Xuyên Không Thành Tiểu Thôn Nữ
Chương 6:
“Khách quan mua đậu…” Giang Minh Huệ th khách đến, vội nở nụ cười đón chào, nhưng khi ánh mắt nàng ta lướt qua Giang Từ, cả liền sững sờ.
nam nhân tuấn tú đứng bên cạnh nàng ta là ai?
“Giang Từ, ngươi lại ở đây? là ai?”
Giang Từ đưa tay khoác vào cánh tay Chu Thành, làm ra vẻ mặt khoa trương: “Đường tỷ, là tỷ đó ? Ta suýt nữa kh nhận ra. Mới kh gặp bao lâu mà tỷ tiều tụy đến vậy? Tr già m tuổi đó.”
Giang Minh Huệ th nàng ta như biến thành khác, trước kia ở nhà, nàng ta nói chuyện với đều rụt rè sợ sệt.
Bây giờ đã xuất giá, lại trở nên l lợi sắc sảo, gan cũng lớn hơn nhiều, dám châm chọc nàng ta. Tức đến đỏ bừng cả mặt.
Giang Từ th nàng ta biến sắc, liền biết đoán kh sai. Giang Minh Huệ quả nhiên sống kh như ý ở nhà chồng.
Nàng tiếp tục bu lời chọc tức: “ , đường tỷ, tỷ là thiếu nãi nãi của nhà họ Trương, kh còn đang mang thai ? nhà chồng lại để tỷ ra ngoài làm việc thế này? Phu quân của tỷ cũng quá vô dụng , thật là kh ra thể thống gì.”
“Kh cần ngươi bận tâm. nhà chồng đối xử với ta tốt. Phu quân của ta còn coi ta như bảo cha., muốn gì thì mua n, muốn ăn gì thì hầu làm sẵn dâng đến tận nơi. Ta sống tốt lắm.”
“Biết tỷ sống tốt, ta cũng yên tâm .” Giang Từ cười tủm tỉm nói.
Giang Minh Huệ rõ ràng biết nàng đang châm biếm , nhưng những lời nói và biểu cảm đó lại khiến nàng ta kh thể nổi giận, ánh mắt lại lướt qua khuôn mặt của nam nhân kia.
mà Giang Từ gả cho là ai, nàng ta biết rõ hơn ai hết. Đó chính là tên quái thai xấu xí nổi d gần xa.
Mà nam nhân trước mặt này lại cao lớn cường tráng, đầy khí chất nam nhân, quan trọng nhất là còn một dung mạo cực kỳ tuấn tú. Kh thể nào là phu quân mới cưới của nàng ta được.
“Giang Từ, ngươi thân mật với nam nhân khác như vậy, chẳng lẽ kh sợ tên quỷ quái xấu xí kia của ngươi biết được sẽ đánh c.h.ế.t ngươi ?”
“Thật ngại quá, ta chính là phu quân của nàng .”
Chu Thành cũng kh ngờ tiểu nương tử của lại sức chiến đấu mạnh mẽ đến vậy, lời nói câu nào câu n như đ.â.m vào lòng . Căn bản kh cần ra tay. Nàng quả thực đã khác xưa.
Giang Từ cười nói: “Phu quân, kh cần giải thích với nàng ta nữa. kh nói còn muốn mua quần áo cho ta ? Đừng chậm trễ thời gian nữa.”
Chu Thành tiểu nương tử của với vẻ mặt cưng chiều: “Cũng kh còn sớm nữa, thôi.”
Hai cũng kh chào Giang Minh Huệ mà cứ thế nghênh ngang rời .
Giang Minh Huệ suýt chút nữa tức chết, trước nay vẫn luôn là Giang Minh Huệ nàng ta lấn át nàng, khi nào thì đến lượt nàng ta lấn át chứ.
“Vừa là ai thế?” Trương Trần Văn loạng choạng bước đến.
Giang Minh Huệ vừa th , một luồng mùi rượu nồng nặc xộc tới. lại uống rượu . Nghĩ đến nam nhân vừa , lại đàn mà đã tốn bao thủ đoạn để cướp l, trong lòng càng thêm bực bội.
“Kh quen biết.” Nàng ta nói với giọng cục cằn.
“Các ngươi nói chuyện lâu như vậy, cũng kh mua đậu phụ của nhà ta, ngươi nói kh quen biết ư? Nói thật cho ta nghe.” Trương Trần Văn tuy đã uống rượu nhưng vẫn chưa đến mức bị lừa gạt.
Giang Minh Huệ kh sợ Trương Trần Văn, nhưng nàng ta sợ cha nương chồng. Nếu nàng ta chọc Trương Trần Văn tức giận, cha nương chồng nhất định sẽ mắng nàng ta.
Chỉ đành nói thật: “Đường của ta.”
Trương Trần Văn tuy từng hôn ước với Giang Từ, nhưng hai chưa từng gặp mặt. Hôn nhân là do cha Nương định đoạt, lời mai mối, kh cần gặp mặt cũng thể trực tiếp định hôn sự.
Đương nhiên, Giang Minh Huệ và là một ngoại lệ.
Nghe nói đó là đối tượng đã hủy hôn với , Trương Trần Văn cũng mất hứng thú.
Giang Minh Huệ từng cho gặp Giang Từ, nàng ta gầy gò bé nhỏ kh nói, khô khan một chút khí chất nữ nhân cũng kh , trên mặt lại một vết bớt xấu xí, dù chỉ từ xa một cái, vẫn bị dọa kh ít.
Bây giờ nghĩ lại còn muốn chau mày, chưa từng th ai xấu đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-tieu-thon-nu/chuong-6.html.]
Giang Từ cùng Chu Thành dạo qu trấn một vòng, hai bên đường phố nhiều cửa tiệm, những thứ cần dùng trong sinh hoạt cơ bản đều thể mua được.
Trên trấn này hai tiệm thể làm quần áo, một tiệm bán vải, một tiệm là tiệm may. Thời cổ đại kh như hiện đại, vật tư thời này khan hiếm.
Đặc biệt là quần áo, các loại vải vóc hiếm.
Hỏi thăm một chút thì một bộ quần áo bình thường cũng hai trăm văn trở lên, chất liệu thô cứng, kém co dãn.
Nhưng đối với bình thường thì đã tốt .
nhà họ Giang mặc cũng đều là loại quần áo như vậy. Đương nhiên nàng kh được mặc đồ mới, mà đều là đồ cũ đường tỷ để lại. Bởi vì Giang Minh Huệ lớn hơn nàng hai tuổi.
Nàng để ý một chiếc váy màu x nhạt.
“Thích thì cứ thử .” Chu Thành chỉ vào bộ quần áo đó: “Chưởng quầy, l chiếc váy màu x nhạt kia cho nương tử ta thử.”
Chưởng quầy là một phụ nữ trung niên, tr hiền lành dễ mến, vừa nói chuyện đã nở nụ cười nhiệt tình: “C tử quả là mắt , đây là mẫu mới ta vừa làm xong.”
Bà ta l quần áo xuống đưa cho Giang Từ.
Cầm l chất liệu, cảm giác mềm mại hơn hẳn. Giá chắc c cũng kh rẻ, nếu quá đắt, nàng cũng ngại mua.
“Chưởng quầy, chất liệu này kh rẻ đâu nhỉ? Nếu đắt quá, ta sẽ kh thử nữa.”
“Nương tử cứ thử trước , giá cả cũng kh là cố định. Đều thể thương lượng.”
Chu Thành cũng nói: “Hôm nay là để mua quần áo. Kh cần sợ tốn tiền.”
Chưởng quầy cười tươi như hoa, kéo Giang Từ nhiệt tình nói: “Phu quân của nương tử đã nói , nương tử còn chần chừ gì nữa? Phu quân như nương tử đây kh nhiều đâu. Mau vào trong .”
Khi Giang Từ thay xong quần áo từ trong ra, kh chỉ Chu Thành mà ngay cả chưởng quầy cũng sững sờ.
Chiếc váy màu x nhạt yểu ệu thướt tha, tôn lên khuôn mặt nhỏ n xinh đẹp của nàng càng thêm rạng rỡ sáng ngời.
Nếu nói vừa còn là một cô gái nhà quê, thì bây giờ chính là bước ra từ trong tr.
“Đẹp quá mất.” Chưởng quầy kh kìm được mà thốt lên khen ngợi.
Mắt Chu Thành thẳng đờ ra, câu nói đẹp vì lụa, ngựa hay vì yên cương, ở giây phút này đã được cụ thể hóa.
Giang Từ cười hỏi : “Thế nào?”
Chu Thành lúc này mới hoàn hồn, gật đầu: “Đẹp lắm.” về phía chưởng quầy: “Ta th màu hoa hạnh cũng đẹp.”
Chưởng quầy vội vàng tiến lên chào hàng: “C tử mắt lắm. Da của nương tử trắng trẻo, chiếc này sẽ đẹp hơn nữa.” Nói bà ta cũng l ra.
Kiểu dáng thực ra đều giống nhau, chỉ khác màu sắc mà thôi. Cũng kh còn sớm nữa, còn một c giờ đường núi. Về muộn, trên đường sẽ nguy hiểm.
“Kh cần thử nữa, xin hỏi giá bao nhiêu một bộ?” Giang Từ hỏi.
“Đẹp thật. Còn kh? Chúng ta cũng muốn một bộ.” Từ bên ngoài bước vào một cô nương, chỉ vào bộ quần áo Giang Từ đang mặc mà hỏi chưởng quầy.
“Màu này hết .”
“L chiếc màu hoa hạnh trên tay nàng cho ta thử.”
“Chiếc đó chúng ta cũng l , cô nương chọn màu khác .” Chu Thành vội vàng cầm l chiếc váy màu hoa hạnh.
Chưởng quầy mỉm cười nói với cô nương kia: “Kiểu dáng này bây giờ kh còn nữa. Nếu cô nương thích, thể đặt may, ba ngày là thể l được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.