Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 334:
" xem, tiền sắc, như thế nào mà chẳng tìm được chứ."
Chu Húc Bắc nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Kh muốn, chỉ cần em, chỉ cần em thôi Tiêu Gia Lạc, cho nên em kh thể kh cần ."
"Được được được, sẽ kh kh cần đâu, yên tâm, em cũng kh nỡ bỏ một đẹp trai như mà."
"Tiêu Gia Lạc, em nói lại một lần nữa là em thích ."
"Em thích Chu Húc Bắc."
"Nói lại lần nữa."
"..."
Tiêu Gia Lạc bị đói mà tỉnh dậy, vừa yoga, vừa chạy bộ, bây giờ chân cô như kh còn là của nữa.
Bụng đói cồn cào, nhưng ngay cả việc đứng dậy cũng kh nổi. bên cạnh th cô tỉnh dậy lại hôn tới, Tiêu Gia Lạc một tay che miệng : "Em đói ." Vừa nói bụng cô cũng bắt đầu réo.
bên cạnh cười khẽ: " làm đồ ăn cho em đây."
Tiêu Gia Lạc đồng hồ, trời ạ, cô kh biết đã bị hành hạ bao lâu , bây giờ đã đến sinh nhật Chu Húc Bắc .
Tiêu Gia Lạc đứng dậy, chịu đựng cơn đau nhức vào phòng tắm, soi gương kh biết đã mắng Chu Húc Bắc bao nhiêu lần. Cô vệ sinh cá nhân xong ra l quà trong vali ra, đó là một mặt dây chuyền bình an, đã được khai quang ở chùa, và một lá bùa hộ mệnh.
Cô cầm quà ra, th Chu Húc Bắc chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm đang làm đồ ăn trong bếp.
Cô ngồi bên bàn ăn . Nhận ra ánh mắt của Tiêu Gia Lạc, Chu Húc Bắc cô mỉm cười, Tiêu Gia Lạc cũng mỉm cười với .
Sau đó Tiêu Gia Lạc đến bên cửa sổ kính sát đất. Cô nhớ hôm qua họ còn tập yoga ở đây, cái thảm đó... hình như đã được thay . Trong mơ hồ, cô nhớ Chu Húc Bắc đã gọi đến dọn dẹp.
Nghĩ đến đây, mặt Tiêu Gia Lạc lại bắt đầu đỏ bừng. Cô liếc ra bên ngoài, bên ngoài những tòa nhà cao tầng mọc san sát, nơi Chu Húc Bắc ở hoàn toàn kh một căn hộ nhỏ bình thường mà là một căn hộ rộng lớn...
từ trên cao xuống, thể th trên đường và xe cộ nhỏ như kiến, con thật nhỏ bé, nhưng lại thể xây dựng những thứ lớn hơn họ kh biết bao nhiêu lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-334.html.]
Tiền thuê ở đây chắc c đắt, Tiêu Gia Lạc nghĩ, Chu Húc Bắc rốt cuộc là đến để học hay để hưởng thụ vậy? Nhưng nghĩ lại thì nhà họ Chu tiền, hiện tại nhà họ Chu lại chỉ một là con trai, vẻ hưởng thụ cũng chẳng .
Bên kia Chu Húc Bắc làm xong đồ ăn tới, ôm Tiêu Gia Lạc từ phía sau: "Nghĩ gì vậy." nghiêng đầu Tiêu Gia Lạc, khi th đôi môi hơi sưng của cô thì kh tự chủ nheo mắt lại, nơi này đã nếm qua nhiều lần, lần nào cũng ngọt.
Tiêu Gia Lạc quay đầu , vẻ ngoài của Chu Húc Bắc khỏi nói là xuất sắc, trên mặt còn một vết răng, do cô cắn. Đôi mắt chứa đầy tình cảm dịu dàng, đang chăm chú cô.
Vì Chu Húc Bắc du học, thời gian họ ở bên nhau thể nói là giảm nhiều, hơn nữa vì chênh lệch múi giờ, họ cũng kh gọi ện thoại thường xuyên lắm, nhưng tình cảm của Chu Húc Bắc dành cho cô dường như kh hề giảm sút.
ta nói yêu xa kh bền, nhưng giữa họ dường như cũng kh vì khoảng cách địa lý mà tình cảm trở nên tệ , họ thậm chí còn chưa từng cãi nhau.
" vậy?" Chu Húc Bắc sờ mắt cô: " làm gì? làm đồ ăn xong ."
"Chu Húc Bắc." Tiêu Gia Lạc đột nhiên lên tiếng.
" vậy?" Chu Húc Bắc hôn má cô, bàn tay ôm cô luồn từ dưới vạt áo vào, kh ngừng xoa bóp eo cô.
" bao giờ nghĩ đến việc chấm dứt mối quan hệ kỳ lạ này kh?" Tiêu Gia Lạc hỏi nghiêm túc.
Chu Húc Bắc cứng , siết chặt cô vào lòng, sau đó cau mày hỏi: "Ai đã nói gì với em?"
Tiêu Gia Lạc lắc đầu: "Kh ai cả." Cô ra thế giới bên ngoài: "Em chỉ cảm th dường như thể một tốt hơn."
Chu Húc Bắc lật Tiêu Gia Lạc lại đối mặt với , trong lòng tự hỏi ai đã nói gì với cô, là bố hay Lương Xung?
"Tại em lại nghĩ như vậy? Hay là em chán ghét ? Hay là... vì Lương Xung ở bên em lâu hơn, nên em chỉ muốn chọn ?"
Tiêu Gia Lạc lắc đầu, "Kh đâu, chỉ là cảm xúc bột phát thôi, kh ai nói gì với em cả. Chỉ là em cảm th nếu chúng ta kh quen nhau từ cấp ba thì chắc sẽ chẳng duyên gặp gỡ đâu."
Chu Húc Bắc ôm cô, "Kh vậy đâu. Nếu hai cuối cùng sẽ duyên gặp gỡ, thì dù ở địa vị hay thân phận nào họ cũng sẽ gặp nhau thôi. thể em đang bộ, còn ngồi trong xe, xe của lướt qua em, và sẽ th em qua cửa sổ."
"Hoặc thể em đang tìm việc, và tình cờ ứng tuyển vào c ty của , chúng ta cũng thể duyên."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Hoặc chúng ta vào cùng một cửa hàng mua đồ, tóm lại, nếu chúng ta sẽ quen nhau bằng mọi cách, thì ều đó kh liên quan đến thân phận."
Chu Húc Bắc vuốt tóc Tiêu Gia Lạc, "Kh em đói ? Ăn trước nhé?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.