Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém

Chương 173:

Chương trước Chương sau

“Ai?” Tiêu Gia Lạc chiếc bình giữ nhiệt, cái bình này quen thuộc, trong lòng cô nh chóng đáp án.

Tào Th nghiêng đầu cười, “ đoán xem?”

Tiêu Gia Lạc mở bình giữ nhiệt ra, bên trong là nước đường đỏ trứng gà, vẫn còn nóng hổi, “Chu Húc Bắc.”

“Là ! kh nói là hôm qua hai cãi nhau ? xem, dù cãi nhau ta vẫn kh quên quan tâm .”

Tiêu Gia Lạc cắn môi, cô bỗng nhiên ra ban c xuống, Chu Húc Bắc đã kh còn ở dưới đó nữa.

Cô quay về ký túc xá, l ện thoại ra chằm chằm vào số ện thoại kia, muốn bấm nhưng lại kh dám.

Sau đó cô gõ chữ trong QQ, gõ lại xóa, xóa lại gõ, cuối cùng cô vứt ện thoại sang một bên, kh thèm để ý nữa!

Chuyện tình cảm gì đó quá ảnh hưởng đến việc học của cô! Sáng nay cô còn chưa đọc được một trang sách nào!

Tuyệt đối kh được! Đàn quan trọng bằng việc học! Tiêu Gia Lạc uống ực một ngụm lớn nước đường đỏ trứng gà, uống xong cô ợ một tiếng, sau đó chuyên tâm học bài.

Chu Húc Bắc về ký túc xá cũng liên tục ện thoại, nhưng Tiêu Gia Lạc vẫn kh n tin cho .

úp cuốn sách lên đầu thở dài một hơi, sau đó ện thoại rung lên, vội vàng cầm lên xem, kh … là Lương Xung.

“Alo?” Giọng Chu Húc Bắc kh được tốt.

Bên kia Lương Xung cau mày, “Nghe giọng vẻ cáu gắt lắm nhỉ? Là tớ đây!”

“Chuyện gì?”

Lương Xung ấp úng, lưỡng lự mãi mà kh nói gì.

Chu Húc Bắc: “…Kh nói tớ cúp máy đây.”

“Đợi đã! Tớ nói!” Lương Xung kh chần chừ nữa, lúc này đang nghịch cuốn sách, “Cái đó… hôm qua sau khi tớ thì Tiêu Gia Lạc cô … cô giận lắm kh?”

“Cô khóc kh? Nếu tớ xin lỗi cô thì nói được kh?”

Chu Húc Bắc kh nói được hay kh được, mà hỏi: “ tại xin lỗi?”

Lương Xung ấp úng nói: “Bởi vì đâu lỗi của Tiêu Gia Lạc, là lỗi của đàn đó, hôm qua tớ kh nên nổi giận.”

“Tớ mua cho Tiêu Gia Lạc ít đồ ăn vặt xin lỗi cô thì nói được kh? Cô sẽ chấp nhận chứ?”

“Đây là lần đầu chúng ta cãi nhau, cô sẽ kh muốn làm bạn với tớ nữa chứ?” Lương Xung hít hít mũi.

“Kh biết…” Chu Húc Bắc cũng kh biết, thật ra chút hối hận, nếu kh nói rõ ra thì mọi chuyện vẫn sẽ như trước kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-173.html.]

cũng sợ cô bỗng nhiên né tránh, sau này sẽ kh thèm để ý đến bọn họ nữa ?

lại kh biết? Hôm qua nói gì với cô , sau đó cô thế nào ?” Lương Xung chút sốt ruột.

“Cô … kh nói gì.” Lương Xung nghe xong lẽ cũng tức giận vì đàn đó kh sai, những lời sau đó là do nói.

“Tiêu , cô chắc c giận tớ .” Lương Xung ủ rũ cụp mắt, cúp ện thoại, sau đó tiếp tục quay về giường trằn trọc, mãi cho đến khi Nghiêm Chính gọi học.

Tiêu Gia Lạc cũng đang ở trên lớp, sau khi tan học cô đến phòng thí nghiệm lại gặp đàn , Tiêu Gia Lạc chút ngượng ngùng, “Chào đàn .”

Chiêm Thiên Lãng cũng chào lại cô, “Đàn em.”

May mắn là trong phòng thí nghiệm còn khác, Tiêu Gia Lạc vội vàng nói chuyện với những khác.

Tan học, Tiêu Gia Lạc kh tiếp tục tìm Chiêm Thiên Lãng để hỏi bài, mà nh chóng rời .

Mãi cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, cô vẫn kh gặp lại Lương Xung và Chu Húc Bắc, cũng kh nói chuyện với họ, hai họ cũng kh tìm cô, kh biết là vì giận cô hay vì lý do gì khác.

Bình giữ nhiệt của Chu Húc Bắc vẫn ở trong tay cô, khăn quàng cổ của Lương Xung cũng ở chỗ cô, Tiêu Gia Lạc ện thoại lâu, cuối cùng vẫn chuẩn bị thu dọn đồ đạc.

Lâm Tư Nhược và Hà Tề Lôi cũng chuẩn bị về nhà, mọi đều đang thu dọn đồ đạc.

Tào Th rời đầu tiên, khi cô xuống lầu bỗng nhiên th chiếc xe quen thuộc kia, tại lại quen thuộc ư, bởi vì chiếc xe này thường xuyên đến đưa đồ ăn và đón Tiêu Gia Lạc.

ngồi trong xe là ai thì rõ ràng, Tào Th nh chóng gửi tin n cho Tiêu Gia Lạc, “Gia Lạc, của đến à?”

Tiêu Gia Lạc nghe ện thoại rung thì thoáng qua, sau đó cô th Tào Th nói xe của Chu Húc Bắc đang ở dưới.

Tiêu Gia Lạc giật , những ngày này vì chuẩn bị thi cử nên cô cố gắng kh nghĩ đến chuyện này.

Bây giờ cô chợt nhớ đến Chu Húc Bắc trước đây từng nói muốn cô đến chỗ ở, nhưng bây giờ cô còn mặt mũi nào nữa chứ?

Tiêu Gia Lạc thu dọn xong đồ đạc nhưng kh ngay, Lâm Tư Nhược và Hà Tề Lôi bên cạnh cũng đã thu dọn xong và chuẩn bị rời , “Gia Lạc, còn chưa à?”

“À, lát nữa tớ sẽ .”

“Được , tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Hai rời được một lúc cũng n tin nói Chu Húc Bắc đang ở dưới lầu, nhưng Tiêu Gia Lạc hoàn toàn kh dám xuống.

Cứ chần chừ mãi cũng kh cách, Tiêu Gia Lạc xuống từ ban c, cô thoáng cái đã th xe của Chu Húc Bắc.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đàn gì mà sợ chứ! Huống chi là quen! Tiêu Gia Lạc tự nhủ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...