Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu
Chương 80:
“Kiều Uyển nhà kh?”
Khi m tên quan sai đến, Kiều Uyển vừa mới vẽ xong bộ Luận Ngữ đồ sách, đang rảnh rỗi vẽ m cuốn thủ cảo Tây Du Ký, thì nghe th bên ngoài tìm .
Nàng bước ra ngoài th m tên quan sai, mặt mày dữ tợn, còn cầm đại đao.
Dân làng Kiều gia thôn nào từng chứng kiến cảnh tượng này, xa xa vài dân nghe tiếng chạy đến xem náo nhiệt.
“Ta là Kiều Uyển, xin hỏi các vị quan gia việc gì?”
“Ma da sảng là do ngươi làm ra?”
Hai tên quan sai nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt tràn đầy vẻ ‘ngươi xong đời ’, khiến Kiều Uyển vội vàng xem xét lại những việc đã làm kể từ khi xuyên kh đến nay.
Làm ăn đàng hoàng, hợp lý hợp pháp.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng kh làm chuyện gì phạm pháp cả! Nếu hàng hóa từ xưởng Ma da sảng của nàng vấn đề gì, lẽ ra đã đến tìm nàng , chứ kh quan phủ.
Thế là nàng cung kính đáp, “Bẩm quan gia, Ma da sảng là do ta làm, xin hỏi chuyện gì xảy ra ạ?”
“Vậy thì kh thành vấn đề, dẫn .”
Những trong c xưởng nghe tin chạy đến, th là của quan gia thì sợ đến tái mặt. Họ mặc đồng phục nha môn, tự thân đã mang theo khí hung hãn khiến dân đen kh dám dây vào. M vị trưởng bối trong nhà tuy sợ hãi nhưng đều đứng c trước mặt Kiều Uyển, ra sức đưa tiền nói lời hay với quan gia.
Hai tên quan sai run tay nhận bạc, vẻ hung hăng trên mặt bớt đôi chút.
Kiều Uyển th thời cơ đã chín muồi, lập tức hỏi, “Quan gia, Ma da sảng là do nhà chúng ta làm, nhưng chúng ta vẫn luôn thành thật làm ăn, hiểu lầm gì kh ạ?”
Một tên quan sai Kiều Uyển, nói, “Chúng ta nhận được tin báo, nhiều bách tính ăn đồ ăn của Kiều Ký Ma Da Sảng đều bị tiêu chảy nôn mửa kh ngừng, dấu hiệu trúng độc. Chưởng quầy kia nói đều do ngươi nghiên cứu ra trước, nên Tri huyện đại nhân bảo chúng ta đến dẫn ngươi về nha môn hỏi chuyện.”
“Kiều Ký Ma Da Sảng? Đó chẳng là quán ăn do Kiều Quý Tú kinh do ?”
“Đúng, đúng vậy, xưởng Ma da sảng của chúng ta chỉ cung cấp hàng, kh hề mở quán ăn ở trong thành, hơn nữa Kiều Ký Ma Da Sảng kh hề nửa phần quan hệ với chúng ta.”
“Uyển nương là làm Ma da sảng kh sai, nhưng chuyện này thực sự kh liên quan đến nàng, các ngươi muốn bắt thì bắt bọn họ.”
“Lỗi lầm do Kiều Quý Tú gây ra, chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ từ lâu , các ngươi kh thể dẫn Uyển nương được.”
Hiện trường hỗn loạn, câu trước câu sau đều là sự quan tâm dành cho Kiều Uyển.
“Im miệng.”
Quan sai rút đại đao ra, quát lớn một tiếng: “Chúng ta phụng mệnh Tri huyện đại nhân đến bắt , còn ai oan uổng ai kh oan uổng thì chúng ta kh quản được. Nếu các ngươi thực sự lời muốn nói thì tự thưa với Tri huyện đại nhân.”
Kiều Uyển vội vàng kéo m vị cữu cữu, cữu mẫu và Chu thị sang một bên, tránh để họ bị thương.
“Mọi đừng lo lắng, nha môn chỉ dẫn ta hỏi chuyện thôi. Tri huyện đại nhân là Th thiên đại lão gia của chúng ta, là rõ ràng trái nhất. Chỉ cần ta nói rõ ngọn ngành, nhất định sẽ kh . Mọi cứ làm việc của , đợi ta trở về.”
Lúc này, thân hình cao gầy đơn bạc của Kiều Vịnh Toàn đứng ra, kiên quyết dứt khoát: “Kiều Uyển là của ta, ta là nam nh duy nhất trong nhà này, các ngươi cứ dẫn ta . Ta nhất định sẽ hợp tác tốt với ều tra của quan gia.”
Đại tẩu cũng đứng bên cạnh Kiều Vịnh Toàn, “Còn ta, ta là nương tử của , ta cũng phần.”
Kiều Uyển vội vàng đứng trước mặt mọi , cố làm ra vẻ thoải mái an ủi: “Đại ca, Đại tẩu, cả thôn ai cũng biết Ma da sảng là do Kiều Uyển ta làm, hơn nữa quan sai nói rõ là đến bắt ta . Đại ca, Đại tẩu hãy chăm sóc tốt cho nương, chiều nay ta sẽ trở về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-80.html.]
“ thể được?” Kiều Vịnh Toàn kh chịu, “ là nữ tử, Đại ca cho dù vô dụng đến m cũng kh thể để một . Vả lại, nhà này vẫn là ta làm chủ.”
“Các ngươi dẫn ta .”
Đại tẩu cũng lo lắng nói: “Các ngươi dẫn ta .”
Hai tên quan sai bắt phạm nhân nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên gặp giành nhau để được dẫn , hai nhau, “Đại nhân nói dẫn Kiều Uyển, kh liên quan gì đến các ngươi.”
Kiều Vịnh Toàn lập tức lo lắng, vội vàng van xin, “Quan gia, tiểu ta chưa từng ra ngoài một , các ngươi dẫn ta cùng . Ta là đọc sách, kh lâu nữa sẽ học ở Minh Nguyệt Thư Viện, nếu tiểu ta..........”
“Im miệng.” Quan gia lại quát lớn một tiếng.
Họ đều bị tiếng quát này dọa cho sợ hãi, kh ai dám nói thêm lời nào nữa, chỉ lo lắng chằm chằm Kiều Uyển, “Uyển nương, chuyện này........”
Kiều Uyển quay sang nói với hai tên quan sai, “Ta thể dặn dò họ vài câu kh?”
“Nh lên, nếu làm trễ nãi chuyện của Tri huyện đại nhân, chúng ta ai cũng kh gánh nổi đâu.”
Kiều Uyển ánh mắt lo lắng của Kiều Vịnh Toàn, “Đại ca, lát nữa báo cho Tiểu Mãn, bảo nàng cầm bản vẽ trên bàn án trong phòng ta tìm Lạc Hàm Chương ở Minh Nguyệt Hiên, cứ nói nếu muốn bản thảo tiếp theo, mau đến nha môn cứu ta.”
Nàng nói xong lại suy nghĩ thêm, “Nếu kh tìm th , hoặc tìm th mà kh muốn giúp, thì hãy đến quán ăn Vị Khách Lai tìm một họ Kỷ, nói rằng chỉ cần cứu ta ra, ta sẽ đưa c thức Ma da sảng cho .”
“Được.”
Đúng lúc này, Triệu Tiểu Mãn đầy bùn đất từ bên ngoài chạy vào, lớn tiếng kêu lên: “ cũng phần, dẫn luôn . Ma da sảng là do và Kiều Uyển cùng nhau nghiên cứu ra, kh tin thì các cứ hỏi dân làng.”
Nàng ta vừa nói vừa chỉ vào ngôi nhà sắp hoàn thành kh xa, “Các xem, nếu kh cùng nàng nghiên cứu ra Ma da sảng, nàng làm lại cho nhiều tiền để xây nhà như vậy.”
Quả nhiên, Triệu Tiểu Mãn ra mặt, quan sai thành c áp giải cả hai .
Thậm chí Kiều Uyển còn kh kịp ngăn cản, nàng thầm nghĩ nàng đâu đến huyện nha để hưởng sung sướng đâu, bọn họ đang làm gì vậy chứ?
Triệu Tiểu Mãn nháy mắt ra hiệu, “Uyển nương, ta thân thể rắn chắc, nàng đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Kiều Uyển: “…………”
“Thực ra nàng thật sự kh cần đến, như vậy ta lẽ sẽ ra ngoài nh hơn.”
Vẻ thoải mái trên mặt nàng thực ra đều là giả. thần sắc của quan sai, hẳn Kiều Quý Tú và bọn họ đã làm lớn chuyện này, chắc c ra gánh tội.
Kiều Quý Tú lại làm ăn với thiên kim của Tri huyện đại nhân, nếu họ nhất quyết đổ lỗi, cộng thêm nàng là đầu tiên bán Ma da sảng trong thành, cái tội này kh nàng gánh thì ai gánh.
Chỉ là Tiểu Mãn nhận ra Lạc Hàm Chương và Kỷ Huyền Kiêu, mà nàng lại cùng ta bị bắt, chuyện này chút khó khăn .
Kiều Vịnh Toàn khó khăn lắm mới an ủi xong Chu thị đang khóc lóc, vào phòng Kiều Uyển chuẩn bị thu thập bản vẽ để tìm hai nàng nói. th bản vẽ thì kinh ngạc nửa giây, nhưng kh dám chần chừ, nh chóng cất , ngồi xe bò của Đại cữu trước sau vào thành.
Kiều Uyển bị dẫn thẳng đến nha môn, một đám đ đúc ôm bụng kêu la trên c đường.
“Ôi chao.”
“Ôi chao.”
Kiều Quý Tú th nàng đến, đột nhiên x lên chỉ vào Kiều Uyển, nhe răng khóc lóc, “Là nàng ta, là nàng ta, Ma da sảng là do nàng ta nghiên cứu ra, ta thật sự kh biết gì hết.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.