được đến giúp, nên m tự ý đến, kh ngờ bên ngoài hang núi lại đ nghịt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-40.html.]

Chu thị cười đến kh khép miệng được, “Tam tẩu, bọn họ trời còn chưa sáng đã đến nện đất . Ta th các tẩu cũng đừng làm gì nữa. Nhiều như vậy, một ta nấu cơm cũng kh xuể, các tẩu cứ giúp ta lo việc tiếp đãi.”

Ba cữu mẫu th quả thật là vậy, vội vàng gật đầu vào hang núi đun nước.

Thôn dân bình thường nhà ai việc, xây nhà đều đến giúp đỡ. Họ đều hiểu rõ lúc nào cần làm gì. Vì vậy, kh cần dặn dò, họ tự giác làm c việc trong tay, ai n đều như đang xây nhà cho chính , tràn đầy nhiệt huyết, tiếng hò reo vang vọng khắp các ngọn núi.

Kiều Uyển thực sự cảm th nàng chẳng qua là thuận tay làm một việc, mục đích lớn hơn là để dập tắt ý định qu rầy của những bên Đại phòng. Nàng kh ngờ bọn họ lại biết ơn đến thế, khiến nàng cảm th nếu sau này kh làm thêm ều gì cho họ thì thật là kh .

Đúng lúc này, Lại thị mẫu nữ, cùng Nhị bá mẫu Khương thị và hai nữ nhi Kiều Vân Nhi, Kiều Lệnh Song đã tới. Từ đằng xa đã nghe th giọng nói sang sảng của Lại thị: “Ôi chao, chúng ta trời vừa sáng đã dậy, còn chưa kịp ăn cơm đã qua đây giúp đỡ, kh ngờ họ lại đến sớm hơn cả chúng ta.”

Kiều Uyển mặt kh biểu cảm hỏi: “Các đến làm gì? Đừng nói là cũng đến giúp đỡ?”

Lại thị liếc Khương thị, kh vui nói: “Đứng ngây ra đó làm gì?”

Khương thị hít sâu một hơi, tiến lên vài bước khẽ nói: “Uyển nương, nghe nói nhà con sắp cất nhà, cả thôn đều đến giúp, chúng ta cũng đến xem việc gì thể làm kh.”

Nói Nhị bá mẫu một nhà đến giúp đỡ thì nàng tin, nhưng nói Lại thị cũng đến giúp đỡ thì nàng tuyệt đối kh tin, dù thì ở nhà ngay cả việc quét nhà cũng trốn tránh, đâu thể là chủ động đến giúp việc được, sợ là lại mang theo mục đích gì đó kh tiện nói ra.

Nàng kh muốn đoán những tâm tư nhỏ mọn của họ, chỉ hờ hững nói: “Nhị bá mẫu, các cũng đã th , m chục đã đủ cả . Gia đình các đại gia đại nghiệp, cứ việc lo liệu chuyện nhà thôi.”

Ngày thường Nhị bá mẫu đối xử với họ kh tệ, nhưng hiện tại họ chưa phân gia, Kiều Uyển cũng chỉ đành phụ lòng Khương thị.

Kiều Quý Tú hiếm khi nhẹ nhàng nhỏ nhẹ: “ lại kh được, ngoài còn ở đây giúp đỡ, nhà ta mà kh ra tay, há chẳng bị đời chê cười ?”

Nói xong, nàng ta tự ý tới, bận rộn làm đủ việc từ Đ sang Tây.

Lại thị sát phía sau, trước khi còn kh quên gọi Khương thị: “Còn kh mau lại đây, đây là việc của nhà, nếu ta phát hiện ra ai lười biếng, hôm nay đừng hòng ăn cơm.”

Kiều Uyển:..........

Thôi vậy, th bộ dạng các nàng đã quyết tâm đến gây rối, hiện tại cơ bản dân làng đều ở đây, nếu cưỡng ép đuổi họ cũng kh thích hợp, cùng lắm thì nàng cứ c chừng kỹ lưỡng là được.

“Kiều Uyển, hóa ra nàng trú ngụ ở đây, thật khiến chúng ta tìm kiếm lắm c.” Bùi Thiên Hành chẳng rõ từ đâu chui ra, phía sau còn Lạc Hàm Chương trầm mặc theo.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...