Xuyên Sách Làm Pháo Hôi Học Kém
Chương 84:
Những đó bất giác lùi lại một bước, nhân viên quán trà sữa cũng vội vàng chạy tới ngăn cản họ: "Đừng đánh nhau, đừng đánh nhau! Các làm hỏng đồ trong quán chúng thì sợ các kh đền nổi đâu, phụ của các là ai? Hay báo cảnh sát gọi phụ các tới nhé?"
M đó Tiêu Gia Lạc đang giơ ện thoại quay video, lại những khác ở một bên, cuối cùng, một tên đá đổ cái ghế: "Đi thôi!"
bọn chúng ra khỏi quán, còn hung hăng bu lời đe dọa: "Tụi mày cứ chờ đ."
Lương Xung: "Tao chờ đây!"
Tiêu Gia Lạc kéo lại: "Đừng gây chuyện, đừng gây chuyện nữa, bỏ , bỏ ."
Đợi bọn chúng khỏi, Lương Xung đặt m.ô.n.g xuống ghế ở bàn của Tiêu Gia Lạc và Chu Húc Bắc, cầm ly trà sữa uống một ngụm lớn: "Tức c.h.ế.t tao , một lũ vô học còn nói mày thích học là giả bộ nữa chứ, tao th bọn chúng mới giả bộ hơn."
Tiêu Gia Lạc an ủi : "Kh đáng để gây chuyện với những như vậy, đôi khi làm vậy còn thiệt hơn."
"Kh được, bị ta nói thì mạnh miệng chửi lại chứ."
Tiêu Gia Lạc : "Vấn đề là nếu động tay động chân, lỡ và Chu Húc Bắc lại xảy ra chuyện thì ? Hai bây giờ là thành viên đội tuyển quốc gia, nếu xảy ra chuyện thì làm ? Kh thể tham gia thi đấu được nữa chẳng sẽ càng buồn hơn ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
--- Chương 54 ---
Cùng nhau học tập
"Kh biết hai từng nghe nói về một hiện tượng thế này kh, đó là giàu thường tr hiền lành hơn, còn nghèo khó thì lại sắc sảo hơn một chút." Tiêu Gia Lạc quyết định giảng cho họ vài đạo lý lớn.
Lương Xung và Chu Húc Bắc nhau: "Cái này liên quan đến vấn đề gì? Chẳng lẽ bị ta ức h.i.ế.p thì cứ thế bỏ qua ?"
Tiêu Gia Lạc lắc đầu: "Tại giàu lại hiền lành hơn? Bởi vì họ biết tr chấp với khác kh đáng, thể sẽ mất những thứ lớn lao hơn. Ví dụ, hai là giàu, còn là nghèo, vì nghèo nên chúng kh gì cả, chỉ một cái mạng thối, kh như ý thì đằng nào cũng chỉ một mạng thôi, mạng của kh đáng giá."
"Nhưng hai thì khác, mạng của hai đáng giá, giá trị các tạo ra nhiều hơn , ngoài mạng sống ra, hai còn nhiều thứ khác nữa, tài sản, thành tựu, bạn bè, vân vân."
"Giống như m vừa nãy, là biết họ kh thể nào học giỏi như hai được, nên cũng kh thể tham gia thi đấu để làm rạng d đất nước. Bọn họ đánh nhau với hai cùng lắm là bị phê bình, bồi thường tiền, nhưng riêng ểm mất mát đó đối với bọn họ thì chẳng đáng kể gì, nhưng nếu vì thế mà hai bị thương kh thể tham gia thi đấu được, thì đối với hai là nghiêm trọng kh?"
Hai gật đầu: "Mạng của vẫn đáng giá." Chu Húc Bắc nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-phao-hoi-hoc-kem/chuong-84.html.]
Lương Xung: "Chẳng lẽ cứ nuốt cục tức này xuống ?"
Tiêu Gia Lạc lắc đầu: "Lúc nãy nghe họ nói chuyện, họ là học sinh trường cấp ba Long Phi, hai cũng biết sinh của trường đó đ, chẳng m đứa chịu học hành nghiêm túc, cũng chẳng m đứa sẽ thành c trong tương lai, bọn họ nói vậy bề ngoài chẳng qua là vì ghen tị, hoặc là muốn tỏ ra khác biệt mà thôi."
"Thế nên chúng ta kh cần chấp nhặt với những như vậy, vì sau này chúng ta sẽ chẳng bất kỳ mối liên hệ nào với họ cả, nếu kh được thì cứ viết thư gửi hiệu trưởng của họ."
"Được , được , hiểu ý ." Lương Xung nói: "Cùng lắm thì lần sau giả vờ kh nghe th, chúng ta học bài trước ."
Tiêu Gia Lạc cũng ngồi xuống: "Hai ngày nay hai chú ý đừng một nhé. Cuộc thi đấu là quan trọng nhất, đây chính là 'nguyên tắc nhường nhịn hạnh phúc'."
Chu Húc Bắc: "Chút nữa sẽ bảo tài xế đến đón chúng ta về."
Chu Húc Bắc tiếp tục giảng bài cho Tiêu Gia Lạc, Lương Xung đang xem một bài kiểm tra gần đây của Tiêu Gia Lạc, bỗng nhiên ện thoại của Tiêu Gia Lạc rung lên, là Trạm Trúc Nguyệt, cô gọi ện tới.
"Alo? Trúc Nguyệt."
"Gia Lạc, tớ m bài tập kh biết làm, tớ thể đến nhà học cùng kh?"
Tiêu Gia Lạc nghe vậy thì nói: "Kh cần đến nhà tớ đâu, đến cái quán trà sữa ở ngã tư giao giữa đường nhà tớ với đường Tây Bắc , ngay cạnh quán gà rán, tớ với Chu Húc Bắc, Lương Xung đều đang học ở đây."
"Vậy tớ qua ngay đây. Tớ sẽ hỏi La Tử Nguyệt kh, vừa nãy cũng hỏi tớ ."
"Được."
Sau khi cúp ện thoại, Tiêu Gia Lạc nói với hai kia là Trạm Trúc Nguyệt và những khác cũng sẽ tới. Chu Húc Bắc và Lương Xung kh ý kiến gì, đều là bạn học, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện đương nhiên.
Chẳng m chốc Trạm Trúc Nguyệt và La Tử Nguyệt đều đến: "Ồ! Mọi ở đây hết này." La Tử Nguyệt nói, cô đặt đồ xuống gọi một ly trà sữa.
Trạm Trúc Nguyệt l sách bài tập ra: "Gia Lạc, giúp tớ xem bài này với, tớ xem đáp án mà vẫn kh hiểu lắm."
Tiêu Gia Lạc qua, đây chẳng là bài Chu Húc Bắc vừa giảng cho cô ?
"Cái này Chu Húc Bắc vừa mới giảng cho tớ xong, là thế này..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.