Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 179:
Tiêu Gia Lạc kh biết đã hẹn ở đâu, hơn nữa thời gian này cô bận đến mức quên mất, hai họ hình như cũng đang bận, cô cũng kh làm phiền.
Đợi đến khi hai về Hoài An, Tiêu Gia Lạc lại về quê, vì vậy vẫn kh gặp mặt.
Khi hai gọi ện đến, Tiêu Gia Lạc đang giúp Tiền Hồng Quyên làm măng khô, Tiền Hồng Quyên nói sau khi làm khô thì sau Tết họ thể mang về ăn.
“Em lạnh lùng, em vô tình!” Vừa nghe ện thoại, Tiêu Gia Lạc đã nghe th Lương Xung bên kia mắng cô, vô cùng tủi thân.
Tiêu Gia Lạc bình tĩnh: “Ờ, chính là vô tình, chính là lạnh lùng, làm gì được nào?”
“Á á á! sẽ kh bao giờ... kh đúng, cắn em một miếng!” Kh thể nói là kh bao giờ chơi với cô nữa.
“Khà khà~ qua đây !”
“Em đợi đ!”
Kh nghe th giọng Chu Húc Bắc, Tiêu Gia Lạc còn cảm th hơi lạ: “ kh cùng Chu Húc Bắc à?”
“Ồ, l chìa khóa xe , nói chuẩn bị lái xe .”
“Hả? Lái xe đâu?”
“Đến nhà em!”
“!!! đùa đ à?”
“Chu Húc Bắc bình thường kh đùa, kh nói thì đều trực tiếp làm.”
Sau đó Tiêu Gia Lạc cúp ện thoại, Lương Xung bên kia cười phá lên!
Tiêu Gia Lạc đứng dậy lại lại, Chu Húc Bắc quả thật là như vậy, ít nói làm nhiều, Lương Xung thì cứ ríu rít nói chuyện chọc cô, hành động kh nh bằng, Chu Húc Bắc hành động quyết liệt hơn, c.h.ế.t tiệt! Hai họ kh lẽ thật sự muốn đến cắn cô ?
Cô đã làm sai cái gì chứ? Chẳng qua là về Hoài An quên kh nói với họ thôi à? Cô bận đến quên mất mà?
Còn gì nữa? Còn là về quê sớm nên kh gặp họ ở Hoài An thôi, sau Tết về Bắc Thành gặp lại chẳng cũng được ? Hơn nữa tại lúc nào cũng gặp mặt chứ!
Khoan đã, Chu Húc Bắc kh biết quê cô ở đâu mà? Vậy thì Lương Xung chắc c đang lừa cô, Tiêu Gia Lạc yên tâm !
Cho đến tối, ện thoại của Tiêu Gia Lạc kh động tĩnh gì, cô yên tâm, quả nhiên là lừa cô.
Lương Xung kh lừa cô, lúc đó Chu Húc Bắc quả thật nói là sẽ lái xe đến, nhưng sau khi được mười m phút thì hai lại quay về, bởi vì họ cảm th ngày đó kh hợp, họ quyết định chọn một ngày đẹp trời hơn mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-179.html.]
--- Chương 112 Đến cắn cô ---
Thật ra từ thành phố về nhà cũ của Tiêu Gia Lạc kh xa lắm, chắc khoảng một đến hai tiếng thôi? Kh tắc đường thì chỉ hơn một tiếng là đến, đây là ước tính của Chu Húc Bắc sau khi xem bản đồ. Trước đây từng hỏi quê Tiêu Gia Lạc ở đâu, nhớ.
Đến m ngày trước Tết, Tiêu Gia Lạc ở nhà ăn ngủ, ngủ ăn, thỉnh thoảng ra ngoài dạo, đùa giỡn chó con, giúp đỡ làm việc nhà, cuộc sống trôi qua vô cùng nhàn hạ.
Cho đến đêm giao thừa, sáng sớm mẹ Tiêu cùng Tiền Hồng Quyên ra chợ mua đồ ăn, Tiêu Gia Lạc giúp g.i.ế.c gà, đun nước nóng, bữa trưa ăn tạm chút gì đó, bữa tối mới là đại tiệc.
Vất vả suốt cả buổi chiều, cuối cùng đến bảy giờ tối thì bắt đầu ăn cơm, ăn cùng gia đình Tiêu Hành.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tivi vẫn đang bật, mọi vừa ăn vừa nói cười vui vẻ.
Một con gà hai cái đùi, Tiêu Gia Lạc một cái, Tiêu Hành một cái, cả hai ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Trong lúc ăn cơm, bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng pháo nổ, tiếng pháo hoa. Một vài thử đốt vài tràng pháo nhỏ cho kh khí thêm náo nhiệt, nhưng đỉnh ểm vẫn là lúc rạng sáng.
Vào lúc này, tại nhà Chu Húc Bắc, cũng đang ăn cơm cùng gia đình và ngồi xem TV. Bên phía Lương Xung, cả nhà cũng đã dùng bữa xong. Ông bà nội và cả của Lương Xung cũng đến đây cùng đón năm mới.
Hơn tám giờ ăn uống no nê, mọi ngồi trong phòng xem Gala mừng xuân. Lương Xung nói với gia đình một tiếng chạy ra ngoài chơi, còn ghé qua nhà bên cạnh gọi Chu Húc Bắc.
Chu Húc Bắc nghe chuẩn bị xong cũng vội vàng nói với nhà xuống lầu. Cả nhà đều nghĩ hai sẽ đón năm mới cùng bạn bè ở đâu đó, giới trẻ bây giờ chẳng thích tụ tập ra ngoài chơi cùng nhau .
Chu Húc Bắc lái xe ra, Lương Xung lên xe, xem bản đồ tuyến đường xong cả hai liền khởi hành.
“Pháo hoa mua chưa?”
“Mua .”
“Được, chúng ta sẽ cho Tiêu Gia Lạc một bất ngờ thật lớn!”
Chu Húc Bắc th đó kh là bất ngờ, mà thể là giật , nhưng vẫn muốn dọa cô một phen, vì cô về nhà mà kh nói với họ. Tính ra thì họ cũng đã lâu kh gặp mặt .
Tiêu Gia Lạc về quê cũng kh thích trò chuyện, tin n đôi khi m tiếng mới trả lời một câu, lẽ cô kh thích mang theo ện thoại.
Tiêu Gia Lạc tắm xong đang ngồi xem TV cùng gia đình, đợi một lát nữa đến mười hai giờ sẽ ra b.ắ.n pháo hoa. Bỗng ện thoại cô rung lên, Tiêu Gia Lạc qua, phát hiện là Lương Xung gửi tin n tới.
Cô mở ra xem, th Lương Xung gửi cho cô một bức ảnh, bức ảnh này tối, hình như là ở một nơi nào đó.
Khoan đã… lại quen thuộc đến vậy?
“Á!” Tiêu Gia Lạc thốt lên một tiếng! Mẹ Tiêu và mọi bên cạnh sang, “ vậy con?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.