Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 73:
"Chị họ cố lên, chị nhất định làm được." Khi Ngô Thu Nhạc rời , Tiêu Gia Lạc nói với cô.
"Cảm ơn em họ, chị sẽ cố gắng. Những gì em nói chị cũng sẽ hỏi giáo viên."
"Ừ ừ."
Ngô Thu Nhạc về nhà sau hai ngày, sau đó mẹ Tiêu và bố Tiêu đưa Tiêu Gia Lạc trở lại thành phố. Ngày thứ hai sau khi về thành phố, Tiêu Gia Lạc đã ra ngoài, cô hẹn Lương Xung và Chu Húc Bắc.
Ba tập trung tại quán trà sữa quen thuộc. Tiêu Gia Lạc mặc áo khoác đen, quàng khăn quàng cổ sọc đỏ và đội mũ chạy đến quán trà sữa. Lương Xung và Chu Húc Bắc đã đợi sẵn ở đó.
"Năm mới vui vẻ!"
"Năm mới vui vẻ!"
"Năm mới vui vẻ!"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ba chào hỏi nhau. Chu Húc Bắc đưa cốc trà sữa ấm trong tay cho cô, "Nóng đ."
“Cảm ơn.”
Lương Xung l mười lăm tệ trong túi ra đưa cho cô, “Đây, tiền mua câu đối.”
Tiêu Gia Lạc kh nhận, “Toàn bạn bè cả, nói tiền bạc làm gì. Ly trà sữa này chẳng cũng là tiền ? Kh cần đâu.”
Lương Xung cất tiền lại, “Được , là khách sáo quá.”
“Hôm nay đâu chơi?” Tiêu Gia Lạc hít hít mũi, “Hôm nay hơi lạnh.” Cô đã xem dự báo thời tiết, nói tối nay hình như sẽ tuyết, mà bây giờ nhiệt độ đã xuống 0 độ .
Lương Xung: “ muốn đâu chơi?”
Tiêu Gia Lạc: “ hỏi thì đương nhiên là thư viện đọc sách học bài .”
Lương Xung: “… Đừng mà! Chán chết.”
Chu Húc Bắc: “Kh bài kh biết làm ? mang theo kh?”
Lương Xung vỗ vỗ vai ta, “Đừng mà, hôm nay đừng học gì cả. ” ta Tiêu Gia Lạc, “Tiêu Gia Lạc, ngày mai đến nhà , hoặc đến nhà cũng được, lúc đó chúng sẽ giảng bài cho , hôm nay chúng ta chơi .”
Tiêu Gia Lạc gật đầu, “Được thôi, vậy kh đọc sách thì đâu?”
Lương Xung Chu Húc Bắc, Chu Húc Bắc nói: “Đánh bóng? Hay sân trượt băng? Hoặc là khu vui chơi, quán net?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-73.html.]
Tiêu Gia Lạc nghĩ đến lần trước suýt bị chú cảnh sát bắt ở quán net và gặp m tên lưu m thì lập tức từ chối đề nghị này, “Kh quán net!”
“Đi sân trượt băng .” Lương Xung nói, “Trước đây với Chu Húc Bắc từng trượt tuyết ở Bắc Thành, khá vui. Trượt băng cũng kh tệ.”
“Được thôi.”
Ba đến sân trượt băng, mỗi thuê một đôi giày, sau khi xong thì bước lên sân băng, “Tiêu Gia Lạc biết chơi kh, cần chúng dắt kh.”
Tiêu Gia Lạc ngẩng đầu, “Đương nhiên là biết!” Nói xong cô đã lướt nh.
Lương Xung và Chu Húc Bắc nhau vội vàng đuổi theo, bên cạnh cũng nhiều đang trượt băng, kh biết trượt thì ngã sấp, cẩn thận vịn lan can mà chậm rãi.
Tiêu Gia Lạc đã lâu kh chơi như vậy, lướt nh qua lại quay đầu lướt lại, thậm chí còn thể trượt bằng một chân, lập tức thu hút sự chú ý của khác.
“Em gái, giỏi thế, dạy chút !” Một gã tóc đỏ dị hợm ngậm ếu thuốc trượt đến.
Tiêu Gia Lạc kh để ý đến , tiếp tục bám theo, “Em gái, chơi QQ Audition kh? thể add QQ kh, mua đồ cho em. Cũng thể gia nhập gia tộc của , tên gia tộc của là ‘Ái Thương@Yêu Em Kh Hối Hận’.” ta nháy mắt với Tiêu Gia Lạc, “Thế nào? Hay chứ!”
Tiêu Gia Lạc rùng một cái vì xấu hổ, từ chối, “Xin lỗi, kh chơi game, từ chối khéo nha.”
“Vậy em QQ kh, add QQ , trong gia tộc của đều thích trượt băng, sau này mọi cùng trượt kh đâu, làm bạn , bọn đều là tốt.” còn chỉ chỉ về phía những xung qu đều kiểu tóc dị hợm, “Những đó đều là thành viên gia tộc của , cũng em gái nữa, nào vào gia tộc của thì là của bọn !”
Tiêu Gia Lạc qua, tóc x, tóc đỏ, tóc hồng, nam thì mặc quần bó sát, nữ thì đeo kẹp tóc dễ thương, dù trời lạnh nhưng lại mặc vớ dài họa tiết ngựa vằn, tr “dễ thương quá mức”, đúng vậy, trong thời đại này thì đúng là “dễ thương quá mức”.
Tiêu Gia Lạc xua tay, “Thật sự kh cần đâu, cảm ơn. đã gia tộc .”
“Ồ? Vậy em thuộc gia tộc nào?”
Tiêu Gia Lạc mỉm cười, “Gia tộc Chăm Học. Xin lỗi nha, tìm thành viên gia tộc của .” Tiêu Gia Lạc vội vàng trượt đến chỗ Lương Xung và Chu Húc Bắc.
Ai ngờ tên kia cũng trượt theo, “Ối giời! Đây là thành viên gia tộc của em à, mới hai , cũng thể cùng tham gia gia tộc của bọn mà.”
Lương Xung khó hiểu: “Gia tộc gì? Tiêu Gia Lạc nói gì với vậy?”
Tiêu Gia Lạc xua tay, “Chỉ là gia nhập gia tộc thôi, nói chúng đã gia tộc , gia tộc của nhiều , hơn năm mươi , chỉ là hôm nay m đứa chúng chơi cùng nhau thôi.”
“Vậy à, được , vậy kh ép buộc nữa.” Tên dị hợm tóc đỏ liền trượt , trở về với gia tộc của , lắc đầu với đồng bọn.
Khi đó , Chu Húc Bắc mới hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tiêu Gia Lạc: “ mời gia nhập gia tộc Táng Ái của thôi.”
“Gia tộc Táng Ái? Cái gì thế?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.