Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 181:
Lương Xung ở một bên nghiến răng, sau đó l ví ra đếm mười tờ tiền đỏ rút ra, nắm l tay Tiêu Gia Lạc vỗ mạnh vào lòng bàn tay cô, “Muốn mua gì thì cứ mua! Kh đủ thì còn nữa!”
--- Chương 113 ---
Tiêu Gia Lạc mê tiền hừ một tiếng bắt đầu đếm tiền, “Một, hai, ba… mười! Hừ! Tha thứ cho chuyện các cắn đ!”
Tiêu Gia Lạc kh hề khách sáo, cất tiền , dù sau này lễ lạt hay sinh nhật cô vẫn mua quà trả lại.
“Các đã ăn cơm chưa?”
“Ăn , bọn ăn xong mới đến, xem cốp xe , bọn còn mua pháo hoa, lát nữa chúng ta cùng nhau bắn.”
Tiêu Gia Lạc đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa, “Các khẩu trang kh?”
Hai lắc đầu, “Kh , cần khẩu trang làm gì?” Lương Xung mang khăn quàng cổ, áo khoác của cũng mũ, trùm mũ lên dùng khăn quàng che kín mặt, “Muốn làm trộm ? Nói , muốn trộm bảo vật gì?”
Tiêu Gia Lạc đánh giá dáng vẻ ta lúc này hài lòng, “Tốt lắm, làm cho khác kh nhận ra.”
Cô lại Chu Húc Bắc, Chu Húc Bắc kh gì cả, kh khăn quàng, kh mũ.
Chu Húc Bắc chớp chớp mắt, cầm áo khoác lên che đầu, “Thế này ?”
Tiêu Gia Lạc bật cười khẽ, “ đợi một lát.” Cô nói xuống xe, sau đó dặn dò họ, “Các cứ ở yên đây, đừng ra ngoài, đừng lộ mặt.”
Lương Xung nhăn mũi, “Chúng kh dám gặp ?”
Tiêu Gia Lạc kéo mặt xuống, “Các cũng biết cơ à, đêm Giao thừa mà ai lại kh ở nhà ra ngoài cắn chứ, nói hai là đồ chó má kh sai tí nào!” Tiêu Gia Lạc nhe răng hung dữ, “Lần sau kh được như vậy nữa, đợi đ.”
Hai ngượng ngùng, kh dám nói thêm lời nào, suy nghĩ kỹ thì đúng là hơi kh ổn, nhưng lúc đó m.á.u nóng dồn lên nên cứ thế mà đến.
Tiêu Gia Lạc chạy về nhà, l một vài thứ lại chạy ra, lên xe sau đó đưa khăn quàng cổ và mũ cho Chu Húc Bắc, “Lát nữa b.ắ.n pháo hoa thì các theo , nhưng đừng lộ mặt.”
“Kh biết bố mẹ dậy chưa, hy vọng họ kh ra ngoài. Lát nữa nhà chắc sẽ khá nhiều , các cứ trà trộn vào đó.”
Lương Xung thất vọng, “Á? Chúng ta kh thể ba cùng nhau b.ắ.n pháo hoa ?”
“Kh thể! kh biết chỗ nào b.ắ.n pháo hoa mà kh , bị khác th thì kh hay, ở quê các hiểu mà.”
“Thôi được .” Hai lại một lần nữa tự kiểm ểm rằng quá bốc đồng, nhưng hình như kh hối hận.
“ mang theo bài tây và đồ ăn , chúng ta chơi một lát , chưa đến giờ mà.”
“Được thôi!”
…
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Ba tép!”
“Năm tép!”
“Át bích!”
“Khỉ thật, Chu Húc Bắc đánh bài lớn thế làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-181.html.]
“ là Địa chủ lão gia, quản !”
“Tiêu Gia Lạc, chúng ta phản ta , đánh đổ địa chủ, đánh đổ chủ nghĩa tư bản! Chia đất !”
Tiêu Gia Lạc ngước mắt, “… đánh à?” Chỉ hò hét thì ích gì chứ?
“ kh đánh được.”
Tiêu Gia Lạc: “… cũng kh đánh được!”
Kh đấu được, ngược lại còn thua, trán hai đều bị dán gi.
Trong lúc chia bài, Tiêu Gia Lạc cứ loay hoay với quả óc chó, quả óc chó quá cứng, biết thế đã kh mang óc chó đến . Chu Húc Bắc cầm l, “Để .” bỗng từ dưới ghế l ra một cái cờ lê lớn, thò ra ngoài xe đập mạnh vào quả óc chó!
Tiêu Gia Lạc kinh ngạc, “Cái cờ lê lớn như vậy từ đâu ra thế?”
Lương Xung: “Đi ra ngoài chuẩn bị chút vũ khí chứ, l ở nhà mà. còn cả gậy bóng chày kìa!”
Tiêu Gia Lạc chỉ giơ hai ngón cái lên cho họ.
Chơi một lúc thì nghe th tiếng pháo nổ và pháo hoa từ bên ngoài vọng vào, Tiêu Gia Lạc mở cửa kính xe ra ngoài, hai kia cũng theo.
Chu Húc Bắc xem đồng hồ, “Còn mười phút nữa.”
Tiêu Gia Lạc vội vàng xuống xe, “Đi, các che c kín đáo một chút theo về nhà, phía sau , đừng lại gần .”
Tiêu Gia Lạc chợt nghĩ mà giống như đang vụng trộm vậy, c.h.ế.t tiệt!
“L pháo hoa! L pháo hoa!”
Tiêu Gia Lạc vội vàng l một ít pháo hoa, khi cô về nhà đã th Tiêu Hành và mọi đang sắp xếp pháo, xung qu còn vài khác. Cô quay đầu nói nhỏ: “Các trà trộn vào !”
Lương Xung và Chu Húc Bắc, đang che kín mít, đành cúi đầu đến đứng phía sau những khác.
Tiêu Hành sắp xếp pháo, th em gái về, “Em ơi, nh lên, chuẩn bị b.ắ.n pháo !”
“Được! Đây pháo hoa!”
“Em cứ đặt ở đó, lát nữa châm.”
“Vâng.”
Tiêu Gia Lạc về phía Lương Xung và Chu Húc Bắc, đứng cạnh họ.
Theo tiếng pháo nổ đì đùng vang lên, Tiêu Gia Lạc giật lùi lại một bước tai cô bị ai đó bịt lại.
Tiêu Gia Lạc nghi ngờ ngẩng đầu , vừa vặn đối mắt với Chu Húc Bắc, cô lại quay đầu sang bên kia, th Lương Xung nháy mắt với . Vì hai chỉ để lộ đôi mắt nên cô hoàn toàn kh th biểu cảm của họ.
Tiếng pháo vẫn đì đùng nổ, Tiêu Gia Lạc th pháo suýt b.ắ.n đến chỗ họ, “Lùi lại một chút.” Cô nói to, nhưng vì tiếng pháo quá lớn nên Chu Húc Bắc và Lương Xung kh nghe th cô nói gì.
“Gì cơ!”
“ nói gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.