Xuyên Nhanh: Ký Chủ Nhà Tui Không Phải Người
Chương 5: Yêu quái cây liễu × Phản diện đoan chính 5
Editor: Yang Hy
007 chỉ trơ mắt cái tên phản diện đầy mưu mô xảo quyệt , cứ mỗi chạy ngoài một thời gian mang về một đống đồ ăn ngon để dụ dỗ ký chủ ngây thơ nhà .
quan hệ giữa hai ngày càng , thậm chí ký chủ nhà còn vặt cả mấy cái lá từ bản thể tặng cho tên phản diện.
hai bắt đầu tít mắt vẫy tay chào tạm biệt , hệ thống mở miệng nữa, cố gắng khuyên can cái cây củ cải trắng nhà tránh xa tên phản diện tâm địa xa .
[Ký chủ , mặc dù khi cốt truyện bắt đầu thì làm gì quyền tự do , tui quản , bây giờ quan hệ với phản diện như thế, ở thế đối lập thì khó xử bao nhiêu.]
Nhiều lúc Cơ Tuyên Trần thật sự hiểu nổi 007: [Khó xử chuyện , cứ thích làm mấy chuyện vô nghĩa thế nhỉ? Chơi chọc len chán thì thể tìm sở thích khác mà làm, cứ lải nhải giáo điều mà ai thèm thì cũng quê lắm đấy.]
007: [...] 007 đột nhiên cảm nhận sự ác ý thế giới, lẳng lặng xổm trong góc ý thức mọc nấm (trầm cảm).
Cơ Tuyên Trần thì tiếp tục tu luyện, nhờ pháp khí Tần Trí Uyên mang đến, tốc độ tu luyện gần đây nhanh hơn nhiều.
"Tuyên Trần, Tuyên Trần đạo hữu, xem mang gì về ?"
Cơ Tuyên Trần hóa thành hình thì nhét tay một xâu kẹo hồ lô đỏ ch.ót.
"Cái ngon cực." Tần Trí Uyên vui vẻ.
Cơ Tuyên Trần ăn ngay như khi, mà nhíu mày mấy quả sơn tra bọc đường xâu kẹo.
"Cái đồ cho trẻ con ăn mà." Cơ Tuyên Trần từng thấy ở thế giới nhỏ chỉ mua thứ cho trẻ con, lớn chẳng ai ăn cả.
Tần Trí Uyên lấy từ trong nhẫn trữ vật một xâu kẹo hồ lô khác, híp mắt Cơ Tuyên Trần c.ắ.n một miếng mới .
"Tuyên Trần đạo hữu cũng cái hả, đồ trẻ con ăn quy định lớn ăn , ngon lắm, nếm thử ."
Cơ Tuyên Trần đối phương thì thấy cũng lý, gật đầu, cũng bắt chước đối phương c.ắ.n một viên kẹo hồ lô ngậm trong miệng, ngon thật, chua chua ngọt ngọt.
Tần Trí Uyên lôi nhiều đồ, bày hết lên cái bàn lấy từ nhẫn trữ vật : "Hôm nay Tết ở giới phàm trần đấy, nhà sẽ quây quần bên , ở giới phàm trần cũng sẽ nhiều tiết mục thú vị nữa."
Cơ Tuyên Trần gật đầu, vì trong miệng còn ngậm quả sơn tra nên .
" chắc chắn bao giờ , để kể cho , náo nhiệt lắm, pháo hoa, làm xiếc, bán đồ ăn đường cũng nhiều hơn ngày thường."
Cơ Tuyên Trần chỉ gật đầu. Hồi lúc còn tỉnh táo, cũng từng vô tình thấy, điều ký ức xa xôi quá nên sắp nhớ nổi nữa . Lúc đó Cơ Tuyên Trần cảm thấy mấy hoạt động đó chẳng gì thú vị nên cũng xem kỹ.
những thứ qua lời kể Tần Trí Uyên khiến Cơ Tuyên Trần nảy sinh chút hứng thú.
Dựa những gì từng vô tình thấy kết hợp với lời miêu tả đối phương, Cơ Tuyên Trần phác họa một bức tranh khác trong đầu: đường phố, dù già trẻ đều tươi rạng rỡ, khí vui mừng, mấy bà sợ con lạc nên bế con lên, chào hỏi quen xung quanh mua sắm đồ dùng cần thiết cho gia đình.
Đứa trẻ trong lòng vì dịp năm mới nên cũng mua quần áo mới, tay cầm cái bánh bao mua, ăn một cách đầy thỏa mãn.
"Haizz, tiếc thật, Tuyên Trần xem ."
Tần Trí Uyên cái kiểu khiến Cơ Tuyên Trần đ.ấ.m cho thằng nhóc một trận. Thằng nhóc bình thường lớn nhỏ thì thôi , giờ còn dám mở mồm châm chọc, thiếu đòn.
Ngay khi Cơ Tuyên Trần đang cân nhắc xem nên dùng cành liễu quất đ.ấ.m thẳng tay thì mặt xuất hiện một viên đá lưu ảnh.
"Tuyên Trần xem cũng , mang về cho xem ."
Đá lưu ảnh cứ thế bất ngờ chiếu hình ảnh lên mặt Cơ Tuyên Trần. chăm chú xem, cảnh tượng náo nhiệt hơn tưởng tượng nhiều, nếu về độ vui vẻ, thì giọng Tần Trí Uyên khi miêu tả cho còn vui vẻ hơn.
Lúc Cơ Tuyên Trần xem đá lưu ảnh cũng quên xâu kẹo hồ lô tay.
Ăn xong xâu kẹo, bỏ cái que sang một bên, Tần Trí Uyên đưa một xâu mới tới.
Cơ Tuyên Trần ăn cây thứ hai, ngọt quá.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tần Trí Uyên cũng sự do dự Cơ Tuyên Trần, bèn nhét luôn xâu kẹo miệng : " ăn thì cứ thẳng, xem làm khó kìa."
" còn tưởng Tuyên Trần sở thích ăn uống gì đặc biệt, hóa ."
Cơ Tuyên Trần thấy nhoáng cái xử lý xong một xâu kẹo hồ lô, bèn cầm mấy món khác lên ăn.
" thấy ngấy ?"
Tần Trí Uyên lắc đầu: " hề, thích ăn ngọt nhất đấy. Hồi bé lúc còn làm ăn mày, mấy đứa trẻ con khác ăn kẹo hồ lô mà thèm lắm. sư phụ đưa về tông môn, cầu xin sư phụ mua cho một xâu.
Đến khi lớn hơn chút, xuống núi lịch luyện (rèn luyện), những món ăn càng nhiều hơn, thấy cái gì ngon cũng nếm thử, vẫn cảm thấy kẹo hồ lô ngon nhất."
Tuy hai quen gần nửa năm, cả hai đều ngầm hiểu ý nhắc đến chuyện quá khứ, đây đầu tiên Tần Trí Uyên nhắc đến chuyện hồi nhỏ .
Cơ Tuyên Trần gì, lẳng lặng nhét cho một miếng bánh ngọt, coi như an ủi. Cơ Tuyên Trần thể nhận đối phương tình cảm với tông môn , ép Tần Trí Uyên nhảy vực lúc cũng sư đồng môn, chắc hẳn trong lòng buồn lắm.
Tần Trí Uyên gương mặt cảm xúc Cơ Tuyên Trần mà hiểu ý . Đừng hỏi Tần Trí Uyên mà , hỏi thì do từ bé sắc mặt mà sống, nên EQ cao thôi.
" cần an ủi , chẳng đau lòng tí nào, trong tông môn ngoại trừ sư phụ thì chẳng ai khiến thích cả. Sư phụ , qua đời mấy năm , trong tông môn ưa , chẳng gì đáng để đau lòng cả."
Cơ Tuyên Trần còn kịp phản ứng gì thì 007 bắt đầu sôi nổi trong đầu .
[Ký chủ, dối đấy, chắc chắn lừa . khi nhân vật chính xuất hiện, Tần Trí Uyên thiên tài mười chín tuổi đạt Kim Đan, thể coi trọng chứ?]
Cơ Tuyên Trần mặc kệ hệ thống gào thét trong đầu, đối phương quan hệ với tông môn thì cũng ảnh hưởng đến việc mang đồ ăn ngon cho , cần gì quan tâm nhiều thế.
điều trạng thái Tần Trí Uyên tối nay lắm, về bắt đầu lải nhải: "Mấy gã trong tông môn lũ già cổ hủ, một đám lão già cứ bảo sẽ gây họa cho chúng sinh, làm cho cả giới tu tiên sinh linh đồ thán (lầm than), lấy cái bản lĩnh to tát đấy chứ?
Sư phụ bảo , tu tiên ngược mệnh trời, mới thèm tin mấy cái thứ linh tinh lang tang mà Thiên Cơ Các tính toán ."
Tối nay đối phương nhiều, kể chuyện hồi làm ăn mày cướp đồ ăn như thế nào, kể khi tông môn ăn ngon , kể lúc đầu các sư sư tỷ trong tông môn thích thế nào, kể từ khi Thiên Cơ Các tính mấy thứ vớ vẩn thì sư sư tỷ trong tông môn đều chơi với nữa.
Kể nhiều lắm, cứ như cái sàng nhỏ, chuyện nên nên về bản đều khai hết.
Cơ Tuyên Trần chỉ mải ăn, để ý thấy điều bất thường, mãi đến khi Tần Trí Uyên ôm lấy Cơ Tuyên Trần bắt đầu , mới nhận gì đó .
đối phương tỏa mùi trái cây lẫn với một mùi khác, Cơ Tuyên Trần ngửi thấy thơm chút nào.
Mà cái mùi bốc lên nồng hơn từ cái cốc nước tay đối phương. Cơ Tuyên Trần so sánh với phản ứng , nhanh đoán trong cốc mặt thể linh t.ửu.
" say ."
Tần Trí Uyên rúc cả cái đầu lòng Cơ Tuyên Trần: " say, cả cái giới tu tiên bọn họ còn dựa giải cứu đấy, dựa mà đối xử với như thế, ... phục."
Cơ Tuyên Trần để tâm đến lời say xỉn đối phương, quẳng lên cái giường bện bằng cành cây hôm nọ, tiếp tục ăn nốt đồ ăn ăn xong.
Ngày hôm , Tần Trí Uyên tỉnh dậy, cả vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác thì trong đầu tự động phát những chuyện ngu ngốc làm tối qua.
Tần Trí Uyên: "..." Hóa lúc say loại .
Mất mặt quá mất. Cảm thấy quá mất mặt, Tần Trí Uyên chẳng thèm chào hỏi Cơ Tuyên Trần câu nào bỏ chạy luôn.
Thật mất mặt chuyện nhỏ, quan trọng hơn hổ. Đổi ai mà kể hết mấy chuyện hổ từ bé đến lớn cho một , thì ngày hôm cũng chẳng thể nào bình tĩnh đối mặt với đó .
Cảm thấy thể đối mặt với Cơ Tuyên Trần, Tần Trí Uyên chọn cách chuồn lẹ.
Tuy Cơ Tuyên Trần hiểu hành động lén la lén lút Tần Trí Uyên, cũng đến mức điều mà chạy lên làm phiền thiếu niên.
trẻ tuổi mà, luôn mấy pha xử lý kỳ quặc khó hiểu.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.