Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 254:
Biết là do hành vi trả thù của bị cáo trong vụ án mà trai nhận, th thật cạn lời. Khi nào kh trả thù, lại đúng lúc định ăn với Tiêu Gia Lạc thì ra tay, khó khăn lắm hai mới thể ăn cùng nhau, vậy mà lại đổ bể.
Lương Túc: “Em yên tâm, nhất định sẽ đưa những kẻ đó vào tù.”
Lương Xung: “Em kh lo cái đó, ện thoại của em đâu, em gọi ện trước đã.” còn việc c ty.
Lương Túc đưa ện thoại cho , gọi cho m , từ c ty đến trường học.
Tiêu Gia Lạc buổi chiều còn tiết học, kh lâu sau, dưới ánh mắt quyến luyến của Lương Xung, cô đã rời trước, “Tan học nhớ đến thăm nhé.”
Tiêu Gia Lạc vẫy tay, “ thời gian sẽ đến.”
Cô cùng Chu Húc Bắc rời dưới ánh của mọi . Bước ra khỏi phòng bệnh, cô thở ra một hơi. Kh cần nghĩ cũng biết nhà Lương Xung chắc c tò mò về mối quan hệ giữa cô và Lương Xung.
Quả nhiên, sau khi cô rời , Chu Văn Phương liền hỏi: “Cô gái kia quan hệ gì với con vậy?”
Lương Xung ư ử nói: “ con thích.”
Lương Túc: “Tiêu Gia Lạc cái tên này nghe quen quen, hình như đã từng nghe th .”
Điều quan trọng nhất là đêm qua khi đến, cô gái kia lại nằm trong vòng tay của Tiểu Bắc, lẽ nào em trai đơn phương? Nhưng hai lại ăn cùng nhau?
Lương Xung cười cười, “Chúng con là bạn học cấp ba mà, con đã nói .”
“Cái cô thủ khoa nhỏ đó kh?” Chu Văn Phương chợt nhớ ra.
Lương Xung đầy tự hào: “Đúng vậy, Tiêu Gia Lạc giỏi lắm ạ.”
Lương Thừa Nghiệp: “Lần này cũng nhờ cháu đó, nói ra cũng là lỗi của thằng cả nhà , sau này nhớ tặng quà cho ta.”
Lương Xung: “Để con lo là được , bà đừng nhúng tay vào, mời ăn tặng quà, con biết Tiêu Gia Lạc thích gì.”
“Được! Con làm !” Chu Văn Phương vỗ vỗ tay , cũng kh phản đối. Thích hay kh thích thì còn trẻ mà, cuối cùng cũng kh biết thế nào, lúc trẻ yêu đương một chút cũng chẳng , nếu thật sự thể đến cuối cùng thì cũng là duyên phận.
con gái đó cũng xuất sắc, lễ phép, dung mạo cũng kh tệ.
Hai ngày sau, Lương Xung đã khỏe hơn nhiều. Nghiêm Chính và những khác đã đến thăm Lương Xung, “Xung ca! Huhu! thảm quá!” Nghiêm Chính giả khóc, Từ Minh phía sau che mặt, “Xung ca thảm quá!”
Trương Thành Hà: “ chụp cho một bức ảnh, cho thầy cô xem, như vậy nói xin nghỉ sẽ thuyết phục hơn.”
Lương Xung thân thể kh tiện cử động mạnh, chỉ thể trừng mắt, “Khóc lóc tang tóc gì vậy, kh . Còn nữa, nói chụp ảnh, thực ra là chụp ảnh dìm của chứ gì!”
“Rốt cuộc là ai đánh , chúng ta tập hợp em trả thù lại, thật sự thảm quá.”
Lương Xung: “Chuyện này kh cần chúng ta ra tay, hơn nữa những đó thế lực đứng sau, kh m thể giải quyết được, nhà sẽ xử lý tốt.”
“Vậy thì được. Khoảng thời gian này nếu muốn làm gì thì cứ nói với chúng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-254.html.]
“Vậy thì m giúp l máy tính tới, kê giường cao lên một chút.”
Nghiêm Chính kh hiểu, “...Kh , bị thương còn muốn học hành .”
Lương Xung: “ chút việc, l máy tính tới.”
“Được thôi.”
Đến tối, Tiêu Gia Lạc đến. Nghiêm Chính vội vàng mách lẻo, “Bạn học Tiêu, cuối cùng cũng đến , này bị thương mà vẫn kh chịu ngồi yên.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lương Xung th Tiêu Gia Lạc đến, vội vàng dừng c việc trong tay, “ cuối cùng cũng đến .”
Tiêu Gia Lạc cầm một bó hoa đặt sang một bên, “Nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm phiền.”
“Biết , chỉ là sắp xếp chút việc thôi.” Lương Xung bảo Nghiêm Chính mang máy tính .
“ đã ăn cơm chưa?”
“Chưa, lát nữa sẽ mang đến.” Nói Tào Tháo Tào Tháo đến, Lương Túc mang đồ ăn đến, th Tiêu Gia Lạc ở đó thì cô một cái.
Lương Xung th Lương Túc đặt đồ xuống liền nói: “ việc thì cứ trước .” còn nháy mắt với Lương Túc.
Lương Túc hiểu ý , nói với Tiêu Gia Lạc: “ còn việc, làm phiền bạn học Tiêu tr chừng em trai một lát, tối sẽ quay lại.”
“À? Ồ, được ạ.” Tiêu Gia Lạc gật đầu, sau đó Lương Túc dặn dò Lương Xung một lúc rời .
Lương Túc vừa , Lương Xung cũng bảo Nghiêm Chính và những khác về trước, “M đừng làm bóng đèn.”
Nghiêm Chính đứng dậy, nghiêm chào, “Rõ! Chúng ta thôi!” ta cùng Từ Minh và Trương Thành Hà liền rời .
Sau khi mọi hết, Lương Xung liền nói với Tiêu Gia Lạc: “ muốn đút cơm cho .”
--- Chương 159 ---
kh thể tr mặt mà bắt hình dong
Tiêu Gia Lạc: “...” Hèn chi lại muốn đuổi hết những khác chứ.
Tiêu Gia Lạc mở đồ ăn ra, đều là những món dễ tiêu hóa và bổ dưỡng, được nấu mềm nhừ, “A~”
“A~” Lương Xung mở miệng, ăn một ngụm lớn.
cứ nheo mắt cười Tiêu Gia Lạc, ăn xong một ngụm nói: “Tiêu Gia Lạc, tốt quá~”
Tiêu Gia Lạc hừ hai tiếng, “Ngày nào mà chẳng tốt?”
“ ngày nào cũng đặc biệt tốt. Lúc đó nghĩ nếu bị đánh c.h.ế.t thì lỗ quá, còn chưa được sống cùng mà.” còn chưa được hôn cô mỗi ngày, chưa được làm những chuyện mà từng mơ ước với cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.