Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 68:
“Thưa cha nương, hai đến là tốt lắm , đâu cần tặng nhiều lễ vật thế này!”
Chu mẫu nắm tay Hạ Nhi, cười với vẻ mặt hiền từ: “Cứ nhận l con. Cha con và m con từ hôm các con đến tìm chúng ta xem nhà đã bắt đầu chặt cây làm . Lòng thành của bọn họ là muốn các con sống tốt hơn.”
“Vâng, con cảm ơn cha nương, và các ca ca, tẩu tẩu.”
Hôm nay là ngày tốt, Chu thị kh thể khóc. Nàng vội vàng kéo tay hai vị trưởng bối: “Cha nương, thôi, ta dẫn hai xem nhà mới.”
Bà con hàng xóm đ nghịt tự động nhường ra một con đường. Chu thị và Đại tẩu kéo họ vào nhà trong tham quan.
“Chúng ta cũng vào xem được kh?”
Những thôn dân từng tham gia xây nhà thì biết kết cấu, nhưng những khác chưa rõ, đã sớm vươn dài cổ vào xem cái mới lạ. Họ muốn vào nhà xem nhưng lại sợ đường đột, thật may mắn khi nghe th câu hỏi này, họ vội vàng hỏi.
“Được chứ, ta này, bận đến quên mất. Nếu mọi kh chê thì cứ vào cùng xem.”
Liễu thị, vốn thân thiết với Lại thị, cũng theo. Hôm nay tỷ nàng kh mặt, nàng thay mặt xem xét thật kỹ, biết đâu chẳng bao lâu nữa căn nhà này sẽ thuộc về họ.
Kiều lão thái vừa hút thuốc lào chậm rãi bước vào cổng sân, th con dâu dẫn nhà ngoại vào nhà.
Bà ta l thuốc lào xuống, nhổ một bãi, “Cái đồ bất hiếu, th bà nương chồng này mà kh biết ra nghênh đón. Lại còn dẫn nhà ngoại vào nhà. Kéo theo nhiều thế này, sợ là đến ăn chực chứ gì.”
Kiều Vịnh Toàn nghe rõ từng lời bà ta nói, lạnh giọng: “Ngươi tới làm gì, nhà chúng ta kh hoan nghênh ngươi.”
Kiều lão thái lườm một cái đầy căm hận: “Quả nhiên cha nào con n, toàn là lũ bất hiếu. Nãi nãi ngươi đến mà cũng kh biết ra đón, kh hoan nghênh ư? Ta th ngươi muốn ăn đòn !”
Kiều Vịnh Toàn cũng chẳng khách khí: “Đoạn tuyệt quan hệ từ lâu , ngươi là Nãi nãi kiểu gì? Lý Chính đang ở bên trong đ, nếu ngươi kh sợ thì cứ làm loạn . Hôm nay Lý Chính thúc đã nói , sau này ai dám tới gây khó dễ cho nhà chúng ta, thúc sẽ đứng ra làm chủ.”
Nghe vậy, Kiều lão thái mắng càng gay gắt khó nghe hơn, nhưng cũng kh dám x bừa nữa: “Hừ, ngươi nghĩ ta thèm vào ư? Ta chỉ là ngang qua, tiện thể xem căn nhà ngói lớn trong thôn thôi. Chỉ lũ các ngươi mới thèm m thứ này. Đợi sang năm lão đại nhà ta đoạt được d tiếng, nhà ta sẽ lên kinh thành ở nhà lớn, các ngươi cứ chờ mà ghen tỵ .”
Kiều Vịnh Toàn cười khẩy: “Yên tâm, dù cả nhà ngươi lên trời ở, chúng ta cũng kh đến bám víu đâu. Mau .”
Dứt lời, l một chiếc túi đỏ trao cho bên cạnh, vừa hàn huyên: “Đồng vui, đồng vui. Năm cân gạo và năm cân thịt heo trong đây là chút lòng thành của gia đình ta. Đa tạ ngài đã giúp đỡ xây nhà m hôm trước.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Kiều lão thái lập tức tối sầm.
Năm cân gạo và năm cân thịt heo, cứ thế mà c khai tặng ?
Đồ ăn quý giá như vậy mà muốn tặng là tặng, bọn chúng là tiền nhiều đến mức nóng ruột hay ? Lũ phá gia chi tử đáng chết! Càng làm bà ta tức giận hơn là đồ tốt lại tặng ngoài mà kh cho bà đây, một bậc trưởng bối.
Đúng là tức c.h.ế.t ta mà!
“Vịnh Toàn, đưa cho ta một túi đỏ. Kh, hai túi. Ruộng đất nhà ta đã bán hết , sau này kh còn nhập. Đưa cho ta thêm m cân gạo và thịt nữa.”
Kiều Vịnh Toàn ngay cả mí mắt cũng kh nâng lên, nói thẳng: “Những túi đỏ này đều đã được tính toán, chỉ dành cho những đã từng giúp đỡ chúng ta. Xin hỏi, ngươi đã giúp đỡ chúng ta ều gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-68.html.]
Nói , còn làm ra vẻ ‘Ồ’ một tiếng đầy ẩn ý: “Ngươi quả thực đã giúp chúng ta, giúp chúng ta rời xa lũ quỷ hút m.á.u như các ngươi.”
“Đại ca nói đúng.” Kiều Uyển từ nhà trong bước ra: “Việc này quả thật là một sự giúp đỡ lớn cho gia đình ta.”
“Ngươi....” Kiều lão thái muốn tr cãi, nhưng nghĩ đến Lý Chính đang ở trong nhà, kh biết lúc nào sẽ bước ra, bà ta kh dám phát tác.
Thế nên bà ta nói: “Nương ngươi đâu? Bảo nó ra đây! Ta muốn xem con dâu này dám kh đưa gạo và thịt cho nương chồng hay kh!”
“Nàng kh rảnh.”
Kiều Uyển tiếp tục: “Lại thị m hôm trước còn tới ăn trộm đồ. Hôm nay ngươi chẳng lẽ lại muốn đến nhà ta làm loạn một trận nữa ? Nếu đã vậy thì vừa hay. Lý Chính thúc và bà con thôn dân ở đây, để mọi th rõ các ngươi đã ức h.i.ế.p chúng ta như thế nào. Kh biết chuyện này truyền ra ngoài ảnh hưởng đến việc Đại bá thi khoa cử hay kh nhỉ?”
Kiều Vịnh Toàn vội vàng xen vào: “Chắc c là sẽ ảnh hưởng . Nếu một phẩm hạnh kh đoan chính, dù đỗ đạt d tiếng cũng sẽ bị bãi bỏ. Tình huống như vậy mỗi năm đều xảy ra vài vụ.”
Kiều lão thái sắp bị tức c.h.ế.t . Cái kẻ trước kia luôn lấm lét châm thuốc lào cho bà ta, giờ phút này lại đang nhe n múa vuốt chọc giận bà ta. Quan trọng là bà ta quả thật kh thể gây xung đột, Kiều Lý Chính đêm qua đã ba lần bảy lượt cảnh cáo bà ta hôm nay kh được đến gây chuyện.
Bà ta hôm nay đến chỉ vì nghe dân làng nói căn nhà này khí phái đến mức nào, muốn đến xem trước một chút, để sau này khi bọn họ dọn vào ở, bà ta còn thể chọn trước xem nên ở phòng nào.
“Các ngươi đưa cho ta ba túi đỏ, ta sẽ ngay lập tức.”
Kiều Uyển liếc mắt khinh miệt bà ta, hướng sang một bên lớn tiếng hô: “Lý Chính thúc ơi, ở đây này! muốn cướp lương thực của con! Mời thúc mau ra xem ạ!”
Kiều lão thái nghe xong, ngay cả cũng kh dám , vừa mắng chửi vừa cầm thuốc lào vội vàng bỏ chạy.
Kiều Uyển coi như đã hiểu, tính cách bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh của nguyên chủ là học từ ai.
Kiều Vịnh Toàn bóng lưng nàng, nói: “Uyển nương, th bây giờ như vậy, sau này ta thư viện cũng an tâm .”
“Đại ca, chuyện trong nhà chúng ta lo. cứ việc chuyên tâm đọc sách, cố gắng thi đậu c d trở về cho họ th, việc họ đuổi chúng ta ra ngoài là sai lầm lố bịch đến mức nào.”
Kiều Vịnh Toàn gật đầu: “Đại ca sẽ cố hết sức. Những sách đưa ta đều đã đọc . Chờ đến ngày nhập học, ta thi sẽ kh vấn đề gì. Đến lúc đó nhất định sẽ giành được c d về cho các .”
“Được, vậy ta xem Nhị bá phụ đã. Từ sáng đến giờ kh th đâu. vài muốn hỏi chuyện thu mua Quỷ đầu.”
“Chắc đang ở sơn động phía sau nhà. .”
Kiều Vịnh Toàn bóng lưng Kiều Uyển khuất dần. biết việc làm ăn trong thời buổi này kh hề dễ dàng, huống hồ đối với gia đình thôn dã như họ, nếu kh chỗ dựa, sau này sẽ càng khó . thầm thề trong lòng, nhất định nỗ lực thi l c d.
Tiểu muốn bay cao, sẽ dùng một cách khác để bảo vệ nàng.
Kiều Uyển còn chưa được m bước, từ xa đã nghe th tiếng Kiều Vọng Phúc.
“Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng th bây giờ mặt mũi nó vẻ vẻ vang. Ngươi tưởng tiền của thành phố dễ kiếm vậy ? Lại còn xây xưởng Ma da Sảng gì đó, chẳng chừng là bị thành phố giăng bẫy thôi. Ngươi tâm địa n cạn ta kh trách, nhưng lần này ta chắc c sẽ đỗ. Chỉ cần ngươi giúp ta chi ra hai mươi lượng còn lại, sau này ta thể cho Tăng Võ quá kế cho ngươi. Phòng các ngươi cũng kh còn là tuyệt hộ, sau này cũng lo hương hỏa tuổi già.”
Nhị bá phụ vội vàng phản bác: “Đại ca, kh ta kh giúp , nhưng cũng th đ, cả nhà ta đều đang sống tạm trong sơn động này, làm còn thể l ra hai mươi lượng?”
“Ngươi chẳng còn Kiều Dung Nhi ? Chuyện hôn sự ta nói trước đây...”
Chưa có bình luận nào cho chương này.