Xuyên Không Thành Tiểu Thôn Nữ
Chương 112:
Trương Trần Văn kh hiểu vì phụ thân lại hỏi như vậy: "Nàng là đường của Giang Minh Huệ?"
"Ừm, nàng ta đúng là đường của Giang Minh Huệ. Con biết tên nàng ta là gì kh?"
Trương Trần Văn lắc đầu, đã hỏi Giang Minh Huệ , nhưng nàng ta kh nói cho biết.
"Nàng ta tên là Giang Từ."
Trương Trần Văn chỉ th cái tên này quen thuộc, nhất thời chưa nghĩ ra, nghi ngờ cha lại cô đường xinh đẹp này.
"Con hình như đã từng nghe qua cái tên này."
Vừa nói xong, đột nhiên phản ứng lại.
Kh thể tin được Giang Từ, lại cha : "Lẽ nào nàng là Giang Từ mà con đã từ hôn?"
Th cuối cùng cũng phản ứng lại, Trương mẫu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt Trương Trần Văn đổ dồn vào Giang Từ.
Làn da nàng trắng hồng mịn màng, như cánh hoa đào nở rộ tháng ba. Xinh đẹp tựa tiên nữ bước ra từ trong tr.
Một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, làm thể là cái đồ xấu xí nửa mặt đầy vết bớt kia được?
"Kh thể nào, mà con từ hôn là một kẻ xấu xí, con tận mắt th trên mặt nàng ta một khối bớt đỏ lớn."
Trương mẫu bất lực lắc đầu, con trai bà đầu óc đúng là kh sáng suốt. Chẳng trách nghi ngờ kh con ruột.
"Điều đó chứng tỏ phụ nữ vết bớt trên mặt mà con th căn bản kh Giang Từ. Bây giờ con tổng cộng đã hiểu ra mọi chuyện chứ?"
Lúc này Trương Trần Văn mới bừng tỉnh: "Giang Minh Huệ nàng ta đã lừa gạt con."
"Nàng ta vì muốn cướp l mối hôn sự này, từng bước từng bước gài bẫy con, con bị nàng ta xoay vòng vòng. Bị nàng ta bán còn đếm tiền cho nàng ta. Bây giờ con còn cho rằng nàng ta kh th minh, kh thâm sâu, kh tâm kế ?" Trương mẫu nói.
Lúc này Trương Trần Văn đã hiểu ra tất cả, ngọn lửa trong lòng hừng hực cha. cháy.
phụ nữ xinh đẹp trước mặt này vốn dĩ nên là nương tử của , lại vì Giang Minh Huệ từ đó gây trở ngại, khiến đánh mất đoạn nhân duyên này.
Nàng ta còn g.i.ế.c liền ba , quả thực quá kinh khủng. phụ nữ chung chăn gối với lại là một con quỷ.
Trương Trần Văn mắt đỏ ngầu, xoạt một tiếng đứng bật dậy, “Ta g.i.ế.c tiện nhân đó!”
Vừa nói xong đã kích động bước thẳng ra cửa.
“Đứng lại!” Một tiếng quát sắc lạnh.
Trương Trần Văn khựng bước, “Cha, đừng cản con nữa. Nàng ta coi con như con khỉ mà đùa giỡn, giẫm đạp lên tôn nghiêm của con. Chuyện này con tuyệt đối kh thể nhịn!”
“Con g.i.ế.c nàng ta, con cũng đền mạng. Một nữ nhân như vậy đáng kh?” Trương phụ nghiêm giọng quát.
“Con quay lại ngồi xuống , cái tính nóng nảy này của con sửa. Cha còn chưa nói hết chuyện với con đâu.”
Trương Trần Văn liếc mẫu thân, mẫu thân gật đầu với .
Lúc này mới ngồi trở lại chỗ của .
Trương phụ th đã yên tĩnh lại mới mở miệng, “Sở dĩ ta nói với con những ều này là để con biết Giang Minh Huệ là hay là quỷ.
Để trong lòng con sự chuẩn bị.
Đêm nay lập đàn làm phép chính là chuẩn bị cho Giang Minh Huệ. Đêm nay, chúng ta thể biết được tất cả sự thật.”
Trương phụ kể lại chi tiết những việc họ sẽ làm đêm nay cho Trương Trần Văn nghe.
Trương Trần Văn nghe xong, bỗng nhiên hiểu ra.
Đến khoảng ba năm giờ chiều, pháp sư dẫn theo hai đệ tử cũng đã đến.
Trương Trần Văn dẫn họ đến Giang Gia Trại.
Giang Minh Huệ th Trương Trần Văn dẫn pháp sư tới, lòng cũng an tâm hơn.
Sau khi Trương Trần Văn rời , nàng đã ngủ một giấc.
Nàng bị cơn ác mộng Giang Minh Huy đòi mạng mà bừng tỉnh.
Lúc tỉnh lại, bên trống kh. Nơi đây là nơi nàng và Giang Minh Huy đã cùng nhau lớn lên.
Sự sợ hãi xâm chiếm toàn thân, khiến nàng sợ hãi chạy vọt ra khỏi phòng.
th mọi thứ quen thuộc xung qu, đều bóng dáng của Giang Minh Huy. Dù là ban ngày, nàng vẫn bị nỗi kinh hoàng chiếm trọn.
Nàng tìm đến mẫu thân, một bước cũng kh rời.
Giờ th pháp sư đến, tâm trạng nàng mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
nhà họ Giang mời pháp sư vào trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-tieu-thon-nu/chuong-112.html.]
Dựa theo bát tự của Giang Minh Huy, thời gian lập đàn làm phép được định vào giờ Mậu.
Địa ểm là trong căn phòng Giang Minh Huy từng ở.
Căn phòng của Giang Minh Huy đã được quét dọn sạch sẽ.
Trong phòng chỉ đặt một bàn thờ cúng.
Pháp sư cùng đệ tử biến cả căn phòng thành một đạo trường.
Mọi thứ cần thiết đều đã chuẩn bị xong xuôi.
Chỉ chờ giờ Mậu đến để bắt đầu làm phép.
pháp sư tọa trấn, Giang Minh Huệ an lòng hơn nhiều.
Nàng cùng cả nhà ngồi chờ giờ Mậu đến.
Thời gian trôi qua nh, đêm nay kh trăng cũng chẳng .
Trời đêm đen như mực đổ, tối đến mức đưa tay kh th năm ngón.
Pháp sư bấm đốt ngón tay, “Kh hay .”
Giang Minh Huệ lập tức căng thẳng, “Pháp sư, chuyện gì vậy?”
Pháp sư nhắm mắt, bấm đốt ngón tay miệng lẩm bẩm kh biết nói gì.
Mọi đều căng thẳng pháp sư, kh dám thở mạnh.
Một lúc lâu sau, pháp sư mới mở mắt, “Đêm nay âm khí cực nặng, c.h.ế.t dường như đã đến .”
Hứa thị nghe con trai đã về, cả bỗng chốc tinh thần, “Pháp sư, con trai ta thật sự đã về ? Thằng bé ở đâu?”
“Ta kh thể th nó, nhưng ta thể cảm nhận được khí tức của nó.
Th thường sẽ kh xảy ra tình huống này, trừ khi nó c.h.ế.t oan.”
Nghe th lời này, Giang Minh Huệ sợ đến mức suýt kh đứng vững, vội vàng nép sát vào Trương Trần Văn, “ sẽ kh làm hại chúng ta chứ?”
Pháp sư nàng, “Năng lực của nó thấp, nếu kh ta cũng sẽ kh kh th nó.
Nó sẽ kh ảnh hưởng đến bình thường, nhưng ngươi đang mang thai, sẽ gây hại cho đứa bé trong bụng.”
Trương Trần Văn nghe vậy vội vã che Giang Minh Huệ sau lưng, “Pháp sư, bảo vệ con của ta!”
“Kh cần quá lo lắng, ta cách.”
Nói xong lại lẩm bẩm kh biết gì, đốt một lá bùa, đặt vào bát.
Sau đó nói: “Hãy uống bát nước bùa này, nó sẽ kh thể nhập vào thân ngươi, bảo toàn ngươi an toàn vô sự.”
Trương Trần Văn nghe vậy mừng rỡ, vươn tay cầm ngay bát nước bùa.
Đưa cho Giang Minh Huệ, “Uống mau.”
Giang Minh Huệ chút do dự, “Uống thứ này hại cho đứa bé kh?”
“Lời pháp sư nói ngươi cũng kh tin ?”
Giang Minh Huệ pháp sư, lại cảnh giác hỏi một câu, “Pháp sư, thật sự kh chứ?”
“Nếu vấn đề, ta hà tất phí c như vậy. Nước bùa này kh những kh hại đến đứa bé trong bụng ngươi, mà còn bảo vệ đứa bé trong bụng ngươi.”
“Mau uống .” Mẫu thân Hứa thị cũng khuyên nàng.
Giang Minh Huệ lúc này mới yên tâm nhận l bát nước bùa Trương Trần Văn đưa tới, nhíu mày uống cạn.
Th nàng đã uống nước bùa, Trương Trần Văn trong lòng thở phào một hơi dài.
Đúng là nữ nhân này lòng đề phòng mạnh.
đưa bát cho pháp sư.
Pháp sư đặt bát lên bàn làm phép.
Tiếp đó pháp sư l pháp khí ra, bắt đầu làm phép.
Pháp khí trong tay được pháp sư vung lên hình dáng, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, căn phòng vốn yên tĩnh bỗng nhiên tràn vào một luồng âm phong, lạnh buốt thấu xương, khiến Giang Minh Huệ rùng .
“Trần Văn, ta lạnh quá.”
Nhưng kh nhận được hồi đáp của Trương Trần Văn.
Nàng ngẩng đầu nam nhân bên cạnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.