Xuyên Nhầm Sách Tôi Trở Thành Đại Phú Bà
Chương 92:
Viện trưởng muốn giải thích.
Ông ta bày ra vẻ mặt lưỡng lự, cố nở một nụ cười khổ: "Đây thực sự là một sự hiểu lầm, chúng ta là một nhà mà."
Hồ Trân Trân trực tiếp phản bác ta, "Ai là một nhà với ?"
Giang Thầm ôm l chân Hồ Trân Trân: "Đúng vậy, chúng ta kh một nhà!"
Viện trưởng cười khô khan hai tiếng: "Chuyện này là do kh đúng, kh biết tốt xấu mà nhảy vào nói năng bừa bãi, xin lỗi ngài, ngài cũng đừng tức giận như vậy, chúng ta thể thương lượng lại một chút."
Hồ Trân Trân giả vờ cười nói: "Ha ha."
"Ông xem nên giải quyết vấn đề này như thế nào thì mới hài lòng đây?"
Viện trưởng muốn duy trì hoạt động kinh do lãi này, dù đã ở tuổi này nhưng ta cũng kh sợ mất mặt, tùy ý cúi xuống: "Vậy cúi đầu xin lỗi ngài được kh?"
“Kh” Hồ Trân Trân khóe miệng nhếch lên vô cảm: “ đã bỏ ra m trăm vạn, cúi đầu xin lỗi cũng kh đáng giá nhiều tiền như vậy.”
Viện trưởng chỉ là một đối tác, kh là chủ sở hữu của nơi đây.
Bệnh viện bị phá bỏ, ta rời sẽ kh nhận được bất kỳ chi phí phá dỡ nào.
"Vậy nên làm thế nào thì ngài mới thể hả giận đây?"
Viện trưởng nheo mắt, th bác sĩ giả vờ c.h.ế.t trong góc: "Mâu thuẫn hôm nay đều là do thái độ của bác sĩ Lý đối với bệnh nhân, sẽ sa thải ta ngay bây giờ, để cho ngài an tâm phần nào."
“Viện trưởng!” Các bác sĩ đều muốn đấu tr cho chính .
Hồ Trân Trân trực tiếp giơ tay cắt ngang màn kịch nhục này: "Kh cần thiết, bệnh viện cũng chẳng còn nữa, sa thải hay kh thì khác gì đâu?"
Một chuyên gia chỉ thể kê đơn t.h.u.ố.c giảm đau cũng chứng minh đẳng cấp của bệnh viện.
Bệnh viện này lẽ kh chẩn đoán sai nhiều bệnh nhân, bởi vì khám đâu mà chẩn đoán. Hồ Trân Trân lúc này mới cảm th yên tâm.
"Ngài kh thể nói như vậy, chúng chỉ bệnh viện này ở phố Tây Kinh Môn, chúng đắc tội với ngài, cũng kh thể để bệnh nhân rời , nếu bệnh viện này bị phá bỏ, bọn họ sẽ khám bệnh ở đâu…?"
Lúc này, viện trưởng đã giương cao biểu ngữ hỗ trợ bệnh nhân.
“Cái này thì kh cần lo lắng.” Hồ Trân Trân gọi ện cho Trần Khai.
"Trần Khai, kỳ nghỉ của lẽ kết thúc sớm ."
“Gọi Lưu An và khác mau chuẩn bị xe, đón bác sĩ Chu và học trò của tới phố Tây Kinh Môn.”
Phố Tây Kinh Môn?
Con phố này nằm ngay cạnh cô nhi viện Phúc Bảo, Trần Khai đương nhiên là biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-nham-sach-toi-tro-th-dai-phu-ba/chuong-92.html.]
"Bà chủ, ngài đang ở phố Tây Kinh Môn ?"
Trần Khai lập tức hiểu ra, cảm th mũi chút cay cay: “Thật xin lỗi, là đã gây thêm phiền phức cho ngài?”
"Đây kh là vấn đề, đang ở bệnh viện Điền Bồ, mau chóng đưa bác sĩ tới đây càng sớm càng tốt. Nhân tiện, hãy hỏi xem bác sĩ Chu, biết bác sĩ nào khác đang chưa được tuyển dụng kh? Sẵn sàng khám bệnh cho dù là làm kh c, nếu thể tập hợp họ lại thì đem tới đây, sẽ trả tiền."
Trần Khai ở gần đó, vừa nghe được lời nói của Hồ Trân Trân, liền biết bệnh viện này vấn đề.
" sẽ đến đó sớm, xin hãy chờ một chút, bà chủ."
gửi tin n cho Lưu An, Lưu An ở biệt thự, sau đó nhận ra bà chủ đã ra ngoài, kinh ngạc đứng dậy trả lời lại Trần Khai: [ sẽ đến ngay lập tức.]
Bà chủ dẫn theo chủ nhỏ cùng, hai đến quận Tây Hoa, một khu địa phương hỗn tạp gần phố Tây Kinh Môn, Lưu An thực sự lo lắng sẽ chuyện kh may xảy ra với họ.
Hồ Trân Trân ra lệnh, Biệt thự Ngọa Sơn vốn đã ngừng quay giờ lại bắt đầu quay một cách trật tự giống như một bánh răng đồng hồ.
Viện trưởng, từ lâu vẫn luôn nói những ều tốt đẹp trước mặt cô, cũng đang tức giận.
Th Hồ Trân Trân kh chịu ăn mềm, liền nghĩ đến biện pháp cứng rắn.
Đan Đan
Cho dù cô giàu đến đâu thì hiện tại cô cũng đang ở trong bệnh viện của ta, tính cả thằng nhóc bên cạnh, cũng chỉ ba , trong khi ta toàn bộ nhân viên bệnh viện ở bên cạnh.
“ khuyên cô nên suy nghĩ kỹ lại, cô Hồ, hiện tại cô đang ở bệnh viện, mọi trong bệnh viện đều là của , cho dù cô giàu đến đâu, thì hiện tại thế lực đơn bạc, ở đây cô nên mềm mỏng hơn một chút kh?”
Lời đe dọa này khiến Hồ Trân Trân muốn cười.
Dương Lâm cảnh giác quay lại, đứng lại gần Hồ Trân Trân, nói: "Bà chủ, ngài yên tâm, đã gọi tới , họ đang ở dưới lầu."
Đang nói chuyện thì tiếng động ở hành lang.
Một loạt th niên tóc vàng x xếp hàng vào phòng: " Dương!"
cầm đầu là một th niên tóc vàng, cạo đầu mào gà, khi th Dương Lâm đứng cạnh Hồ Trân Trân, biết cô là quyền lực hơn nên đã tự giác đứng sau lưng Hồ Trân Trân.
Hơn chục chen chúc trong căn phòng khám nhỏ, ép chặt các vị bác sĩ đang giả c.h.ế.t vào góc tường.
Cái gọi là lợi thế về số lượng của viện trưởng cũng hóa thành hư ảo.
Ông ta lập tức mất vẻ kiêu ngạo, căng thẳng nuốt nước bọt, ánh mắt liếc những vừa bước vào một cách mất tự nhiên.
Nếu kh gì khác, những th niên với mái tóc nhuộm sặc sỡ này, qua vẻ giỏi đ.á.n.h nhau.
Mâu thuẫn dường như hết sức căng thẳng.
Viện trưởng bất an gọi: "Bác sĩ Lý, mau tới đây!"
Bác sĩ Lý đang giả c.h.ế.t: "..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.