Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém

Chương 27:

Chương trước Chương sau

Trịnh Tố Tuyết: “Kh căng thẳng cả, hít thở sâu , kh đâu, các ở phía sau, ở phía trước, các cứ theo là được. Dù quên động tác cũng đừng hoảng sợ, cứ múa lung tung vài cái cũng được.”

Lúc này, tiết mục trên sân khấu là một màn ảo thuật, khiến khán giả bên dưới liên tục hò reo.

Khi màn ảo thuật kết thúc, phía trước sân khấu nghe th dẫn chương trình báo tên tiết mục của họ: “…Tiếp theo xin mời các bạn học sinh lớp Bảy khối Một mang đến ệu múa ‘Tưởng Nhớ Khuất Nguyên’.”

Khi màn nhung được kéo lên, sân khấu phun ra hơi sương khô, giữa làn khói mờ ảo, từng cô gái mặc trang phục cổ phong từ từ bước ra. Đầu tiên là tạo dáng, đợi tiếng nhạc vang lên, Tiêu Gia Lạc liền bắt đầu nhảy theo…

Mặc dù Trịnh Tố Tuyết dặn họ giữ nụ cười khi nhảy, nhưng Tiêu Gia Lạc cười một lúc thì cảm th hơi cứng đờ, sau đó cô thả lỏng khuôn mặt một lát mới tiếp tục cười.

Lương Xung dưới khán đài đang quay phim cho cô, nhận th cử chỉ nhỏ của cô bỗng nhiên phá lên cười, đưa máy ảnh cho Chu Húc Bắc, “ xem kìa, dáng vẻ của Tiêu Gia Lạc , cười cứng đờ cả ra, cô còn tr thủ lúc kh ai để ý thì đơ mặt ra, buồn cười c.h.ế.t mất!”

Chu Húc Bắc vào, quả nhiên là vậy, khóe mắt cũng kh tự chủ mà cong lên cười. Sau đó Lương Xung lại cầm l máy ảnh, quay toàn bộ sân khấu, thỉnh thoảng lại dí vào mặt Tiêu Gia Lạc.

Đang lúc vui vẻ, một bạn nam lớp Tám phía trước đột nhiên nói: “Chết tiệt! Th đứa thứ ba bên kh? Vừa cúi xuống cái, cái vòng một đó… Đứa đằng trước cũng kh tệ, còn nữa… hì hì hì.”

Lương Xung sang bên , đứa thứ ba mà đó nói chẳng là Tiêu Gia Lạc ? Sắc mặt ta lập tức tối sầm. Chu Húc Bắc thì đạp một cái, Lương Xung sau đó cũng đá thêm một cú.

đàn đó suýt nữa thì ngã khỏi ghế, quay đầu lại th hai , “Các làm cái gì đ!”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lương Xung: “Còn nói bậy bạ nữa thì cẩn thận đ! Cha mày đang mày đây.”

đàn đó tức giận muốn đứng dậy lý luận thì đột nhiên bị bên cạnh kéo lại, “Đừng nói nữa, đừng nói nữa, đó là Lương Xung và Chu Húc Bắc đ, nhà ta quan hệ đ.”

“Nhưng …”

“Họ quen biết cô gái kia.”

đàn đó mấp máy môi, kh dám nói thêm gì nữa, uể oải ngồi xuống.

Lương Xung tiếp tục chụp ảnh, cuối cùng cũng kết thúc. Tiêu Gia Lạc thở phào nhẹ nhõm. Khi màn nhung hạ xuống, bên dưới vang lên một tràng pháo tay và tiếng hò reo, Tiêu Gia Lạc vội vàng chạy xuống sân khấu.

“Cuối cùng cũng xong , căng thẳng c.h.ế.t mất, kh dám xuống dưới.” Mọi bắt đầu trò chuyện.

“Tớ cũng vậy, siêu căng thẳng, may mà cuối cùng cũng kết thúc.”

Trở về chỗ ngồi, Tiêu Gia Lạc uống hết nửa chai nước. Trước đó, vì sợ vệ sinh nên cô kh dám uống nước.

Tiếp theo cho đến khi toàn bộ buổi biểu diễn kết thúc, họ còn bị giữ lại để chụp một bức ảnh tập thể lớn mới tan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-27.html.]

Thay quần áo xong, Tiêu Gia Lạc cảm thán cuối cùng cũng thể về nhà .

Đến cổng trường, lẽ vì là buổi tối nên nhiều phụ đến đón con . Mẹ của Tiêu Gia Lạc tối nay làm ca đêm, nên Tiêu Gia Lạc kh ai đón, cô cũng kh cần ai đón, định tự bộ về.

cũng mới mười giờ, trên đường phố vẫn còn qua lại, nhưng chẳng m chốc vai cô bị vỗ nhẹ. Quay đầu lại thì là Lương Xung và Chu Húc Bắc.

“Cuối cùng cũng ra , bọn tớ đợi một lúc đ.”

Tiêu Gia Lạc: “Tớ tưởng các đã về từ lâu chứ. Đi thôi.”

“Đi thôi, thôi.”

Nhưng ba ngang qua một quán nướng, cuối cùng còn ghé vào ăn xiên nướng mới về nhà.

Ngày hôm sau là nghỉ lễ, nhưng Tiêu Gia Lạc thì kh được nghỉ. Cô đã sắp xếp ba ngày này , để bản thân mỗi ngày thể nghiến răng dậy học, cô đặc biệt dán một tờ gi lên tường trước bàn học, trên đó viết: “Kh học thì sau này chỉ thể sống trong nhà thuê và đẻ năm đứa con với một thằng xấu xí!”

Mỗi lần ngẩng đầu th câu này, Tiêu Gia Lạc lại cảm th toàn thân tràn đầy sức lực.

Học cả ngày, buổi tối mở ện thoại ra, phát hiện ện thoại bị “khủng bố” tin n. Lương Xung trước đó gọi cô ra ngoài xem họ chơi bóng rổ, nhưng Tiêu Gia Lạc kh trả lời, nên ta gắn thẻ cô liên tục, sau đó còn rủ uống trà sữa, khu vui chơi ện tử các kiểu.

Tiêu Gia Lạc kh trả lời tin nào, Lương Xung la lớn trong nhóm: “Tiêu Gia Lạc nghỉ lễ là biến mất tiêu vậy?”

Tiêu Gia Lạc lúc này mới trả lời: “Đang học, đừng làm phiền!”

Lương Xung: “Chết tiệt! Ngày đẹp trời như vậy mà lại học? Chúng ta cũng kh cần liều mạng thế đâu chứ?”

Tiêu Gia Lạc: “Vì tớ kh hạng hai toàn khối, mà là hạng bốn trăm m cơ.”

Lương Xung: …

Tiêu Gia Lạc liếc câu chữ trên tường, trả lời thêm một câu: “Kh học thì sau khi tốt nghiệp thể sẽ l một tên côn đồ và đẻ năm đứa con.”

Lương Xung: !!!

Lương Xung: “Kh … thật hay giả vậy? kh thể kh l được ?”

Tiêu Gia Lạc: “ kh hiểu đâu.”

Lương Xung: “Vậy cứ học , thảm thật đ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...