Xuyên Không Thành Tiểu Thôn Nữ
Chương 171:
Tôn Kiên cũng chỉ hỏi thăm vậy thôi.
Việc th trừng tàn dư tiền triều kh là chuyện một sớm một chiều.
Chỉ là ngài muốn gặp lại đó một lần nữa trước khi rời khỏi đây.
Lần này nếu kh , e rằng kết cục cuối cùng của ngài chính là c.h.ế.t trong ngục.
Bên này, Trương Thu Vân cũng biết chuyện Giang Từ, Chu Thành và bà mẫu sẽ cùng Tôn Kiên đến kinh thành định cư.
Giang Từ hỏi nàng muốn cùng với họ kh.
Trương Thu Vân kh ngờ lại chuyện tốt như vậy, mọi việc quá đột ngột, cứ như một giấc mơ.
Chu Tiểu Bảo nghe th thím và tổ mẫu đều muốn : "Cháu, cháu muốn . Thím nhỏ, còn tổ mẫu đâu, cháu cũng muốn theo đó."
Chu Bưu cũng đồng ý.
Ánh mắt mọi đổ dồn vào Trương Thu Vân. Th nàng kh đáp lời, hình như đang do dự.
Tôn Kiên cảm th Chu Bưu cũng giống như Chu Thành, chỉ cần dẫn dắt một chút là thể trở thành một trợ thủ đắc lực.
Ngài cười nói: "Tiểu Bảo là đứa trẻ th minh, nó nên vào tư thục đọc sách. Sau này thi đỗ trạng nguyên làm quan lớn.
Ta ở hoàng thành còn nhiều sản nghiệp, các ngươi đến đó sẽ c việc, nhà ở ta sẽ cung cấp sẵn cho các ngươi. Ta thể đảm bảo với các ngươi, các ngươi đến hoàng thành tuyệt đối sẽ kh hối hận.
Nếu hối hận, ta sẽ đích thân đưa các ngươi trở về."
Trương Thu Vân lúc này mới phản ứng lại, những gì nàng nghe được đều là thật.
Vui mừng đến mức đôi mắt híp lại thành một đường, cười hì hì nói: "Chuyện tốt như vậy, ta thể kh đồng ý chứ. Ta đã gả vào nhà họ Chu thì là của nhà họ Chu, mọi thứ đều l lợi ích của nhà họ Chu làm trọng. Chỉ cần lợi cho tiểu Bảo, lợi cho nhà họ Chu chúng ta. Các đâu, chúng ta sẽ theo đó."
Nghe được câu trả lời của Trương Thu Vân, trên mặt mọi đều lộ ra nụ cười.
Lý thị hài lòng cười nói: "Thu Vân, con đúng là một nàng dâu tốt của nhà họ Chu ta. Con thể th tình đạt lý như vậy, nương vui."
"Nương, đây chẳng là ều nên làm ? thể gả vào nhà họ Chu để hưởng phúc, là phúc khí của đó. Kh giấu gì , hôm nay còn nói chuyện này với nương, nói muốn ôm chặt l chỗ dựa vững chắc của A Từ, đợi nàng và nhị đệ phất lên, chúng ta cũng sẽ được sống ngày tốt lành. Kh ngờ, ều này đã thành sự thật . Hahahaha."
Sự sảng khoái, kh hề tâm cơ, gì nói đó của Trương Thu Vân khiến kh ai thể kh thích.
Ở bên cạnh như vậy, kh bất kỳ áp lực nào, còn khiến ta vui vẻ. Ngay cả Tôn Kiên cũng cảm th nàng là một cô nương tốt hiếm th, tìm đèn cũng khó.
Ngài cười Lý thị: "Hai con phượng hoàng đều bay đến nhà họ Chu các ngươi, đây là phúc khí lớn biết bao."
Nghe Tôn Kiên nói vậy, Lý thị kiêu hãnh Giang Từ và Trương Thu Vân: "Ngài nói . Trong thôn ngoài thôn, kh biết bao nhiêu nhà ghen tỵ với ta. Trước đây ta ra ngoài còn kh muốn chào hỏi ai, bây giờ ta ra ngoài, chỗ nào đ ta chỗ đó. Hahahaha."
Cả bàn đều cười theo.
Chuyện này cứ thế được quyết định, mọi cũng bắt đầu chuẩn bị, đợi Tôn Kiên hoàn toàn hồi phục sức khỏe, sẽ cùng ngài đến hoàng thành.
Ăn cơm xong Chu Bưu và Chu Thành lại bắt đầu làm đá.
"Ngày mai còn đưa đá ?" Tôn Kiên hỏi.
"Là đưa đến nghĩa trang đó. Tiện thể nói với bọn họ một tiếng, để bọn họ nghĩ ra các biện pháp khác, chuẩn bị sẵn sàng trước. Dù sau này chúng ta kh thể đưa đá được nữa, bọn họ cũng kh đến nỗi tay chân luống cuống." Chu Bưu nói.
Tôn Kiên gật đầu.
Làm ăn ều quan trọng nhất là chữ tín. Về mặt này bọn họ đều làm tốt. Điều đặc biệt khiến ngài kính phục là trong tay bọn họ đã tờ ngân phiếu một vạn lượng do ngài đưa. Nhưng bọn họ kh vì đột nhiên một khoản tiền lớn như vậy mà mất phương hướng.
Vẫn vững vàng làm việc, tâm thái như vậy là đáng quý.
Ngày thứ hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-tieu-thon-nu/chuong-171.html.]
Chu Bưu đến nghĩa trang đưa những tảng đá lạnh.
Giang Từ và Chu Thành đưa Tôn Kiên, ba ngồi xe bò dừng lại ở hướng Giang Gia Trại.
Chu Bưu tự Tây Môn Trấn.
Bọn họ đã hẹn thời gian, Chu Bưu đưa đá xong trở về, sẽ đợi bọn họ ở đầu thôn Giang Gia Trại.
Mẫu thân của Giang Từ được chôn cất ở ngọn núi phía sau Giang Gia Trại.
Nàng muốn đến mộ phần của mẫu thân thì qua con đường nhỏ lên núi ở đầu thôn Giang Gia Trại.
Giang Từ chỉ vào vị trí Giang Gia Trại: "Ngoại tổ phụ, đó chính là Giang Gia Trại."
Tôn Kiên đã nghe Giang Từ kể về những oan ức mà nữ nhi và cháu ngoại của ngài đã chịu ở nhà họ Giang.
Tuy nhiên ều khiến ngài an ủi là Giang Từ đã thay ngài trút giận. Kh chỉ đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Giang, mà còn khiến kẻ đã hại c.h.ế.t nữ nhi của ngài chịu báo ứng thích đáng. Những kẻ đã làm hại Giang Từ cũng đều đã bị trừng phạt.
Kết quả này ngài hài lòng.
Quả kh hổ là cháu ngoại của ngài, bất kể là thủ đoạn hay trí tuệ, cùng với tâm tính và tính cách của nàng, việc giao Tôn thị lệnh bài cho nàng là quyết định đúng đắn nhất.
Ba đến đầu thôn Giang Gia Trại.
Kế mẫu Hứa thị và nữ nhi Giang Minh Diễm của ả đang đeo gùi, tay cầm đồ ra khỏi thôn.
"Nương, xem kia hình như là Giang Từ?" Giang Minh Diễm chỉ vào ba đang qua đầu thôn.
Giang Từ cũng th bọn họ, nhưng nàng giả vờ như kh th. Nàng và nhà họ Giang đã kết thúc mọi chuyện, kh còn liên quan gì đến nhà họ Giang nữa. Gặp lại nhau cũng chỉ là xa lạ.
Hứa thị cũng th.
Lúc này Giang Từ đã kh còn là Giang Từ gầy yếu, mỏng m như trước nữa.
Nàng bây giờ toàn thân toát lên vẻ quý phái, Giang lão đại ở Tây Môn Trấn từng th Giang Từ và phu quân của nàng thường xuyên mua đá lạnh.
Nghe những mua đá nói, một tảng đá thể bán năm trăm văn tiền. Bọn họ mỗi ngày đều kéo một xe đá trấn bán, thể th bây giờ cuộc sống của nàng tốt đến mức nào.
Cả nhà họ Giang từ trên xuống dưới, kh một ai kh hối hận vì đã kh đối xử tốt với Giang Từ, nếu bọn họ kh đoạn tuyệt quan hệ, Giang Từ chỉ cần tùy tiện để lọt một chút từ kẽ ngón tay cũng đủ cho cả nhà bọn họ ăn m tháng trời.
Bây giờ ngay cả bữa ăn hàng ngày của nhà bọn họ cũng thành vấn đề.
Cả nhà năm miệng ăn, tất cả đều dựa vào số củi mà Giang lão đại bán được để sống qua ngày.
Hai đứa con trai của Hứa thị đều đã chết, cả ả mất hết tinh thần, thân thể cũng suy sụp. Hiện giờ đang nằm liệt giường.
Số tiền củi mà Giang lão đại bán được, còn chia một phần ra để Hứa thị cha. thuốc.
Nếu ả kh lên núi đào một ít rau dại, nấm hoặc những loại rau dại ăn được khác, thì bữa ăn hàng ngày của ả cũng kh thể đảm bảo được.
Giang Minh Diễm th nương ngẩn : "Nương, con đang nói chuyện với đó."
Hứa thị lúc này mới hoàn hồn: "Ta nghe th ."
"Nhà chúng ta đã khó khăn đến vậy , Giang Từ bây giờ sống tốt như thế, hãy để nàng giúp chúng ta ."
Hứa thị thở dài: "Ngươi tưởng ta kh muốn . Nàng ta hận chúng ta. Chúng ta sống càng thảm nàng ta càng vui. Nàng ta sẽ kh giúp chúng ta đâu."
"Đó đều là do Giang Minh Tuệ giở trò quỷ, nếu kh nàng ta, trong nhà cũng kh thể đối xử với nàng như vậy. Nàng cũng biết nguyên nhân sự việc. Chắc sẽ kh còn ghi hận chúng ta nữa đâu. Dù thì, nàng cũng là nữ nhi ruột thịt của phụ thân. Trên chảy dòng m.á.u của nhà họ Giang chúng ta, tuy rằng nàng đã đoạn tuyệt quan hệ với chúng ta, nhưng huyết mạch là kh thể thay đổi được.
Ta kh tin, chúng ta kể cho nàng biết tình hình của gia đình, nàng còn thể vô động lòng trắc ẩn?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.