Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 15:
“Dẫu cho như vậy, càng cẩn trọng. Hơn nữa, lúc ta hành sự, nếu còn kẻ nào khác biết chuyện, nh chóng diệt khẩu, trừ hậu hoạn.” Đường Thư Nghi lạnh giọng nói: “Ngày mai, ngươi hãy mời Tiết Cát về phủ, nói rõ tường tận mọi chuyện với , bảo triệt để loại bỏ những kẻ đã biết chuyện.”
“Vâng!” Tiêu Ngọc Thần đáp lời, từ trước tới nay, làm việc chưa từng suy tính nhiều như thế.
“Ngươi hãy nghĩ kỹ xem còn sơ hở nào kh.” Đường Thư Nghi nói đoạn, đứng dậy rời . Nàng thực sự đã thấm mệt, giờ chỉ muốn ngả lưng xuống giường nghỉ ngơi. Còn Tiêu Ngọc Thần, vẫn tiếp tục quỳ gối trong từ đường.
Bà lão coi giữ từ đường th ba đã xa, liền đứng ngoài cửa Tiêu Ngọc Thần vẫn đang quỳ. Nàng cất lời hỏi: “Đại c tử, nô tỳ khóa... khóa cửa nhé?”
Tiêu Ngọc Thần vẫn quỳ đó, chẳng đáp lời. Trường Minh chủ động đóng cửa lại, nói: “Cứ khóa lại .”
Bà lão khóa cửa từ đường, Trường Minh liền đến bên cạnh Tiêu Ngọc Thần quỳ xuống: “Đại c tử, nô tài th ngài đã quỳ m c giờ , xin hãy nghỉ ngơi một chút , tiểu nhân nguyện thay ngài quỳ một lúc.”
Tiêu Ngọc Thần vẫn quỳ bất động, quay đầu hỏi Trường Minh: “Lúc mẫu thân đến Ngõ Mai Hoa, ngươi cũng theo ?”
“Đúng vậy...” Trường Minh biết Tiêu Ngọc Thần muốn hỏi tình huống của Liễu Bích Cầm, liền kể lại rành mạch chuyện Đường Thư Nghi đến Ngõ Mai Hoa, cuối cùng thận trọng bẩm báo“Tiểu nhân cảm th Liễu cô nương trở về An Mộc theo sự sắp đặt của phu nhân là lựa chọn tốt nhất. Phu nhân cũng đã nói, đã an bài nhà cửa và cửa hàng cho nàng ta ở đó. Đường gia ở An Mộc căn cơ thâm hậu, Đường gia quan tâm, nửa đời sau của Liễu cô nương ắt sẽ ấm no, kh lo lắng cơm áo nữa.”
Tiêu Ngọc Thần nghe xong, chìm vào trầm tư một hồi lâu khẽ nói: “Nàng kh muốn xa ta.”
Nghĩ đến sau này và Liễu Bích Cầm cách nhau ngàn dặm, muôn trùng núi non, Tiêu Ngọc Thần lòng đau như cắt. tin rằng Liễu Bích Cầm cũng chung tâm trạng. chỉ còn biết than trách vận mệnh bất c, nếu Liễu gia kh xảy ra biến cố, thì hai họ đã thể thuận theo lẽ trời mà thành thân, sinh con đẻ cái, nhưng giờ đây...
Lúc này, Tiêu Ngọc Thần tâm loạn như ma, vừa nghĩ đến tình yêu gian nan của bản thân và Liễu Bích Cầm sau này, lại vừa nghĩ tới thân phận thế tử Vĩnh Ninh Hầu phủ mà đang gánh vác, cùng với trách nhiệm cao cả. miên man hồi tưởng lại từng chi tiết lúc cứu Liễu Bích Cầm, xem xét liệu còn sơ hở nào kh để lại dấu vết...
Từ thuở nhỏ đến lớn, chưa từng cảm th cuộc đời lại khó khăn đến nhường này.
Trường Minh quỳ gối bên cạnh, lén vài bận. Dường như đã l hết dũng khí, rụt rè cất tiếng: “Đại c tử, nô tài... nô tài cả gan muốn thưa vài lời.”
Tiêu Ngọc Thần liếc mắt , trầm giọng nói: “ gì thì ngươi cứ nói thẳng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-15.html.]
“Đại c tử, ngài đối với Liễu cô nương quả là tấm chân tình sâu đậm, nhưng nô tài e rằng Liễu cô nương chưa chắc đã đối với ngài như vậy.” Trường Minh nói tới đây, cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh như kiếm của Tiêu Ngọc Thần lướt qua thân , song vẫn kiên trì tiếp lời: “Chuyện gì ngài cũng suy tính cho nàng ta, mạo hiểm thân bị truy cứu tội d để cứu nàng ra, an trí nàng ở Ngõ Mai Hoa, cung phụng nàng còn tốt hơn cả khi nàng ta còn ở Liễu gia. Nhưng nàng ta từng nghĩ cho ngài ? Nếu thực lòng nghĩ cho ngài, nàng nên nghe lời phu nhân, thoát ly kinh thành, cao chạy xa bay. Thế nhưng, nàng ta cố tình bám l ngài, thậm chí còn muốn tiến vào Hầu phủ, nàng...”
“Thôi được .” Tiêu Ngọc Thần khẽ nhíu mày, ngữ ệu lập tức trở nên nghiêm khắc.
Nhưng Trường Minh chẳng hề ý định dừng lại, tiếp tục nói: “Nàng ta kh từ bỏ được vinh hoa phú quý của Hầu phủ...”
“Ngươi câm miệng!” Tiêu Ngọc Thần lạnh giọng gầm lên: “Ngươi biết cái gì? Ta và nàng cùng nhau trưởng thành, nàng là thế nào, ta há lại kh rõ ?”
“Nhưng lòng vốn hay đổi thay, huống hồ Liễu gia...”
“Câm mồm! Ta bảo ngươi câm mồm!” Tiêu Ngọc Thần tức giận đến mức gân x giăng kín vầng trán. Giờ đây kh tài nào chịu nổi việc kẻ khác nói xấu Liễu Bích Cầm.
Trường Minh chỉ đành ngậm miệng kh dám nói thêm lời nào, nhưng trong lòng càng thêm bất mãn với Liễu Bích Cầm, thị ta quả thực là một nghiệt chướng!
Chốc lát sau, từ đường bỗng trở nên tĩnh mịch, một lúc lâu mới nghe Tiêu Ngọc Thần cất lời: “Ngươi đứng lên , kh ai phạt ngươi quỳ mãi đâu.”
biết Trường Minh nói vậy là vì tốt cho , nhưng Trường Minh kh hiểu Cầm của .
“Nô tài bồi ngài.” Trường Minh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Phu nhân kh ở đây, ngài cũng kh cần quỳ mãi như thế.”
Tiêu Ngọc Thần run rẩy đầu gối đã tê cứng: “Mẫu thân phạt đúng, ta nên quỳ.”
Là đích trưởng tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ, là thế tử, thật sự kh xứng đáng chút nào.
Trường Minh kh tài nào thấu hiểu tâm tư của đại c tử. Nếu đã nhận th đáng quỳ, vì cớ gì vẫn hoài nhớ nhung Liễu Bích Cầm?
Chưa có bình luận nào cho chương này.