Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 130:
Tiêu Gia Lạc bước ra khỏi trường số 6, mẹ Tiêu đang đợi cô ở bên ngoài, cô mỉm cười với mẹ tới, cảnh tượng này đã được phóng viên chụp lại, nụ cười rạng rỡ của cô gái th xuân luôn khiến ta cảm th được chữa lành.
Hai ngày thi nh chóng kết thúc, thi xong môn Tổng hợp Khoa học tự nhiên bước ra, bố Tiêu và mẹ Tiêu vậy mà lại đang đợi cô ở ngoài cổng.
“Bố mẹ!”
“Ơi!”
“ bố mẹ lại đến? Cửa hàng online thì ?”
Bố Tiêu: “Bố đã viết một th báo theo cách con dạy trước đó, nói rằng hôm nay vì con gái thi Đại học nên nghỉ nửa ngày.”
Mặc dù cảm th kh cần làm lớn chuyện như vậy, nhưng Tiêu Gia Lạc vẫn khá vui.
Mẹ Tiêu còn nói: “Tối nay chúng ta kh về nhà ăn cơm, sẽ ăn ở ngoài.”
“Dạ được!”
Ba một nhà đến nhà hàng ăn cơm xong mới về nhà, tối hôm đó Lương Xung và đám bạn liền rủ Tiêu Gia Lạc chơi.
Tiêu Gia Lạc nằm trên giường, “Kh đâu, tớ muốn ngủ! Cuối cùng tớ cũng thể ngủ sớm .”
Lương Xung và Chu Húc Bắc ở đầu dây bên kia nghe xong đột nhiên cảm th hơi xót xa, hai năm qua Tiêu Gia Lạc đã vất vả thế nào họ đều th, “Vậy cứ ngủ , mai chúng ta gặp lại ở trường.”
“Ừm.”
Ngày hôm sau, Tiêu Gia Lạc vứt bỏ đồng phục, mặc đồ của , áo ph trắng kết hợp với chân váy xếp ly, giày da nhỏ và tất cổ trung, mái tóc hơi dài được cô dùng trâm cài tự làm thành kiểu búi thấp bên, trên cổ tay còn đeo một chuỗi hạt màu tím, vừa th thoát vừa pha chút tinh nghịch! (Kiểu tóc như sau:
Xin hãy bỏ qua kỹ năng vẽ tệ hại của tác giả)
Tiêu Gia Lạc ăn sáng xong liền đeo cặp sách ra ngoài, hôm nay đến trường chủ yếu là để l đồ, ảnh kỷ yếu và bằng tốt nghiệp, tối nay còn hoạt động, nói là ăn cơm hát karaoke, lẽ cả ngày hôm nay Tiêu Gia Lạc sẽ ở bên ngoài.
Thời gian kh quá gấp, giáo viên nói khoảng chín giờ sáng đến lớp là được.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô vừa định đến ngã ba nơi cô thường chia tay Lương Xung và Chu Húc Bắc thì th hai đã đợi cô ở đó.
Cô dừng chân, l ện thoại ra, mới th Lương Xung đã nhắc tên cô trong nhóm nói họ đang đợi cô ở ngã ba.
Chu Húc Bắc ở đằng kia quay đầu lại đột nhiên sững một chút, sau đó cười vẫy tay với cô, Tiêu Gia Lạc cũng vội vàng cười vẫy tay, nhảy nhót tới.
Lương Xung th Chu Húc Bắc vẫy tay cũng qua, khi Tiêu Gia Lạc tới, ta vây qu cô "chậc chậc chậc" vài tiếng, "Ăn diện lên cũng ra dáng phết đ chứ, ôi chao!" Sau đó ta bị đánh.
Chu Húc Bắc ở một bên thì trực tiếp khen ngợi, " đẹp!"
Tiêu Gia Lạc đ.ấ.m Lương Xung một cái xoay một vòng, "Hề hề, đẹp kh? Tớ thể làm mẫu cho cửa hàng online nhà tớ được kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-130.html.]
"Đương nhiên thể!" Chu Húc Bắc và Lương Xung đồng th nói.
"Đi thôi!" Tiêu Gia Lạc vui vẻ phía trước.
Đến cổng trường, cô th Trạm Trúc Nguyệt đang chụp ảnh cho La Tử Nguyệt, họ đang đứng ở cổng trường chụp ảnh kỷ niệm.
La Tử Nguyệt hôm nay mặc váy hai dây, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác mỏng, Trạm Trúc Nguyệt cũng mặc đồ đẹp, một chiếc váy liền đen, phía sau một cái nơ lớn, trên đầu cũng cài hai chiếc kẹp hình nơ.
“Trúc Nguyệt, Tử Nguyệt!” Tiêu Gia Lạc chạy tới.
“A a a!” Trạm Trúc Nguyệt và La Tử Nguyệt th Tiêu Gia Lạc cũng chạy về phía cô, ba ôm nhau nhảy nhót xoay tròn ở cổng trường.
“Oa! Hôm nay xinh quá!”
“ cũng xinh quá!”
“Ha ha ha, đều xinh đều xinh. Chúng ta mau vào thôi.” Ba nắm tay nhau vào trường, phía sau Chu Húc Bắc và Lương Xung mặt đối mặt nhau, chỉ thể nhún vai theo sau họ.
Chưa vào đến lớp đã nghe th tiếng ồn ào, vừa bước vào lớp đã th Vương Hàm Tinh mang theo một cây đàn guitar đang đàn hát, những khác đều vây qu xem.
Th Tiêu Gia Lạc và bạn bè vào, Vương Hàm Tinh dừng động tác trên tay, “Đại lão Tiêu, Bắc Xung, hai chị Nguyệt cuối cùng cũng đến !”
--- Chương 81 ---
Kết thúc trở lại trường
Lương Xung bước tới, “Vui thế nhỉ.”
Vương Hàm Tinh đưa cây đàn guitar qua, “ Xung, chơi một bài kh?”
Lương Xung đón l, “Được thôi!”
ta cầm đàn guitar, dùng miếng gảy gảy vài cái, bắt đầu đàn. Tiếng dạo đầu vừa vang lên, mọi im lặng một chút, đột nhiên vỗ tay, “《Beat It》! Của Michael Jackson!” Tất cả đều bừng tỉnh.
“They told him don’t you ever ……” Lương Xung vừa đàn vừa hát, dần dần các bạn nam bên cạnh cũng hát theo, từng vỗ tay vừa hát, sung.
“Nh nh nh, ra đây nhảy một ệu!” Vương Hàm Tinh bảo mọi dọn trống một khoảng, bàn ghế đặt sang một bên trước.
Một bạn nam bình thường ít khi thể hiện tài năng bước ra giữa, lộn một vòng, sau đó là một bước nhảy “moonwalk”...
“Oa! Ngầu quá!”
Sau đó lại bạn nam thứ hai bước lên, Trạm Trúc Nguyệt ghé vào tai Tiêu Gia Lạc nói: “Trước giờ tớ đâu biết con trai lớp nhiều tài năng đến thế?”
La Tử Nguyệt cũng ghé sát vào, “ th kh, m đứa con trai bình thường luộm thuộm hình như cũng đẹp trai hơn một chút, hôm nay lớp trưởng chắc c đã xịt keo lên đầu.”
Tiêu Gia Lạc phụ họa: “Đúng vậy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.