Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 207:
Tiêu Gia Lạc kh tiện từ chối, đành để Chu Húc Bắc ôm chầm l cô. Chuyện như thế này khá nhiều ở dưới ký túc xá nữ, mọi cũng đã quen , nhưng Tiêu Gia Lạc bỗng nhiên qua vai Chu Húc Bắc, th Lương Xung ở bên kia đường phía trước ký túc xá…
Tay cô vốn đang đặt lên lưng Chu Húc Bắc để an ủi , nhưng khi chạm mắt với Lương Xung, tay cô chợt khựng lại. Lương Xung bên kia cũng đang cô, trên mặt kh bất kỳ biểu cảm nào.
Chu Húc Bắc ôm một lúc lâu, ện thoại bỗng nhiên reo lên. Là mẹ gọi, mới bu Tiêu Gia Lạc ra để nghe máy, nói vài câu cúp.
Chu Húc Bắc mới bu Tiêu Gia Lạc ra: “ đây.”
“À, ừ. Em chắc c sẽ đứng về phía .”
Chu Húc Bắc cô, bỗng nhiên áp sát vào, cọ nhẹ lên mũi cô, đưa cho cô một cái túi: “Tặng em.” Sau đó nh chóng lên xe rời .
Tiêu Gia Lạc:…
Sau khi Chu Húc Bắc rời , Tiêu Gia Lạc mới về phía Lương Xung đối diện. vẫn đứng đó, vẫn cô chằm chằm. Vì trời tối nên tầm kh rõ, Tiêu Gia Lạc kh rõ ánh mắt .
Cô tới đứng trước mặt : “ lại đến đây?”
Lương Xung chớp chớp đôi mắt cay xè, hai tay nắm chặt, giọng nói chút run rẩy: “ … đã đồng ý với ta kh?”
Tiêu Gia Lạc:?
“ vì kh trầm ổn như Chu Húc Bắc, trước đây thành tích của cũng kh bằng ta, …”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Gia Lạc đỡ trán: “ đang nói gì vậy? những ểm xuất sắc của riêng , kh cần so sánh với Chu Húc Bắc.”
“Vậy thích ta hơn kh?” Lương Xung bĩu môi, vươn tay kéo tay Tiêu Gia Lạc: “Các vừa ôm nhau, ta đã hôn kh? đều th hết .”
Lương Xung kéo phắt Tiêu Gia Lạc vào lòng ôm l: “ cũng muốn, kh được đẩy ra.” Lương Xung chút sợ hãi, so với Chu Húc Bắc, vốn dĩ trong chuyện này kh cảm giác an toàn.
Tiêu Gia Lạc bị Lương Xung ôm trong lòng, ôm chặt, cô thể nghe th tiếng tim đập nh từ lồng n.g.ự.c .
Tiêu Gia Lạc kh đẩy ra: “ kh hôn , chỉ cọ nhẹ mũi thôi.”
“Vậy cũng muốn!” Lương Xung vừa nói vừa cúi xuống cọ nhẹ. Mắt đối mắt với cô, cô chớp chớp mắt. Chu Húc Bắc cọ nh nên cô kh cảm th gì nhiều, nhưng Lương Xung thì khác, cọ xong cứ cô như vậy, hơi thở phả vào mặt cô.
Tiêu Gia Lạc ngẩng đầu ra sau một chút: “Nhà Chu Húc Bắc chút chuyện, vừa nãy chỉ an ủi thôi, đừng hiểu lầm nhiều như vậy.”
Lương Xung vùi đầu vào cổ cô: “ chuyện gì được chứ? Đâu thể phá sản. Các đã đâu? Các đã lén hẹn hò kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-207.html.]
“Kh . Chúng th bên cạnh bố một phụ nữ, phụ nữ đó kh mẹ . Chuyện này hiện tại chỉ chúng ta biết, đừng tùy tiện nói với khác nhé?”
“À?” Lương Xung lập tức kh còn buồn nữa, bu Tiêu Gia Lạc ra: “ nói chú Chu ngoại tình à? Còn bị Chu Húc Bắc th?”
Tiêu Gia Lạc gật đầu: “Ừ. Chu Húc Bắc tâm trạng kh tốt, bây giờ chắc là về xử lý chuyện này , cũng kh biết con riêng gì kh, dù chúng ta nhất định đứng về phía biết chưa?”
Lương Xung cau mày nắm chặt tay: “Đó là đương nhiên! Gia đình họ Chu chắc c thuộc về Chu Húc Bắc!”
Tiếp đó, lại dò xét vẻ mặt của Tiêu Gia Lạc: “Vậy kh đồng ý với ta?”
“Đồng ý cái gì?”
“Kh, kh .” Lương Xung gãi đầu cười hì hì: “Kh là tốt . vừa nói cũng những ểm xuất sắc, thể nói xem xuất sắc ở chỗ nào kh?”
Tiêu Gia Lạc véo nhẹ má : “Mặt dày hơn .”
Lương Xung phồng má: “Còn gì nữa? Kh gì như đẹp trai hơn, chu đáo hơn, đáng yêu hơn, to hơn… Ối!”
Tiêu Gia Lạc nhấc chân đá : “Câm miệng!” Càng nói càng bậy! Cô còn chưa xem thì làm biết ai to hơn?
“To hay kh các tự biết chứ? xem đâu.”
Lương Xung thì thầm: “Cho xem lại kh muốn.” Vừa dứt lời thì lãnh trọn cú đ.ấ.m của Tiêu Gia Lạc.
“Nói nữa! nói nữa !”
“ kh nói nữa!” Lương Xung cười trốn tránh nắm đ.ấ.m của cô.
Tiêu Gia Lạc thở phào một hơi: “ qua đây làm gì? còn chưa biết.”
Lương Xung: “ đã n tin cho mà. Trước đây kh hỏi chuyện gì về bản quyền à? đã hỏi , cũng nói kh cần để ý, đó là lừa đảo, ngược lại chúng ta thể kiện ta đ. cần luật sư kh? tìm cho.”
Tiêu Gia Lạc trước đó kh xem ện thoại nên kh biết: “Được, cảm ơn .”
“ nhớ học cùng là được .”
“Biết mà~” Tiêu Gia Lạc đồng hồ: “ lên .”
Lương Xung níu áo cô nũng nịu: “Ôm thêm chút nữa được kh?” Tiêu Gia Lạc thơm quá, thích lắm.
Kh đợi Tiêu Gia Lạc nói gì, đã ôm chầm l cô, cọ vào vai cô: “Tiêu Gia Lạc, sau này kh được lén mà tốt với Chu Húc Bắc đâu đ, kh thì sẽ khóc đ, thật sự sẽ khóc đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.