Xuyên Không Thập Niên 80: Được Quan Quân Cưng Chiều Tận Tim
Chương 441:
Hồi ở trong quân đội, chính là gương mặt đại diện cho nhan sắc của cả đơn vị, xem bây giờ đang sống cái ngày tháng gì thế này?
Nếu là phụ nữ, thể khóc ngay cho Lục Thời Thâm xem.
Lục Thời Thâm kh hề động lòng.
Lục Niệm Phi cũng kh tr mong Lục Thời Thâm sẽ đồng cảm với , trời vào thu, gió đêm thổi vào lạnh buốt, trên vẫn đang mặc bộ quần áo rách rưới dính vết máu.
đảo mắt Lục Thời Thâm: “Cởi áo của ra cho mặc.”
Kh đợi Lục Thời Thâm ra tay, đã tự lột áo xuống mặc vào , đừng nói, còn vừa vặn.
Ánh mắt lại dừng trên chiếc quần của Lục Thời Thâm.
“Hay là, quần cũng cởi ra luôn ?”
Quần của đã rách đến tận đùi, trên đó lại vết máu, ban ngày cũng kh dám ra ngoài.
Lục Thời Thâm lạnh lùng , bàn tay Lục Niệm Phi vươn ra lại rụt về, khụ khụ… M cọp kh thể tùy tiện sờ, biết ều một chút thì tốt cho cả hai.
“Trước đây Khương Dương từng buôn bán vỉa hè, còn thừa lại kh ít quần áo nam.” Lục Thời Thâm nói.
Lục Niệm Phi: “ bảo làm chuyện trộm cắp à?”
Lục Thời Thâm: “ chưa từng làm ?”
Lục Niệm Phi kháng nghị: “ thể làm loại chuyện này được? chạy khỏa thân cũng kh làm chuyện đó.”
“Tùy .”
Lục Thời Thâm leo lên xe đạp, bóng dáng nh chóng biến mất trong con hẻm nhỏ.
…
Ngày hôm sau.
Dương Niệm Niệm bảo Lục Nhược Linh thu dọn quần áo, chuyển đến trạm phế liệu ở, nếu kh mỗi ngày về về bằng xe đạp mất quá nhiều thời gian.
“Chị đã bàn với hai em , em ở trạm phế liệu sẽ tiện hơn. Cuối tháng chị đến Kinh Thị học, đến lúc đó kh thể thường xuyên về được, trong sinh hoạt thiếu thứ gì em cứ nói với Khương Dương, nếu ngại thì nói với Duyệt Duyệt để con bé chuyển lời.”
Vừa nghe Dương Niệm Niệm cuối tháng đến Kinh Thị học, Lục Nhược Linh kh nỡ: “Chị dâu hai, bao lâu chị mới về thăm em một lần ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-441.html.]
Dương Niệm Niệm an ủi: “ thời gian chị sẽ về thăm em, chị cũng sẽ bảo hai em thường xuyên đến thăm em, nếu nhớ nhà thì em về khu tập thể quân đội thăm hai em.”
Sau vài lời an ủi, Lục Nhược Linh trong lòng cũng thoải mái hơn một chút, xách theo túi hành lý sau Dương Niệm Niệm ra sân.
An An cũng chút kh nỡ xa cô, tiễn cô đến tận cổng khu tập thể quân đội: “Cô ơi, nếu thời gian, cô nhớ về thăm cháu nhé.”
“Buổi tối cháu ăn ít que cay thôi, ăn một lần que cay là uống nhiều nước, tối qua cháu dậy vệ sinh còn giẫm lên chân cô đ.” Lục Nhược Linh nói.
An An xấu hổ gãi gãi đầu: “Cô ơi, xin lỗi cô, cháu kh cố ý.”
Nó ngủ mơ màng, híp mắt ra ngoài vệ sinh.
Dương Niệm Niệm dở khóc dở cười: “Được , cháu mau về tìm Hải Dương chơi !”
Dứt lời, cô đạp xe chở Lục Nhược Linh vào trong thành, hai vừa đến cửa trạm phế liệu thì nghe th Khương Dương ồn ào nói trong nhà trộm.
Dương Niệm Niệm dựng xe đạp, thuận miệng hỏi: “Lại mất màn thầu à?”
“Nếu thật sự chỉ mất màn thầu thì em đã kh kích động như vậy.” Khương Dương trưng ra vẻ mặt như gặp ma giữa ban ngày: “Trước đây Đỗ Vĩ Lập kh để lại một bộ âu phục ở đây ? Em th vứt thì tiếc, nên giặt sạch cất dưới gầm giường. Hầy, ai ngờ sáng nay dậy giày, phát hiện bộ âu phục kh th đâu nữa, tối qua rõ ràng vẫn còn.”
Dương Niệm Niệm nhướng mày: “Ý em là, ban đêm vào phòng em, trộm mất bộ âu phục?”
Khương Dương vô cùng chắc c gật đầu: “Đúng vậy, chính là tối hôm qua bị trộm, em ngủ kh thói quen cài cửa, lén lút vào, l bộ âu phục .”
Dương Niệm Niệm cũng kh chắc là ai đã trộm quần áo: “ mất tiền kh?”
Nghe th lời này, vẻ mặt Khương Dương trở nên kỳ quái, chống nạnh bực bội nói.
“Tên trộm này nửa đêm lẻn vào phòng em, trộm bộ âu phục mà kh kinh động đến em, chứng tỏ cũng chút bản lĩnh, lại kh động đến tiền trong phòng, chị nói kỳ quái kh?”
Dương Niệm Niệm trong lòng đã hiểu rõ, nén cười nói: “ thể là gặp khó khăn gì đó, dù bộ quần áo đó Đỗ Vĩ Lập kh cần, em cũng kh mặc, để đó cũng lãng phí, bị trộm thì thôi !”
Khương Dương thật ra kh tiếc bộ quần áo, chỉ cảm th, ngủ trong phòng mà nhà còn bị trộm, chuyện này cũng quá rợn tóc gáy.
lo lắng cho sự an toàn của em gái.
Em gái giống như một con heo lười nhỏ, ngủ còn say hơn , lúc này vẫn chưa dậy nữa.
Dương Niệm Niệm ra tâm tư của : “Tối nay Nhược Linh sẽ ở bên này, con bé ở cùng Duyệt Duyệt, em kh cần lo lắng.”
Khương Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy được ! Em làm việc trước đây, nhà kho sắp đầy , hai ngày nữa còn xuất một lô hàng.”
“Em làm ! Chị gọi ện cho Đỗ Vĩ Lập hỏi xem nhà nào kh, nếu căn thích hợp, em cũng mua một căn .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.