Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 132:
Tiêu Ngọc Minh mím môi trầm ngâm, chớp mắt đáp: “Mẫu thân ta giờ đây chẳng còn như trước nữa.”
“Chẳng giống ểm nào?” Tề Nhị vừa hỏi vừa nghển cổ vào trong, chỉ th Đường Thư Nghi và Tề Lương Sinh đang sóng bước, dường như cả hai đang trò chuyện ều gì đó.
“Quả nhiên chút bất đồng.” Tề Nhị ghé sát Tiêu Ngọc Minh, hạ giọng nói: “Mẫu thân cũng hệt như phụ thân ta, vừa gánh vác vai trò phụ thân, vừa làm tròn bổn phận mẫu thân. Mẫu thân làm phụ thân thì kh tệ chút nào, nhưng phụ thân ta làm mẫu thân thì quả thực chưa đạt chuẩn.”
Giờ phút này, lòng Tiêu Ngọc Minh cảm th bất an. Từ khi th Đường Thư Nghi, y đã chẳng còn yên lòng, cứ ngỡ kẻ đến là Tiêu Ngọc Thần. Nay lại nghe Tề Nhị nói Đường Thư Nghi vừa làm phụ thân vừa làm mẫu thân, lồng n.g.ự.c y lại càng nặng trĩu như bị tảng đá đè lên.
“Tổ mẫu của vẫn đang tiếp tục tìm kế mẫu cho ư?” Tiêu Ngọc Minh liền chuyển đề tài.
Tề Nhị thở dài: “ , Trường Bình c chúa tuy đã tạm thời im ắng, nhưng tổ mẫu của ta lại bắt đầu chẳng chịu an phận. Ngẫm lại, ta còn thê thảm hơn nhiều. Phụ thân đã khuất, nhưng mẫu thân sẽ kh tìm kế phụ cho đâu. Còn mẫu thân ta thì đã mất, phụ thân ta chắc c sẽ tìm kế mẫu cho ta.”
Ngọn lửa bát quái trong lòng Tiêu Ngọc Minh lại bùng lên, y hạ giọng hỏi Tề Nhị: “Tổ mẫu đã để mắt tới ai ?”
Tề Nhị khẽ hừ một tiếng: “Chính là nữ nhi của tên Triệu Nguyên Chính chuyên luồn cúi kia, hình như tên là Triệu Liên Tuyết. Tổ mẫu ta bảo gia thế nàng ta thấp kém, về nhà ta sẽ chẳng dám khi dễ ta. Hừ, tiểu gia ta đã trưởng thành đến nhường nào, còn sợ một kế mẫu hay .”
“ kh sợ kế mẫu, nhưng lại sợ phụ thân kia mà!” Tiêu Ngọc Minh hạ giọng nhắc nhở: “ ta thường nói kế mẫu ắt kế phụ, vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn.”
Tề Nhị nghe y nói xong, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm nghị.
Về phần Đường Thư Nghi và Tề Lương Sinh, họ theo thư đồng tới trước cửa thư phòng của sơn trưởng. Thư đồng cung kính th báo, một giọng nói đạm mạc vọng ra: “Mời vào.”
Thư đồng đẩy cửa mời cả hai vào trong. Đường Thư Nghi và Tề Lương Sinh nhấc chân bước vào thư phòng. Chỉ th ba vách tường nơi đây đều là những kệ sách đầy ắp. Giữa phòng là một án thư to lớn, phía sau án thư, một lão giả tóc hoa râm đang tay cầm sách chăm chú đọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-132.html.]
Thư đồng đưa vào xong đã nhẹ nhàng rời khỏi. Đường Thư Nghi và Tề Lương Sinh đứng trước án thư, song lão giả vẫn chăm chú đọc sách, chẳng hề liếc mắt đến bọn họ l một cái.
Một là Hầu phu nhân xuất thân từ d môn thế gia, mang Nhất phẩm Cáo mệnh của triều đình. Một là đại quan triều đình, Hộ bộ Thượng thư chưởng quản việc thuế ruộng. Hai bậc nhân vật như vậy, dù tiến cung diện kiến Hoàng thượng cũng chẳng cần đợi chờ quá lâu. Thế nhưng, vị sơn trưởng này lại kh hề chút đạo đãi khách nào.
Đường Thư Nghi thoáng chút bất mãn.
Kẻ thể giữ chức sơn trưởng Thượng Lâm Thư viện dĩ nhiên là đại nho đương thời, song dù học thức uyên bác đến m, thể ngạo mạn đến vậy? Tuy nhiên, nàng vốn kh dễ bị cảm xúc chi phối. Tề Lương Sinh còn thể nhẫn nại, cớ gì nàng lại kh thể?
“Bẩm Phương sơn trưởng.” Tề Lương Sinh chắp tay hành lễ với lão giả, đây là một kiểu bình bối lễ.
Đường Thư Nghi th vậy, cũng chắp tay hành bình bối lễ với lão giả.
Phương Kỳ Sơn b giờ mới đặt quyển sách xuống, ngước mắt về phía hai , đoạn nhàn nhạt nói: “Mời hai vị an tọa.”
Đường Thư Nghi và Tề Lương Sinh vừa an tọa, bên ngoài lại vang lên tiếng của thư đồng: “Bẩm sơn trưởng, Nam Lăng bá đã đến.”
“Mời vào.” Phương Kỳ Sơn vẫn hờ hững nói.
Nam Lăng bá lập tức bước vào, chắp tay hành lễ với Phương Kỳ Sơn ngồi xuống bên cạnh Tề Lương Sinh.
“Tiêu Ngọc Minh, Tề Hòa Quang, Nghiêm Tử Mặc – ba vị học sinh này, ngày thường đọc sách kh chuyên tâm, lại nhiều lần trốn học. Nay còn dám đánh nhau với khác trong lớp, quá đỗi bất hảo. Nhóm phu tử đã kh cách nào quản giáo, vậy nên, cứ cho thôi học .” Phương Kỳ Sơn chậm rãi nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.