Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém

Chương 52:

Chương trước Chương sau

Cuối cùng, mẹ Tiêu vẫn ký tên. Sau m giờ phẫu thuật, bố Tiêu cuối cùng cũng được đẩy ra, “Ca phẫu thuật thành c, bệnh nhân tỉnh lại là kh .”

Mẹ Tiêu đột nhiên thả lỏng gục xuống đất, “Mẹ!” Tiêu Gia Lạc vội vàng đỡ bà, những khác cũng nh chóng giúp đỡ, “Chỉ cần còn sống là còn hy vọng, chị dâu đừng ngất chứ, con cái vẫn còn đó, nghĩ cho con cái!”

Mẹ Tiêu hoàn hồn, lau nước mắt, “Đúng! Đúng vậy! Còn sống là tốt ! Còn sống là tốt !”

Hai theo đến phòng bệnh, sau đó lại là đóng viện phí và ền các loại gi tờ. Mẹ Tiêu bảo Tiêu Gia Lạc tr nom, còn bà đóng viện phí.

Khi mẹ Tiêu bước ra ngoài, quản đốc c trường và những c nhân khác cũng l tiền của ra đưa cho bà, “Kh cần đâu, kh cần đâu.”

“Cứ cầm l , chút lòng thành thôi mà.”

“Đúng đúng đúng, trước đây Tiêu cũng giúp , sau này còn nhiều chỗ cần tiền lắm, cứ cầm l .”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Mẹ Tiêu lại đỏ hoe mắt, “Cảm ơn, cảm ơn.”

Quản đốc c trường đưa ba vạn tệ, “Đây là tiền c của trong thời gian này, và một ít là tiền bồi thường của c trường. Vì là tai nạn, cũng chỉ thể bồi thường b nhiêu thôi.”

“Cảm ơn .”

Những này còn việc làm, nên nh chóng rời . Mẹ Tiêu nộp tiền quay lại, Tiêu Gia Lạc lập tức hỏi bà về vấn đề bồi thường cho bố Tiêu.

Mẹ Tiêu kể lại mọi chuyện, cộng thêm tiền lương m nghìn tệ của bố Tiêu trong thời gian này, tổng cộng chỉ được ba vạn tệ.

Tiêu Gia Lạc: “Bố kh mua bảo hiểm ?”

“Bảo hiểm gì? Làm gì thứ đó?”

Bố Tiêu kh là c nhân chính thức, chỉ là loại lao động tự do, việc ở đâu thì đó, kh c ty nào cả, chỉ là làm cho các quản đốc c trường bình thường.

Mẹ Tiêu: “Ba vạn tệ đã là nhiều , chúng ta cãi vã làm loạn cũng chẳng l được gì thêm.”

Đây chính là sự bất lực của hiện thực, cãi vã làm loạn cũng chẳng l được một xu, kiện thì lẽ được, nhưng lại quá tốn thời gian.

Lúc này bụng Tiêu Gia Lạc réo lên một tiếng, mẹ Tiêu vội nói: “Mẹ quên mất, mẹ mua đồ ăn cho con.”

“Kh, con mua, mẹ cứ để con mua là được.” Tiêu Gia Lạc tiền riêng, cô chạy ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-52.html.]

Bên ngoài bệnh viện các hàng quán nhỏ, Tiêu Gia Lạc mua hai suất cơm rang mang về. Một suất đưa cho mẹ Tiêu, cô vừa qua chi phí y tế, phí tạm ứng là ba vạn tệ, kh biết đủ kh.

Mẹ Tiêu kh vay tiền ai, lẽ là đủ, nhưng sau này thì ? Bố Tiêu mất chân, sau này cần làm chân giả cũng cần tiền, quan trọng nhất là việc làm? Sau này bố Tiêu còn thể làm gì?

Bây giờ đầu óc Tiêu Gia Lạc rối bời, gia đình ban đầu tuy kh quá giàu nhưng cũng chẳng thiếu ăn thiếu mặc, giờ đây sự bình yên đột ngột bị phá vỡ.

Ngày hôm sau, bố Tiêu cuối cùng cũng tỉnh lại. Bác sĩ đến kiểm tra kh vấn đề gì, chỉ là bố Tiêu cái chân đã mất mà đau buồn và suy sụp, nói với mẹ Tiêu rằng sau này sẽ làm liên lụy đến bà.

“Thà c.h.ế.t còn hơn.” Bố Tiêu nói một câu chán nản.

“Bốp” một tiếng, mẹ Tiêu tát một cái, “Còn sống là còn hy vọng, nếu kh còn thì hai mẹ con biết làm ? Trong nhà kh đàn chẳng bị ta ức h.i.ế.p ? Nếu Gia Lạc bị khác bắt nạt thì làm thế nào? Huhu.”

Bố Tiêu nghe vậy vội vàng an ủi, “ xin lỗi, xin lỗi. chỉ là…”

Mẹ Tiêu: “Chúng ta sau này vẫn thể làm chân giả, tay đâu đứt, kh được thì ở nhà nấu cơm, em làm.”

Bố Tiêu bị mẹ Tiêu mắng một trận cũng l lại được chút tinh thần. Thật ra sợ nhất là bị nhà ghét bỏ.

Tiêu Gia Lạc nói: “Bố à, sau này mua chân giả, với lại mẹ nói đúng, tay bố vẫn còn tốt, thể làm việc khác mà.”

“Bố còn thể làm gì được nữa đây?” Bố Tiêu thở dài.

Tiêu Gia Lạc tối qua đã suy nghĩ cả đêm, hỏi mẹ Tiêu: “Bố nghề gì kh?”

Mẹ Tiêu: “Bố con nấu ăn khá ngon.”

Tiêu Gia Lạc lắc đầu, “Ngoài cái này ra, ví dụ như viết chữ? Vẽ tr? Hay thêu thùa?”

Mẹ Tiêu: “…Bố con là thô kệch, chữ còn kh biết m chữ, mà biết m thứ đó? Nhưng mà… bố con biết làm mộc. Chỉ là với tình trạng của bố con thế này, làm mà làm được gì.”

Tiêu Gia Lạc chợt lóe lên một ý nghĩ, "Kh, vẫn thể làm được chứ. Hoàn toàn thể làm được." Cô nghĩ đến những blogger thủ c trên một số nền tảng video ngắn trước khi xuyên thư.

"Để suy nghĩ đã." Tiêu Gia Lạc mở ện thoại ra, lúc này Taobao đã xuất hiện , và lượng dùng cũng khá đ, tuy livestream thì chưa nhưng mở cửa hàng online hoàn toàn khả thi.

Ở trường học, Tiêu Gia Lạc xin nghỉ vài ngày, chờ đến khi Lương Xung và Chu Húc Bắc trở về trường với vinh quang. "Ơ? Tiêu Gia Lạc đâu ? Cô bảo sẽ mời chúng ta uống trà sữa mà." Lương Xung hỏi.

Trạm Trúc Nguyệt: "Gia Lạc nghỉ m hôm nay , hình như là việc gia đình."

Lương Xung và Chu Húc Bắc nhau, cả hai đều chút lo lắng, việc gia đình, là việc gì nhỉ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...