Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Không Thành Thôn Nữ, Ta Dẫn Cả Thôn Làm Giàu

Chương 95:

Chương trước Chương sau

Kiều Uyển đang đợi những khách hàng bên ngoài Thư Cục tản , để nàng thể tìm cơ hội vào Minh Nguyệt Hiên, thì nh bóng dáng Phạm Quản sự xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.

"Kiều lão bản, Kỷ gia lời mời."

Kiều Uyển ngây một thoáng, đành gật đầu, bảo đánh xe quay đầu đến Vị Khách Lai Thực Phủ.

Trước khi vào phòng, Phạm Quản sự tốt bụng nhắc nhở, "Kiều lão bản, Kỷ gia m hôm nay vừa từ kinh đô trở về, tâm tình kh được tốt cho lắm. ta hỏi gì, cô chỉ việc trả lời, ngàn vạn lần đừng chọc nổi giận."

Kiều Uyển nghiêm túc gật đầu.

Nàng đã tiếp xúc với Phạm Quản sự vài lần, đã th quen cảnh lớn, ngày thường nói chuyện cũng là bộ dáng kh cười cợt, nay đã đích thân nhắc nhở, e rằng lần này Kỷ Huyền Kiêu thực sự đã nổi cơn thịnh nộ. Dù thì lát nữa nàng chỉ cần nghe theo là được, ều nên nói thì nói, ều kh nên nói thì nhất quyết kh nói.

Kết quả, chưa được m bước, Phạm Quản sự lại lên tiếng, "Kiều lão bản kh tò mò Kỷ gia đã xảy ra chuyện gì ?"

Kiều Uyển: ".........."

Thành thật mà nói, nàng kh hề tò mò, nhưng Phạm Quản sự đã nói đến nước này, nàng kh nghe thì thật kh nể mặt khác, biết đâu đây là Phạm Quản sự ý nhắc nhở nàng.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Phạm Quản sự kéo nàng sang một bên, qu một vòng nói nhỏ, "Tiểu của Kỷ gia, đã bỏ trốn cùng khác, trước khi còn mang theo kh ít cơ mật trong bang."

Nghe vậy, Kiều Uyển đứng sững tại chỗ.

Ngay khoảnh khắc vừa , nàng đã nghĩ Kỷ Huyền Kiêu vì chuyện làm ăn mà c khai đối đầu với triều đình, cũng nghĩ đến việc Tào Bang của đang đối đầu chính diện với các bang phái khác. Tóm lại là màn đối kháng cứng rắn của một đại lão.

Duy nhất kh nghĩ tới lại là chuyện này.

Một lạnh lùng như , lại dám c khai đội nón x cho , còn đội một cách trắng trợn như vậy.

Tuy nàng chưa từng gặp tiểu của Kỷ Huyền Kiêu, nhưng chỉ cần dựa vào sự dũng cảm của này thôi, Kiều Uyển cũng kh nhịn được mà thầm tán thưởng một tiếng.

"Ngươi biết Th Bang chứ?"

Kiều Uyển gật đầu. Trong ký ức của nguyên chủ, Kiều Vịnh Toàn từng vác bao cát ở bến tàu của Th Bang, nên coi như biết chút ít.

"Th Bang ỷ vào việc quen biết vài vị quan viên triều đình, c khai lẫn lén lút kh biết đã cướp bao nhiêu quyền ều phối bến tàu. Giờ đây ngay cả bến tàu ở Th Châu cũng muốn nhúng tay vào. Cách đây kh lâu Kỷ gia đã g.i.ế.c Đường chủ phân đường của bọn họ, kh ngờ con trai của Đường chủ kia lại quay tay tặng cho Kỷ gia một món quà lớn."

Nhắc đến chuyện này, Phạm Quản sự cũng thở dài thườn thượt.

tiếp tục nói, "Tiểu kia kh biết đã câu kết với đó từ lúc nào, lại mang theo cơ mật đến thẳng Th Bang. Thế nên, trước khi bắt được đôi cẩu nam nữ kia, tất cả chúng ta đều giữ mười hai phần tinh thần cảnh giác, nếu kh chọc giận Kỷ gia thì sẽ xong đời."

Lời này kh biết là đang nhắc nhở Kiều Uyển hay đang tự nhắc nhở chính , dù nói xong cũng kh nhịn được rùng một cái.

"Ngươi mau vào ." Phạm Quản sự dường như nhận ra đã nói quá nhiều, vội vàng thúc giục, "Nếu để Kỷ gia chờ lâu, chịu khổ vẫn là Kiều lão bản. Chuyện hôm nay ngươi cứ coi như kh biết, chỉ cần trong lòng rõ là được."

Nàng đã nghe th hết còn làm thể coi như kh biết?

Nàng nói, một nam nhân bị đội nón x, nếu lúc này nàng lại tự chui đầu vào rọ thì quả là ên .

Đang nói chuyện, chợt th một bóng quen thuộc từ lầu hai xuống. Y phục trường bào màu đen, khí chất phi thường, kh Kỷ Huyền Kiêu thì còn là ai.

Cẩm bào của phất phơ trong kh trung, kh nh kh chậm. Lúc này vết sẹo trên khuôn mặt còn đáng sợ hơn ngày thường, giác quan thứ sáu của nữ nhân nhắc nhở nàng mau chóng rời .

Kiều Uyển vội vàng nói với Phạm Quản sự, "Bụng ta hơi khó chịu, nếu lát nữa lên lại va chạm Kỷ gia thì kh hay. Ta xin cáo lui, lần sau sẽ đến tạ tội."

Nói xong, nàng chạy về phía xe ngựa. th sắp vén rèm vào thì vẫn chậm mất một bước.

"Kiều Uyển."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-thon-nu-ta-dan-ca-thon-lam-giau/chuong-95.html.]

Âm th lạnh lẽo như băng , nàng biết lúc này e rằng kh lệnh của thì nàng kh thể được.

Nàng nên tiếp tục nói bụng khó chịu? Hay nói lên xe ngựa l đồ?

Kiều Uyển nghĩ ngợi, vẫn chọn cách thứ hai. Thoáng qua, chỉ thể l bản thảo vẽ Tây Du Ký, còn ghế xe ngựa và đệm lót thì nàng mang xuống cũng kh hợp lý.

Kiều Uyển cười khan vài tiếng, cố làm ra vẻ bình tĩnh từ từ tới gần.

"Kỷ gia, trùng hợp quá."

Đáp lại nàng là một giọng nói khàn khàn và thô ráp cực độ, "Trùng hợp gì? Ta đã nàng một lúc lâu mà nàng cứ lề mề kh chịu lên, ta hạ xuống mời nàng thôi."

Câu nói này mang theo sự ra lệnh kh thể nghi ngờ.

Ngay cả Triệu Tiểu Mãn cũng cảm th nguy hiểm, theo bản năng đứng c trước mặt Kiều Uyển.

"Uyển Nương, lát nữa ta sẽ giữ chân , nàng cứ chạy, chạy về Kiều gia thôn, biết chưa?"

Kiều Uyển nhẹ nhàng đẩy đẩy nàng, "Tiểu Mãn, sau lưng nhiều như vậy, ta e là chưa chạy được hai bước đã bị áp chế . Kh , chúng ta vẫn là đối tác làm ăn, sẽ kh làm loạn đâu."

Lúc này cả hai đều đồng loạt chằm chằm vào nam nhân cách đó kh xa, khuôn mặt đen sạm, cộng thêm vết sẹo kinh khủng, thật đáng sợ vô cùng.

Kiều Uyển cất nụ cười, "Ngươi cứ ngoan ngoãn theo sau ta, kh được làm gì, cũng kh được nói gì."

Nàng xòe tay, "Ta kh lề mề. Chỉ là ta nghĩ mang chút họa sách thú vị để Kỷ gia tiêu khiển."

Kỷ Huyền Kiêu liếc : "Kh hứng thú."

Kiều Uyển vốn dĩ chỉ tùy tiện tìm một cái cớ. Nếu nhận, lát nữa nàng l gì để giao lại cho Lạc Hàm Chương. từ chối cũng tốt, nàng vội vàng nhét nó vào trong tay áo.

Kỷ Huyền Kiêu cười lạnh một tiếng, ánh mắt dừng lại trên Triệu Tiểu Mãn, dặn dò Phạm Quản sự, "Đem của Kiều lão bản vào trong tiếp đãi tử tế."

Triệu Tiểu Mãn gấp gáp, nàng chịu rời .

Kiều Uyển cười, hạ giọng nói: “Vị Khách Lai Thực Phủ nhiều món ngon, đừng khách khí, cứ vào trong chọn món đắt tiền mà gọi, kh cần lo lắng cho ta, đây là giữa phố lớn, ta sẽ kh gặp chuyện gì đâu.”

Triệu Tiểu Mãn từ sau sự việc ở nha môn lần trước, khi nghe Kiều Uyển nói xong, nàng kh nán lại lâu mà trực tiếp cùng Phạm quản sự bước vào Vị Khách Lai Thực Phủ.

Đợi hai họ , Kỷ Huyền Kiêu trầm giọng mở lời: “Ta còn chưa dùng bữa sáng.”

Kiều Uyển muốn nói nàng đã dùng , nhưng lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã nghe th nói: “Đi theo.”

Kiều Uyển: “.........”

Tiểu này của bỏ trốn, chẳng còn tiểu khác ư, tùy tiện để khác cùng dùng bữa kh tốt hơn ?

Nàng còn đang bận rộn đây.

Thực ra, Kiều Uyển đã lên tiếng: “Kỷ gia, hay là ta kh nữa, e rằng khác tr th sẽ làm mất thể diện của ngài.”

Nàng thực chất muốn nói: Ngài nhiều kẻ thù như vậy, nếu bị bọn họ tr th thì tha cho ta kh?

Kỷ Huyền Kiêu quay , lãnh đạm nàng một cái, vẻ ngoài coi như ổn, đôi mắt kia cũng coi là tinh minh, chỉ là xiêm y trên nàng chồng chất ba bốn lớp, đến cả hạ nhân của bọn họ cũng kh mặc như vậy.

“Nàng biết vì ta lại làm ăn với nàng kh?”

Kỷ Huyền Kiêu kh trả lời vấn đề của nàng, mà hỏi ngược lại một câu.

“Bởi vì món ma da sảng ta làm được yêu thích.”

“Kh, bởi vì nàng tự biết .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...