Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 194:
"Mẹ kiếp! Đẹp trai thế mà còn đơn phương, kh được thì thể chọn khác mà."
Lương Xung thúc khuỷu tay vào vừa nói, "Tớ thà kh chọn!" Kh cô thì kh được!
Đúng lúc này Tiêu Gia Lạc vừa đến, cô đang tìm chỗ ngồi, những hàng ghế phía trước hình như đã , cô nghĩ hay là ngồi phía sau cũng được, dù cũng th.
Lương Xung bên kia cuối cùng cũng th đến, lập tức rời khỏi đội chạy tới, Trương Thành Hà th, ngẩng cằm lên, "Này, đến đ."
Những khác lập tức theo, họ th Lương Xung chạy nh lên khán đài, cúi đầu nói chuyện với một cô gái đội mũ, cuối cùng kéo vạt áo của ta xuống.
Tay còn chẳng dám nắm, chỉ dám kéo áo, nhát thật!
"Ai vậy mà dám đối xử với đàn em đẹp trai nhất khoa Máy tính của chúng ta như thế?"
Lúc này Tiêu Gia Lạc ngẩng đầu lên, mọi đều rõ, vỗ đùi một cái, "À! biết ! Cô gái đó là ai nhỉ? Học kỳ trước một thời gian hot trong trường, cô gái xinh đẹp trên báo đó."
" biết, là đàn em của khoa Y! Hóa ra quen biết với đàn em của chúng ta à?"
Trương Thành Hà: "Bạn học cấp ba, quen nhau m năm ."
"Thì ra là vậy."
Tiêu Gia Lạc vốn đã ngồi ổn định, ai ngờ Lương Xung đột nhiên chạy lên, " cuối cùng cũng đến à? Tớ cứ tưởng kh đến chứ." Giọng ệu vẻ tủi thân.
Tiêu Gia Lạc , ánh mắt vừa táo bạo vừa cháy bỏng, cô hơi ngẩn một chút nói, "Dù cũng đã ăn nhiều đồ của như vậy ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lương Xung cười một tiếng, "Chà, nghiêm túc một chút thì cũng ích đ chứ. Đừng ngồi ở đây, xuống ngồi với tớ được kh?" kéo kéo tay áo cô.
Tiêu Gia Lạc xuống dưới, "Ở đâu còn chỗ ngồi nữa chứ?"
" đ, theo tớ." Lương Xung kéo tay áo cô dẫn cô xuống, đưa cô đến "khu vực gia đình bạn bè", hàng ghế đầu tiên.
Tiêu Gia Lạc chút ngại ngùng, vì cô đột nhiên nhận ra nhiều đang , cô kh khỏi kéo vành mũ thấp xuống, cảm giác cứ như "chị dâu của ngôi " thế nhỉ?
Sau khi ngồi xuống, Lương Xung lại nói với cô một câu: "Lát nữa nhớ đưa nước cho tớ nhé." lên sân đấu.
Tiêu Gia Lạc: ...Cầu mong Chu Húc Bắc đừng chơi bóng rổ, cô kh muốn trải qua chuyện này lần nữa.
Trận đấu nh chóng bắt đầu, Tiêu Gia Lạc cầm máy ảnh vẫn chuyên tâm chụp hình, khi đang chụp Lương Xung, cô chợt nhận ra trên hai cổ tay , một bên buộc miếng bảo vệ, còn một bên lại đeo một sợi dây chun màu đen???
Các cầu thủ khoa Máy tính đều cao to vạm vỡ, khoa Văn so ra thì quả thực yếu hơn một chút, kết quả hiển nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-194.html.]
Giữa hiệp, Lương Xung cười chạy về phía cô, "Thế nào?"
Tiêu Gia Lạc đưa cho một chai nước, " giỏi, vẫn giỏi như hồi cấp ba."
Lương Xung cười, mở chai nước ừng ực uống nhiều, trả chai nước cho cô, lau mồ hôi. Tiêu Gia Lạc chằm chằm vào sợi dây chun màu đen trên cổ tay , loại dây chun này phổ biến, cô cũng , thường xuyên làm mất nên mua cả một đống.
Nhận ra Tiêu Gia Lạc đang cổ tay , Lương Xung lắc lắc tay về phía cô, " thế?"
"Dây chun..."
Lương Xung bỗng nhiên tỏ vẻ ngượng ngùng, "Cái này là của , tớ lén l của đ, xin lỗi nhé."
Tiêu Gia Lạc:? Vậy ra những sợi dây chun cô làm mất là do ta l trộm à?
Lương Xung đỏ mặt tía tai nói: "M kia nói, đeo thế này là ý 'd hoa chủ' đó."
Tiêu Gia Lạc trợn tròn mắt, hít vào một hơi.
Sau đó tiếng còi bên kia vang lên một tiếng, Lương Xung sang, "Tớ qua bên đó trước đây."
Sau khi Lương Xung vào đội, Tiêu Gia Lạc vẫn ngẩn đứng đó. D hoa chủ, ha ha, cô đã đồng ý ta đâu? Thế mà đã "d hoa chủ" à?
Tiêu Gia Lạc vuốt mặt một cái, cô biết nói bây giờ? Nói ta tự đa tình ư? Cô còn chưa nói gì cả, một chữ cũng chưa đáp lại chuyện tình cảm mà ta đã bắt đầu tự coi là của cô ?
"Đàn em hôm nay giỏi lắm đó nha?" Một đàn vỗ vai , "Quả nhiên là trong lòng nên khác hẳn."
Lương Xung bên kia quay đầu Tiêu Gia Lạc một cái, cười vui vẻ với cô, Tiêu Gia Lạc chỉ cảm th ta như một chú chó ngốc nghếch, chụp lại tấm ảnh này.
Sau khi trận đấu kết thúc, Lương Xung chạy về phía cô, cười rạng rỡ, "Chúng ta tg !"
"Chúc mừng!" Tiêu Gia Lạc lùi lại một bước để đưa nước cho .
Lương Xung kh giận, biết Tiêu Gia Lạc mỗi lần đều chê họ hôi hám sau khi chơi bóng, " đợi tớ vài phút được kh? Tớ tắm cái, ít nhất thì cũng cùng ăn cơm."
ánh mắt mong chờ của , Tiêu Gia Lạc kh nỡ từ chối, gật đầu, "Được!"
Lương Xung cười càng rạng rỡ hơn, chạy tắm trước, sợ Tiêu Gia Lạc đợi lâu nên tắm nh, dù miễn là kh hôi là được.
Lúc này Tiêu Gia Lạc vẫn ngồi ở vị trí cũ xem ảnh, những tấm nào chụp kh đẹp thì xóa trước.
Điện thoại cô bỗng rung lên một cái, Chu Húc Bắc n tin nói về trận đấu buổi chiều của , cũng ở nhà thi đấu, nhưng là ở khu vực hồ bơi, đúng vậy, đăng ký thi bơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.