Xuyên Nhầm Sách Tôi Trở Thành Đại Phú Bà
Chương 71:
Đã nói đến nước này, chẳng lẽ Ngô An lại kh cho một đứa bé tiền ?
ta gượng cười, vẻ mặt xấu hổ, đảo mắt xung qu nhận ra rằng kh ai chú ý tới sau đó ngồi xuống im lặng.
Trường tiểu học Bắc Quan vốn là nơi tụ tập của những giàu , hầu hết những thể được bầu làm đại diện ban giám sát đều là những phụ giàu .
tiền đương nhiên từng bàn bạc những vụ làm ăn lớn, mánh khóe này của Ngô An trong mắt khác giống như con khỉ nhảy nhót, coi như là một chút hài kịch nhỏ.
Còn về phần một số đại diện gia cảnh bình thường, họ vì muốn tránh sự hiềm nghi hết sức tránh xa Ngô An, sợ bị coi giống như ta.
Cô Hồ Cũng đã nói ở trong nhóm là chỉ thu chi phí đóng gói mà thôi.
Phí đóng gói là hộp gi, cũng chẳng cần bao tiền.
Gia cảnh bọn họ ở mức trung bình, cũng kh đến mức ngay 20 đến 30 tệ một tháng cũng kh trả nổi.
Vì chút tiền ít ỏi này mà đắc tội Hồ Trân Trân, trong mắt mọi đây là ều ngu xuẩn nhất.
Hồ Trân Trân đã tặng thư viện cho trường học, lại vì sữa của học sinh Mà bận rộn một hồi, ều này đã rõ ràng là quan tâm đến đứa trẻ chứ kh quan tâm đến tiền bạc.
Bây giờ tạo quan hệ tốt với cô Hồ này, biết đâu sau này con cái được hưởng phúc.
Lần này được cấp sữa nguyên chất miễn phí. khi lần sau sẽ là một bộ đồng phục miễn phí.
Nghĩ như vậy, m gia cảnh bình thường, mặt , mặt , tự hiểu với nhau cách xa Ngô An một chút.
Trong phòng nếu chỉ một số đổi vị trí thì sẽ kh lộ liễu.
Nhưng mọi thật sự quá kh ưa Ngô An.
Rõ ràng nhiều phụ di chuyển nên những góc còn lại đã chật chội, riêng chỉ chỗ gần ta như bị máy hút bụi quét qua, xung qu trống vắng.
Ngay cả Đổng Thụ, nói chuyện với Ngô An lúc đầu cũng thay đổi vị trí duy chuyển sang chỗ khác.
Mặc dù kh thích nhưng Hồ Trân Trân tiền như vậy, lại nhiều nịnh hót như vậy, vừa đã biết là một nhân vật lớn, Đồng Thụ cũng kh kẻ ngốc.
Vì Ngô An mà đắc tội Hồ Trân Trân, vậy thì cũng quá thiệt thòi.
Ngô An ngồi một giữa đám , mặt đỏ bừng, nhưng mặt dày kh rời .
Mãi cho đến khi Trần Khai đến gần ta, kết bạn wechat nghe th những tiếng cười của những ngồi gần đó, Ngô An kh thể chịu được nữa mới rời .
ta đột ngột đứng dậy và bước ra ngoài.
Trong một thời gian ngắn thu hút nhiều sự chú ý, nhưng sau khi rõ rời là ai, ánh mắt của họ lại thu lại kh quan tâm đến nữa.
Đan Đan
Cuộc họp này do Hồ Trân Trân đề nghị, đương nhiên trách nhiệm chủ trì của họp đổ lên đầu cô.
"Mục đích của cuộc họp hôm nay lẽ mọi đều biết rõ, vậy thì xin phép được nói ngắn gọn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-nham-sach-toi-tro-th-dai-phu-ba/chuong-71.html.]
Hồ Trân Trân lên sân khấu, vươn tay về một phía, mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ, dì Lưu và dì Vương lên sân khấu.
Hai bảo mẫu này là bảo mẫu mới sau khi hai bảo mẫu cũ bị sa thải, Hồ Trân Trân trả gấp ba lần tiền làm thêm giờ, để mời họ đến quán cà phê giúp đỡ một ngày.
Nói là giúp đỡ nhưng mà thật ra chỉ là nấu sữa, chuẩn bị đồ ăn nhẹ mà thôi.
C việc ở biệt thự cũng kh nặng nhọc hơn bao nhiêu, lương lại còn gấp ba, vì vậy hai càng làm việc nghiêm túc hơn.
Trên tay hai bọn họ đều cầm chiếc phích nước to đùng.
Phích nước tuy hơi lỗi thời nhưng xét về khả năng giữ nhiệt lẫn dung tích thì quả thật kh gì sánh nổi.
Trước mặt các vị phụ là một dãy bàn chất đầy những chiếc cốc rỗng.
Lúc trước mọi kh biết những chiếc cốc này để làm cái gì, nhưng sau khi dì Lưu và dì Vương xuất hiện, trong nháy mắt đều hiểu.
Hồ Trân Trân đã từng nói rằng đến đây để nếm thử sữa.
Từng cốc sữa được đổ đầy, sau đó đám Lưu An theo thứ tự chuyển cho các phụ .
Sữa tươi khi đun sôi, bề mặt sẽ cô đặc lại thành một lớp váng sữa dày, vị ngọt dịu.
Đến lượt Đổng Ngọc, vừa vặn trong cốc sữa một chút váng sữa.
Đã lâu lắm cô kh uống sữa.
Suy nghĩ đầu tiên của cô là hình như chất lạ trộn lẫn vào trong sữa, trong vô thức mà cau mày.
Chờ đến khi cốc sữa trên tay, cô mới nhận ra đó là cái gì.
Váng sữa.
Gia cảnh của Đổng Ngọc bây giờ cũng khá giả, nhưng khi bé cô sống trong một gia đình nghèo khó, trong nhà nuôi bò bán sữa kiếm sống.
Mẹ cô yêu thương cô nên ngày nào cũng vắt sữa bò dành một phần cho cô uống.
Sữa vừa đun nóng xong thêm một thìa đường chính là thứ ngon nhất trong kí ức tuổi thơ của Đổng Ngọc.
Mỗi lần mẹ sẽ dùng đũa vớt lớp váng sữa lên cho cô ăn.
Váng sữa màu vàng nhạt, chút dai, khi vào trong miệng thì tan ngay lập tức mang theo hương vị béo ngậy, đã lâu lắm cô kh được ăn.
Hai mắt Đổng Ngọc bỗng nhiên nóng lên, uống hết sữa trong cốc kh màng đến hình tượng, ăn luôn cả phần váng sữa dính trên thành cốc.
" tinh khiết."
Ngồi bên cạnh cô sững sờ một chút hỏi: "Cô Đổng, cô đang nói sữa tinh khiết ?”
Đổng Ngọc lúc này mới ý thức được cô hỏi gì, gật đầu, nói: "Hồi nhỏ nhà từng nuôi bò, sữa nguyên chất chính là mùi vị như thế này.”
Một vị phụ bên cạnh đột nhiên cười nói: " cảm th sữa này kh tinh khiết lắm, kh giống như lần trước đến tận trang trại để uống, sữa đó mùi hương vị bò.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.