Xuyên Không Thành Tiểu Thôn Nữ
Chương 80:
Ngày hôm sau.
Lý thị trời vừa tờ mờ sáng đã thức dậy, đêm qua bà cứ nghĩ về Tiểu Bảo nên kh ngủ được chút nào.
Thức dậy ra ngoài đổ bô.
Khi mở cánh cổng gỗ của sân, một vật gì đó đã rơi xuống đất từ khe cửa.
Lý thị đặt bô tiểu sang một bên, cúi nhặt vật rơi trên đất lên.
Đó là một chiếc khăn tay màu trắng đỗi bình thường.
Trên đó viết một hàng chữ bằng thứ màu sắc tươi rói như máu.
Lý thị là biết chữ, khi th hàng chữ trên đó, sắc mặt bà thay đổi hoàn toàn, bàn tay cầm khăn kh ngừng run rẩy.
Lúc này, Chu Bưu cũng đã thức dậy.
Mỗi sáng, đều dậy sớm ra ngoài gánh nước, nếu kh sẽ kh nước dùng.
cũng thức trắng một đêm.
Vừa ra ngoài đã th mẫu thân cúi đầu đứng trước cổng lớn của sân, thân thể chút run rẩy.
bước tới: “Nương, đứng đây làm gì?”
Lý thị nghe th tiếng động, nước mắt nhạt nhòa Chu Bưu, run rẩy đưa vật trong tay cho : “Tiểu Bảo tin . Mau gọi A Thành và A Từ dậy!”
Chu Thành và Giang Từ đêm qua cũng kh ngủ được bao nhiêu, sáng sớm yên tĩnh như vậy, tiếng mở cửa và tiếng bước chân bên ngoài đều thể nghe th.
Hai cũng đã thức dậy từ lâu, đều đã mặc quần áo chỉnh tề, liền đẩy cửa bước ra ngoài.
Liền th Chu Bưu cầm vật gì đó trong tay, bước về phía họ.
“Nhị đệ, đệ , mau xem. Đây là thứ bọn bắt c để lại.” Chu Bưu liền đưa chiếc khăn tay trong tay cho Chu Thành.
Chu Thành vẻ mặt nghiêm trọng đón l chiếc khăn tay viết chữ, Giang Từ là hiện đại, trên đó toàn là chữ phồn thể nhiều nét, đơn giản thì nàng thể đoán mò nhận ra một ít, còn một số thì nàng hoàn toàn kh biết.
Thế nên nàng hỏi Chu Thành: “Trên đây viết gì vậy?”
Chu Thành đọc xong, đưa khăn tay lên mũi ngửi thử, một mùi m.á.u t nồng. Trong đôi mắt xẹt qua một tia hàn quang: “Đây là do bọn bắt c để lại. Nói rằng Tiểu Bảo đang trong tay , những chữ trên đây được viết bằng m.á.u của Tiểu Bảo. Cảnh cáo chúng ta nếu muốn Tiểu Bảo bình an vô sự thì kh được báo quan.
Còn hẹn ta một đến một nơi. Kh được dẫn theo bất kỳ ai.
Nếu phát hiện ta kh làm theo lời , sẽ g.i.ế.c con tin, chúng ta sẽ vĩnh viễn kh bao giờ gặp lại Tiểu Bảo nữa.”
Giang Từ chút bất an, chuyện nàng lo lắng suốt đêm qua rốt cuộc vẫn xảy ra: “Xem ra bọn bắt c là nhằm vào . Chắc kh Giang gia.”
Lý thị nghe xong càng thêm căng thẳng: “Con nói gì? Kh Giang gia ư?”
Giang Từ gật đầu: “Nếu Tiểu Bảo bị Giang gia bắt , họ sẽ trực tiếp dùng Tiểu Bảo để uy h.i.ế.p chúng ta. Đưa ra mục đích của họ, bảo chúng ta làm theo là được.
Nhưng kẻ này rõ ràng kh . chỉ đích d A Thành đơn độc đến gặp mặt. Điều này cho th mục đích của kẻ này khi bắt Tiểu Bảo là nhắm riêng vào A Thành.”
Chu Thành gật đầu: “Nàng nói kh sai. Kẻ này quả thật là nhằm vào ta.”
Lý thị vươn tay kéo Chu Thành lại: “Con rốt cuộc đã đắc tội với kẻ nào? mối thù oán lớn đến mức này, đến bước đường này ư?”
Chu Bưu cũng đã hiểu ra: “Nhị đệ, là kẻ ở Tây Môn Trấn kia kh?”
“Chắc là vậy.”
Lý thị kh hiểu rõ: “Các con còn chuyện giấu ta, rốt cuộc là thế?”
Sự việc cũng kh cần thiết giấu mẫu thân nữa, Chu Bưu liền kể lại chuyện một cách đơn giản.
Lý thị nghe xong càng thêm lo lắng: “Con kh thể một , hãy dẫn theo ca ca con cùng . Nếu kh ta sẽ kh yên tâm.”
“Đúng vậy, ta cùng nhị đệ, đệ cứ để lại dấu hiệu trên đường. Ta sẽ theo dấu hiệu của đệ. Chúng ta kh cùng nhau, sẽ kh phát hiện ra đâu.”
Chu Thành lắc đầu: “Kh được, trên đó viết rõ ràng, bảo ta một . Kh thể mạo hiểm tính mạng của Tiểu Bảo được. Nàng đừng lo lắng cho ta, ta khả năng tự bảo vệ . Ta cũng muốn biết kẻ này rốt cuộc là ai?”
Sự việc đã đến bước đường cùng, Giang Từ tuy lo lắng cho sự an nguy của Chu Thành khi đơn độc lên đường, nhưng cũng kh cách nào khác.
Lý thị lau nước mắt trên mặt: “A Thành, nương làm cơm cho con. Ăn no mới sức lực.”
Nói xong liền làm cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-th-tieu-thon-nu/chuong-80.html.]
Chu Thành ăn xong bữa.
theo lộ trình mà bọn bắt c để lại để đến nơi đó, gặp mặt bọn chúng.
Giang Từ trong lòng lo lắng: “A Thành, nhất định cẩn thận. Ta ở nhà đợi trở về.”
Khóe môi Chu Thành khẽ cong lên, ban cho nàng một nụ cười: “Nàng yên tâm, ta sẽ mang Tiểu Bảo bình an trở về.”
Lý thị nắm l tay , mắt đã đỏ hoe: “Nương cũng ở nhà đợi con. Con nhất định mang Tiểu Bảo bình an trở về.”
Chu Thành gật đầu, Chu Bưu: “Đại ca, ở nhà tr chừng nương và A Từ. Đừng đâu cả, cứ ở nhà đợi tin tốt của ta.”
“Được.”
Chu Thành một rời .
theo lộ tuyến bọn bắt c cung cấp, nửa c giờ, đến địa ểm mà bọn bắt c đã chỉ định cho .
8_Đây là một sườn núi giữa lưng chừng, xung qu kh thôn trại nào, chỉ một căn nhà nhỏ hình chữ Nhân () được dựng bằng đá và tr tre, dân miền núi gọi là ‘Mã Giá Tử’.
Là nơi chuyên dùng để nghỉ chân cho những dân miền núi vào rừng săn bắn, hoặc làm các việc khác mệt mỏi.
Chu Thành đến bên căn nhà nhỏ, nghĩ đó hẳn đang ở trong nhà. kh tiếp tục tiến lên mà dừng bước, hướng về phía căn nhà nói: “Ta đến . Ngươi ra đây .”
Đáp lại ngoài tiếng chim hót véo von, còn tiếng xào xạc của lá cây do gió nhẹ thổi qua.
kh đợi được hồi đáp từ trong nhà.
L mày Chu Thành nhíu chặt lại, nhấc chân thẳng đến cửa căn nhà: “Ngươi kh ra, vậy ta sẽ vào.”
Vẫn kh hồi đáp.
Chu Thành vươn tay trực tiếp đẩy cửa ra.
Trong căn phòng đơn sơ chưa đầy ba mét vu, chỉ một tảng đá hình chữ nhật được đặt ở đó, chuyên dùng để ta nghỉ ngơi.
Ngoài những thứ đó ra, bên trong trống rỗng kh gì cả.
Chu Thành đang chút tò mò, kẻ này bảo đến đây mà lại kh xuất hiện, trong lòng tự hỏi rốt cuộc muốn làm gì?
Vô tình lại th trên mặt đất viết một hàng chữ nhỏ.
bước vào trong.
Trên mặt đất viết: “Hãy tiếp tục về phía Đ, đến Hắc Hùng Lĩnh, ở đó cũng một ‘Mã Giá Tử’ tương tự. Tìm th ‘Mã Giá Tử’ đó, ta sẽ đợi ngươi ở đó.
Đọc xong thì hãy xóa chữ trên đất .
Mọi hành động của ngươi đều nằm trong mắt ta, đừng hòng giở trò, một khi bị ta phát hiện, vậy thì ngươi cứ đến đây để thu xác đứa trẻ .”
Chu Thành xóa chữ trên đất .
Sau đó bước ra ngoài, về phía Đ.
Hắc Hùng Lĩnh biết, vì nơi đó nhiều gấu nên mới tên như vậy.
Trừ khi là thợ săn, còn những dân miền núi bình thường tuyệt đối sẽ kh đến đó. Bởi vì khả năng gặp gấu ở đó quá lớn.
Nhiều năm trước, từng nghe nói một thợ săn vào rừng săn bắn, cuối cùng kh trở ra. Sau đó nhiều cùng nhau vào rừng tìm kiếm, chỉ tìm th bộ xương đã bị gấu ăn thịt còn sót lại.
Kẻ này ên , ta lại dám đưa Tiểu Bảo đến đó.
Nếu thật sự gặp gấu, Chu Thành kh dám nghĩ tiếp.
9_Đợi đến khi vội vàng tới chân núi Hắc Hùng Lĩnh, đã là giờ Ngọ.
chỉ nghỉ ngơi một lát, hái vài quả dại bên đường ăn, cầm đao vừa mở đường vừa lên núi.
Cũng kh biết đã bao lâu, cuối cùng cũng th căn ‘Mã Giá Tử’ nằm trên sườn núi.
kh dừng lại nửa khắc, thẳng đến trước ‘Mã Giá Tử’.
Căn ‘Mã Giá Tử’ đó đã đổ nát tàn tạ, chỗ mái nhà đã sập, xung qu mọc đầy cỏ dại. Ở hướng cửa ra vào, cỏ dại bị đổ rạp xuống, là dấu vết do lại giẫm đạp.
“Ta đến , ngươi ra đây .”
Lời vừa dứt, cánh cửa cũ nát của ‘Mã Giá Tử’ liền bị đẩy ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.