Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Kế Hoạch Tẩy Trắng Của Mẹ Ruột Pháo Hôi: Một Tay Nuôi Bảo Bối, Một Tay Thu Phục Tổng Tài

Chương 44

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Diệp Tô Tô luống cuống tay chân, đột nhiên hai mắt sáng rực. Cô vội vàng cúi đầu, há miệng c.ắ.n mở khóa kéo balo , tay trái thò trong lục lọi, lập tức lôi một con cá khô nhỏ, tay liền bóp lấy hai má nhóc con Diệp Tầm!

“Nào, Miêu Miêu, há miệng .”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận Diệp Tầm cứng đờ.

Diệp Tô Tô tiếp tục cố gắng: “Miêu Miêu ngoan, cho con ăn cá khô nhỏ .”

Đút cá khô nhỏ, con sen đều dùng cách để cầu xin cô tha thứ. Bách phát bách trúng. nào cơn giận cô cũng tan biến hết sạch. Diệp Tô Tô đầy mong đợi nhóc con trong ngực.

Diệp Tầm Diệp Tô Tô bóp má, thấy tiếng dỗ dành "Miêu Miêu" cô, bất giác giống như ngây ngốc mất phương hướng, ngốc nghếch há miệng . ngẩn , cá khô nhỏ nhét . Lập tức, hương vị mằn mặn ngòn ngọt tràn ngập cái miệng nhỏ nhắn , khiến cả cái đầu nhỏ trong chốc lát ngừng hoạt động. Rõ ràng, trong trí nhớ bé, đây Diệp Tô Tô bao giờ dỗ dành như , cũng từng đút cho ăn thế . Mà Diệp Tô Tô thấy hàm răng nhỏ nghiến nữa, trong miệng thứ thế để c.ắ.n xé, một trái tim cô mới buông xuống một nửa. một nửa , vẫn còn treo lơ lửng.

“Ây dô, thượng bất chính hạ tắc loạn!”

“Đứa trẻ vô lễ thế , gia giáo kiểu gì !”

“Làm hết hồn, còn tưởng đứa trẻ định đ.á.n.h cơ đấy! ánh mắt nó hung dữ kìa, cứ như đang kẻ thù !”

thế, ba mà, vô pháp vô thiên kìa!”

Ngày càng nhiều tiếng chỉ trích, mỉa mai vang lên. Diệp Tô Tô lập tức xù lông. Cô vất vả lắm mới nhét kín cái miệng nhỏ đang nghiến răng nhóc con. Đám phàm nhân thích gây chuyện ... cô thì cũng thôi , đến cả nhóc con cũng tha ? Thảo nào ở kết cục nhóc con hắc hóa, ở nhà đánh, đường bắt nạt, căn bản chính một đứa trẻ đáng thương. Cô chống hai tay lên hông, giận quá hóa .

“Tất cả ngậm miệng cho !”

Đùa , ở địa bàn cô mà dám bắt nạt ấu tể nhiệm vụ cô. Thằng bé mà hắc hóa, đám nhân loại ngu xuẩn đền nổi ? Diệp Tầm mặt cô cũng tiếng rống làm cho giật run lên. Mà Diệp Tô Tô chú ý tới, sức chiến đấu vẫn tràn trề.

“Còn cái nữa, đèn xanh sáng qua đường. Bà nội bên , cháu trai bà đường ăn bánh, rau rơi hết xuống đất kìa. Cái thứ gọi gia giáo, các cũng xứng để nhắc tới ?! thấy các ba, cũng chẳng qua chỉ đến thế mà thôi!”

Phàm nhân ngu xuẩn, tất cả đều thoát khỏi thị lực động loài mèo. Diệp Tô Tô ngẩng cao đầu ưỡn ngực.

“Xin các đừng làm hư nhóc con cao quý nhà , nếu sẽ cân nhắc đưa nhóc con nhà chuyển trường! Học cùng với ấu tể nhà các , thấy thà thả rông còn hơn!”

Một đám trừng mắt.

“Cô hươu vượn cái gì đấy?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/xuyen-sach-ke-hoach-tay-trang-cua-me-ruot-phao-hoi-mot-tay-nuoi-bao-boi-mot-tay-thu-phuc-tong-tai/chuong-44.html.]

“Hôm nay trẻ con ở đây, thèm chấp nhặt với cô, cô đừng mà phỉ báng nhé!”

“Gan lớn thật đấy...”

Vài tiếng phản bác vang lên, cái trừng mắt Diệp Tô Tô, âm thanh ngày càng nhỏ dần. Thậm chí phụ đón con từ sớm, đầu bỏ luôn. thể thấy, những lời Diệp Tô Tô chút nào.

“Con trai.”

Diệp Tô Tô dạy dỗ xong kẻ địch, vẫn chút yên tâm. Cô cúi đầu, giữ chặt bả vai tiểu gia hỏa đang trong quá trình hắc hóa.

“Con đừng sợ, ai bắt nạt con, hãy nhớ kỹ mùi vị bọn họ, về nhà cho mami . Con còn nhỏ, con móng vuốt con xem, vươn còn lớn bằng một nửa bọn họ, tự thể động thủ, ? Nếu đ.á.n.h , lỡ làm tổn thương hoa cỏ ven đường thì làm ? Chúng vô tội bao.”

Những phụ xa ngoái phắt đầu , suýt nữa thì trẹo cổ. ai giáo d.ụ.c con cái như ? Thế điều khiến bọn họ ngất xỉu hơn , đứa trẻ Diệp Tầm thế mà gật đầu. Diệp Tô Tô tỏ vẻ hài lòng, xoa xoa mái tóc mềm mại Diệp Tầm.

“Hơn nữa trong chủng tộc chúng , vương giả thực sự bao giờ đích tay, chúng theo trường phái cũng thắng. Nhớ kỹ, dù ở bất cứ lúc nào, chúng cũng giữ sự tao nhã.”

Muôn vàn khó khăn, con sen ngựa. Đương nhiên, những kẻ đầu t.h.a.i thành mèo hoang thì ngoại trừ. Diệp Tầm dường như vẫn đang tiêu hóa những lời , đôi mắt đen láy chút mờ mịt, vẻ mặt hung dữ khuôn mặt nhỏ nhắn còn nữa. Chỉ đếm ngược... vẫn dừng .

[1 phút 35 giây, 1 phút 34 giây...]

Méo nó chứ! Diệp Tô Tô sụp đổ. Tay cô dắt nhóc con đều chút vô lực, chân mềm nhũn đến mức bước nổi. Chẳng lẽ tu hành 99 kiếp, hóa thành tro bụi trong ngày hôm nay ?

“Mami... con...” Ngay lúc Diệp Tô Tô đang bước đường cùng, giọng trầm thấp chán nản Diệp Tầm vang lên. “Những lời bọn họ thật ? Ba con, ông ... ông , ông ...”

Tại ông vứt bỏ Diệp Tô Tô và ? Bàn tay nhỏ bé Diệp Tầm yếu ớt buông thõng xuống. Trong đầu lóe lên từng ánh mắt khinh bỉ, chế giễu trong quá khứ. Tại khác ba, mà ... đứa trẻ hư nên trừng phạt ?

Diệp Tô Tô sửng sốt một chút: “Hả?”

ngờ hỏi một câu hỏi như . Một loạt tàn dư lịch sử nguyên , đều liên quan gì đến con mèo lớn Diệp Tô Tô cô cả. Giải thích thế nào đây? đầu óc nguyên chủ hố ? cô cũng ba ai, theo cô thấy, phàm nhân cũng chẳng mấy thứ ? Khụ.

[Đếm ngược 58 giây... 54 giây...]

Đệt!

“Khụ, con trai.”

Diệp Tô Tô dắt đứa trẻ đến bên ngã tư, chợt thấy lớp kính chiếc xe đỗ bên cạnh - phản chiếu hình dáng một lớn một nhỏ bọn họ. Nhóc con tuy con , thành thật mà , những đặc điểm ngoại hình đều phát triển theo thẩm mỹ cô. Tóc mềm, da trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm... haizz.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...