Xuyên Nhầm Sách Tôi Trở Thành Đại Phú Bà
Chương 117:
[a a a a! Chị Hồ, chị là thần của em!]
[Trời ơi, moaa moaa chị Hồ, rớt nước mắt!]
[Vãi, như vậy đúng , đừng để con lợn kia mua được!]
Hồ Trân Trân được bão bình luận khen ngợi cuồng nhiệt, mặc dù ban đầu cô cũng kh muốn mua thứ này.
Nhưng ai biểu số 24 này gây phiền cho ta chứ.
Đã áp dụng chiêu cũ của cô, kh thành c còn mắng khác.
Hồ Trân Trân cũng kh tốt tính như vậy, bị ta chỉ vào mũi mắng vẫn chịu đựng kh nổi giận.
“Số 7, 10 triệu lần thứ nhất.”
Búa của bán đấu giá rơi xuống nh hơn trước nhiều.
“Số 7, 10 triệu lần thứ hai.”
Hồ Trân Trân nghe th giọng nói gắt gỏng của đàn ở hàng sau, dường như ta đứng dậy, một phục vụ chạy tới khuyên ta ngồi xuống..
Hồ Trân Trân kh quay đầu lại, chỉ lắng nghe.
Khi cô gái bán đấu giá đập chiếc búa thứ ba xuống, cô vỗ tay dè dặt, đứng dậy và xoay về phía sau.
Trong số những vị khách mặt, thì chỉ Hồ Trân Trân và số 24 là đang đứng thôi.
Nhưng trên môi cô nở một nụ cười tự tin và ên cuồng, còn số 24 thì bị phục vụ lúng túng kéo , chênh lệch rõ ràng..
Lần này đã chọc giận số 24, ta mở miệng còn mắng tiếp.
phục vụ đang kéo ta ở phía sau nghe th, lập tức che miệng lại: "Quý khách, xin hãy bình tĩnh!"
Hồ Trân Trân im lặng, trên mặt vẫn tràn đầy ý cười..
Cô giơ tay lên, kh biết từ lúc nào mà chiếc nhẫn hồng ngọc đã được đặt vào ngón giữa của cô..
Hồ Trân Trân cụp bốn ngón tay còn lại xuống, cho ta th vẻ đẹp của viên hồng ngọc.
đàn lập tức mất khống chế, muốn thoát khỏi bàn tay của phục vụ.
ta tr vẻ quá kích động, Phùng đổng di chuyển ngón tay về phía nhân viên bảo vệ trong góc, và một số lập tức tiến tới và buộc đàn rời .
[Đã quá! Cuối cùng chướng mắt cũng !]
[Chị Hồ vẫn còn quá văn minh, nếu là thì sẽ chọc ngón giữa vào mũi ta.]
[ phía trước lại ghê tởm như vậy, lỗ mũi dơ, tay chị Hồ đẹp như vậy, cô nhẫn tâm để bàn tay làm thế !]
[Nên làm như vậy từ lâu , thứ này là của số 12 , nếu là số 12, sẽ kh bán nó cho đàn đó khi ta c.h.ử.i đâu.]
Hướng Vũ liếc những lời này, tâm trạng càng phức tạp hơn.
Nhưng ta vẫn thành thật đặt ngón tay lên bàn phím, giải thích cho chị cả.
Đan Đan
[Đồ vật cũng đã được bàn giao , tinh thần hợp tác hay kh, tất nhiên số 12 kh thể cứ nói kh bán hàng là được.]
Ở hội trường tâm trạng Hướng Vi cũng phức tạp.
Cô thả lỏng ngón tay cầm bảng số, Hồ Trân Trân mỉm cười nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-nham-sach-toi-tro-th-dai-phu-ba/chuong-117.html.]
Cũng là nhà giàu như nhau.
Nhưng tại trong khi khác sống tự do như vậy còn cô lại lo trước lo sau ở đây, kh dám suy nghĩ hay hành động.
Bây giờ chỉ còn Hồ Trân Trân đứng.
Trước khi cô ngồi xuống, Hướng Vi đã đứng dậy vỗ tay với Hồ Trân Trân: “Cô Hồ, mắt .”
Hồ Trân Trân bất ngờ cô , chú ý tới số 12 trên tay cô, khẽ gật đầu chào hỏi.
Hồ Trân Trân ngồi xuống.
Hướng Vũ kinh ngạc đứng dậy trước màn hình
“Kh chứ, chị của mà thể đứng dậy khen khác ?”
Những lớn trong nhà họ Hướng đều đã sớm qua đời, trong nhà chỉ còn ba đứa trẻ, xem như Hướng Vi một tay nuôi lớn hai đứa em trai.
Trong ấn tượng của Hướng Vũ, chị cả từ trước đến nay luôn nghiêm túc.
Mọi quyết định của cô đưa ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, cô kh mắc sai lầm nào, cực kỳ uy nghiêm..
Để chống đỡ nhà họ Hướng, cô đã sớm vào c ty.
Khi đó Hướng Vũ còn nhỏ, kh nhớ được quá nhiều chuyện, chỉ nhớ là khó để gặp chị cả, thỉnh thoảng cuối tuần mới thể gặp chị trong thư phòng ở nhà.
Mặc dù là ngày nghỉ, nhưng cô vẫn bận rộn.
Khoảnh khắc th nụ cười của Hướng Vi trên màn hình, Hướng Vũ chợt nhận ra rằng đã nhiều năm ta kh th chị cả cười..
ta thành thật ngồi xuống, xóa hết những bình luận chế giễu Hồ Trân Trân trước đây.
Th cô làm cho chị cả bật cười, hôm nay để cô nổi bật mới được
Thời gian của buổi đấu giá kéo dài, xem cũng thay một lượt mới.
Phòng phát sóng trực tiếp kh còn hot như trước nhưng vẫn được duy trì ở mức tương đối cao.
Hồ Trân Trân hơi mệt mỏi, dùng tay che miệng, ngáp một cái.
còn chưa tới lượt cô nữa?
Trong lòng cô buồn bực, liếc Phùng đổng.
Đúng lúc va ánh mắt của Phùng đổng, Phùng đổng xem như phá lệ nở nụ cười đầy dầu mỡ với Hồ Trân Trân.
Hồ Trân Trân lập tức dời tầm mắt .
Thật cay mắt.
Hồ Trân Trân kh thắc mắc quá lâu, ngay sau đó cô nghe th một cái tên quen thuộc từ miệng bán đấu giá.
“Món tiếp tiếp theo cũng là món cuối cùng, đến từ số 7 của cô Hồ Trân Trân, một trong những bức tr gốc còn sót lại của Picasso, giá khởi ểm 55 triệu, mỗi lần tăng giá tối thiểu 2 triệu……”
Những còn trong phòng phát sóng trực tiếp đồng loạt dỏng tai lên.
[ kh nghe lầm chứ, chị Hồ quyên tặng cái gì cơ?]
[Bức tr gốc của Picasso, vãi chưởng!]
[Kh cái này nên giữ ở nhà làm vật gia truyền ? Cái này cũng đem tặng được à?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.