Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 23:
Lương Xung: “Trình Thần thể so với chứ? ta trước đây cũng tầm tầm đó thôi, còn là từ một trăm m lên bảy trăm m, sự tiến bộ này đâu giống nhau. Hơn nữa giáo viên còn nói lần này độ khó lớn hơn lần trước mà.”
Lúc này đến lượt họ gọi món, Tiêu Gia Lạc qua thực đơn, lúc này các loại trà sữa chưa phong phú như sau này, cô tùy tiện gọi một ly trà sữa trân châu bình thường.
Lương Xung và Chu Húc Bắc cũng tương tự, ba vừa uống trà sữa vừa rời , đến chỗ rẽ Tiêu Gia Lạc lại tạm biệt họ.
Cuối tuần hai ngày, Tiêu Gia Lạc ở nhà học thuộc gần hết một nửa cuốn sinh học, sau đó lại mất một tuần nữa mới học thuộc xong cuốn thượng.
Sau đó Tiêu Gia Lạc lại bắt đầu phân bổ thời gian học các môn khác, toán chắc c nhiều hơn một chút, cô toán chỉ được 90 ểm, tốt nhất là thể nâng lên hơn một trăm ểm, còn vật lý và hóa học cũng cần nâng cao thêm.
Kh biết sự nỗ lực và ểm số của Tiêu Gia Lạc đã kích thích các bạn trong lớp hay kh, mà từng một cũng bắt đầu phấn đấu, lẽ là cảm th bị Tiêu Gia Lạc vượt qua thì quá mất mặt.
Đối với hiện tượng này, cô giáo chủ nhiệm Trần l làm vui mừng, nếu cứ duy trì như vậy thì tốt quá.
Ngày hôm đó, cô giáo ngữ văn vừa vào lớp đã nói: “Thành phố một cuộc thi viết văn, về đề tài thì lát nữa sẽ nhờ bạn lớp trưởng ngữ văn viết ra, các em muốn tham gia thì viết nhé, khuyên mọi ai cũng nên tham gia.”
“Cuộc thi lần này trước hết sẽ được chọn lọc trong trường, sau đó mới gửi đến thành phố. Tốt nhất là viết xong nộp cho vào thứ Tư tuần sau, nếu kh sẽ coi như kh tham gia.”
“Được , kh gì khác nữa, bây giờ chúng ta bắt đầu học.”
Đợi tan học, bạn lớp trưởng ngữ văn mang đề bài đến, sau đó đọc cho mọi nghe một lượt, “Lát nữa sẽ chép lên bảng đen phía sau, mọi thể xem.”
Tiêu Gia Lạc ban đầu kh nghĩ đến việc tham gia, bây giờ cô nhiều kiến thức cần học lại và luyện tập lại, nên kh thời gian rảnh rỗi.
Dạo gần đây khẩu phần ăn của cô cũng tăng lên một chút, lẽ là do dùng não nhiều, vì thế mẹ Tiêu còn cho cô thêm tiền để mua đồ ăn.
Tuy nhiên, sau buổi học ngữ văn tiếp theo, đã lục tục nộp bài viết lên, cô giáo ngữ văn liếc mắt những đã nộp bài, sau đó nói với những khác: “Vẫn còn một số bạn chưa nộp bài, nhớ viết nhé.”
Tiếp đó cô còn gõ gõ bàn của Tiêu Gia Lạc, “Em cũng nhớ viết nhé, bài viết của em trong kỳ thi giữa kỳ lần trước viết tốt đó.”
Tiêu Gia Lạc:…
“Dạ biết ạ.” Cuối cùng Tiêu Gia Lạc vẫn đồng ý, cô nghiên cứu đề bài một chút, phát hiện đề bài này lại là về sự tưởng tượng về tương lai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-23.html.]
Tiêu Gia Lạc: …Cái này cần gì tưởng tượng, tương lai thế nào cô đều biết cả . Khoan đã, thực ra cũng chỉ biết sự phát triển của mười m năm tới thôi, còn sau đó thì cô cũng kh rõ lắm.
Nhưng những mục tiêu sắp tới trên báo chí, cô sẽ viết về việc hoàn thành mục tiêu quốc gia vậy!
Tan học, Tiêu Gia Lạc đang dọn đồ chuẩn bị về nhà viết văn, bên ngoài Lương Xung và Chu Húc Bắc đứng đó, Lương Xung còn vẫy tay gọi Tiêu Gia Lạc một tiếng, “Tiêu Gia Lạc, về kh?”
Tất cả mọi trong lớp đều về phía Lương Xung và Chu Húc Bắc, sau đó lại về phía Tiêu Gia Lạc.
--- Chương 15 ---
Được chọn nhảy múa
Tiêu Gia Lạc xách cặp ra, “Lần sau hai đừng đến nữa, tr như khỉ vậy.”
Cô thật sự kh hiểu, hai này tuy là hạng nhất và nhì toàn khối, nhưng tại nhiều lại quen biết đến vậy? Cứ như thể cả trường ai cũng biết vậy.
Lương Xung: “Ôi dào, cứ mặc kệ họ . Đi nào, cần giúp xách cặp kh?” ta giật l cặp của Tiêu Gia Lạc, “Chết tiệt! Cặp của mà nặng thế? mang bao nhiêu đồ vậy hả?”
Tiêu Gia Lạc giật lại cặp, “ tự làm được, đồ yếu ớt!” Tiêu Gia Lạc đeo cặp lên, “Đi thôi.”
Lương Xung vén tay áo lên cho Tiêu Gia Lạc xem cơ bắp cánh tay, “ yếu ớt chỗ nào? cơ bắp của này.”
Tiêu Gia Lạc liếc mắt một cái, “Ừm, thịt gà, xào lên chắc ngon lắm, toàn là thịt nạc.”
Lương Xung: “…”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Buổi tối, Tiêu Gia Lạc dành một giờ để viết xong bài văn, còn sửa lại và chép cẩn thận một lượt, đặt bài văn sang một bên, Tiêu Gia Lạc tiếp tục học theo kế hoạch.
Mẹ Tiêu cầm trái cây vào, “Học mệt thì nghỉ ngơi một chút, kh cần cố gắng quá sức đâu con.”
Tiêu Gia Lạc: “Dạ con biết .” Thỉnh thoảng cô cũng sẽ xuống lầu dạo một chút.
Sau khi nộp bài văn, cô giáo chủ nhiệm lại th báo về việc chuẩn bị các tiết mục cho buổi dạ hội Đoan Ngọ, việc này đương nhiên được giao cho ủy viên văn thể.
Các tiết mục thời đại này trong tình hình hiện tại vẫn thời thượng, nhưng đợi mười m năm nữa lại thì sẽ hơi quê mùa, bởi vì mọi đều hát những bài hát thịnh hành, còn nhảy street dance, lúc này nhảy street dance vẫn là một ều thời trang, và cả một ệu múa quạt nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.