Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi
Chương 459
“Năm mươi đồng làm nhiều thứ lắm, kiếm nhiều tiền hơn thì chỉ thể cố gắng mua những món rau củ gọi nhiều nhất trong đồ nướng.”
Vùng vùng Đông Bắc, thịt bò và thịt dê cũng nhiều.
Năm mươi đồng mua bao nhiêu, Ngôn Lăng chỉ mua hai mươi đồng thịt dê, mười đồng thịt ba chỉ, còn hai mươi đồng rau xanh.
Mua đồ xong xuôi chỗ tiệm tạp hóa, mắt Liễu Hạ cũng sáng rỡ.
Từ đằng xa thấy Ngôn Lăng, cô trực tiếp chạy ùa tới:
“Lăng Lăng!
Chị với chủ tiệm , bà bụng lắm, cho chúng dùng nhờ luôn, bảo lấy tiền!”
xong còn tự hào hất cằm một cái.
Cô giỏi những cái khác, cái xinh , lời ngọt ngào, chủ tiệm thích cô lắm, trực tiếp bảo cho họ dùng nhờ, lấy tiền.
Ngôn Lăng mỉm hài lòng:
“ lắm.”
Nụ Liễu Hạ càng rạng rỡ hơn.
Khán giả xem mà ngớt, trêu chọc:
【Đáng mừng đáng mừng, cuối cùng cũng chút tác dụng 】 【Oa, Liễu Hạ bảo bối giỏi quá , hóa em gái mới chị ?】
【 cái vẻ mặt chẳng giá trị gì nhà Hạ Hạ chúng kìa, thể thẳng lên ?!
cái gọi áp chế dòng m-áu hả?!】
【Em gái cũng tự giác đóng vai chị nha, ch-ết mất, thật sự tò mò bố họ dạy dỗ kiểu gì】
Dĩ nhiên cũng những khán giả chỉ xem náo nhiệt, rõ lắm về mối quan hệ hai , cũng thích nghi , thấy Liễu Hạ như liền chê bai:
【Hèn gì em gái chê, chuyện nhỏ nhặt mà cũng đáng để tự hào ?】
ngay lập tức fan Liễu Hạ mắng cho chạy mất tiêu.
Dù Liễu Hạ cũng một ngôi lưu lượng, lượng fan vẫn đông đảo, sức chiến đấu cũng vô cùng đáng nể, chủ yếu do Liễu Hạ quá nhiều kẻ thù, kinh nghiệm phong phú, chỉ về lượng thì bằng đám đỉnh lưu thôi.
Mua rau về , việc rắc rối nhất chính rửa rau và xiên que.
Tiệm ăn sáng ngay sát vách, bà chủ béo tròn, nụ nhiệt tình:
“Ê, mấy đứa rửa rau ?
Qua nhà .”
“Đa tạ đại tỷ!”
Liễu Hạ lập tức dẻo miệng cảm ơn:
Bạn thể thích: Thủ Khoa Bị Tráo Suất, Bố Tôi Điều Xe Chống Đạn Đòi Công Bằng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Em với em gái em đại tỷ mà, đại tỷ chúng em tới ngay đây, đảm bảo làm bẩn ạ.”
“ , .”
Bà chủ sảng khoái xua tay.
Vấn đề khó khăn nhất giải quyết, nhóm Ngôn Lăng cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, trực tiếp xách nguyên liệu trong rửa sạch, thái nhỏ, xiên que.
Liễu Hạ còn theo bản năng tránh né nhiệm vụ nữa, ngược chủ động nhận lấy việc rửa rau:
“Để em, để em, làm các công đoạn .”
Ngôn Lăng phản đối:
“Cẩn thận một chút đấy.”
“!”
Liễu Hạ nghiêm túc gật đầu.
Các khối thịt rửa sạch đầu tiên, đó giao cho Ngôn Lăng thái, hai cha con Tống Thiếu Từ và Tống Hạc xiên que.
Bốn phối hợp với , hiệu suất vô cùng .
Đợi khi làm xong xuôi hết, Ngôn Lăng ba mươi đồng còn , suy nghĩ một chút ngoài một chuyến.
Bình luận đang thắc mắc:
【 nên nhóm lửa ?】
【Còn việc gì nữa ?】
Đợi Ngôn Lăng , thấy nhộng tằm trong túi tay cô, tất cả :
【!】
【Sâu bọ!
Em gái gan quá!】
Liễu Hạ cũng dọa cho nhảy dựng:
“Lăng Lăng, em, em mua thứ về?!”
Sắc mặt Tống Hạc cũng chút tự nhiên:
“ cần dùng đến thứ nhỉ?”
Tống Thiếu Từ im lặng lùi hai bước.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngôn Lăng :
“ nãy bà chủ nhộng tằm nhiều thích ăn, mà một xiên tận tám đồng đấy.”
Ba :
“?!”
Liễu Hạ lập tức đổi thái độ:
“Thật cũng thể chấp nhận , chỉ lúc xiên nó, thể đeo găng tay ?”
Họ chỉ còn ba mươi đồng, mua bao nhiêu sâu bọ thế , một xiên tám đồng thì cái túi thể giúp họ kiếm cả tiền vốn luôn chứ!
Ai mà nỡ bỏ qua?
Việc bỏ đói ngày hôm qua cho cô rõ một điều:
“Con mà, nên quá đỏng đảnh, nếu em gái cô sẽ cho cô tay.”
Xem thêm: Lưu Huỳnh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
【Phụt】
【 đầu tiên thấy vui lắm vì sự đổi Liễu Hạ, đại mỹ nhân thể xiên sâu bọ chứ!】
【Nổi hết cả da gà 】 【A a a, thích nha!
Tiếc quá đây rốt cuộc chỗ nào thế, địa phương nào lên tiếng cái ?!】
Bình luận vì chi tiết mà trở nên kích động hẳn lên, sâu bọ thì sợ, yêu, cũng thích xem náo nhiệt, đều tò mò dán mắt .
Ngôn Lăng vốn dĩ định tự làm, cô tuy cũng chút rợn vẫn thể chịu đựng , thấy Liễu Hạ chủ động nên cũng lý do gì để bỏ qua, liền đưa ngay cái túi qua.
Mí mắt Liễu Hạ giật giật, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vẫn c.ắ.n răng cầm lấy:
“ sợ, sợ, đều nguyên liệu nấu ăn!
Đều tiền!”
Bình luận:
【……
Ha ha ha】
【Liễu Hạ thực sự ngày càng đáng yêu】
【Vẫn em gái lợi hại, ngờ cho chúng thấy một Liễu Hạ như thế 】
Đặc biệt khi Liễu Hạ xiên sâu bọ, sâu bọ dọa cho hét lên hết đến khác mà vẫn kiên quyết buông tay, ngũ quan sợ hãi đến vặn vẹo, bình luận:
【Thấy thương thật đấy, vẫn nhịn ha ha】
Ngôn Lăng cũng nổi:
“ để em làm cho?”
Liễu Hạ:
“!
Để chị!”
Thôi .
Cũng may chuyện vẫn diễn thuận lợi, mười giờ, quầy đồ nướng họ chính thức khai trương.
Tuy rằng phía họ ba quen mặt, duy nhất chỉ một Liễu Hạ ngôi , tóm ai nấy đều vẻ ngoài ưa , ngay cả Tống Hạc tuổi cũng ôn hòa nhã nhặn.
Một nhóm như thế bày hàng lề đường vẫn khiến ít dừng chân.
Thế từng từng một vây quanh.
“Em gái, cái bán thế nào?”
Một đàn ông trung niên hỏi.
Ngôn Lăng đang nướng thịt, Tống Thiếu Từ giúp đỡ một bên, Liễu Hạ và Tống Hạc phụ trách tiếp khách.
Liễu Hạ nở nụ :
“Thực đơn ở đây ạ, đại ca xem qua một chút.”
đó xem xong, cân nhắc một lát :
“Cho hai xiên thịt dê.”
xong còn lầm bầm một câu:
“Chỗ các em còn giới hạn lượng thế , mỗi loại tối đa hai xiên thôi ?”
Liễu Hạ kiên nhẫn giải thích:
“Chúng em đây chỉ quán ăn vặt thôi, quán đồ nướng chính quy, vốn nhiều, nguyên liệu cũng nhiều, đại ca thông cảm cho, đợi kiếm tiền chúng em sẽ mua thêm nguyên liệu.”
“ .”
đó miễn cưỡng đồng ý.
đầu tiên trả tiền, những khác khi xem náo nhiệt một hồi cũng lượt trả tiền đặt món.
Ngôn Lăng chỉ phụ trách nướng, kiểm soát chính xác lượng gia vị, nướng mùi thơm nức mũi, vả một cũng chỉ mua hai ba xiên, nhiều thì bốn năm xiên, động tác cô nhanh, chẳng mấy chốc đưa đồ nướng xong cho khách.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.