Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 169:
Mà bên này, Hồng Nhi đang nhỏ giọng nói với Liễu Bích Cầm: “Nô tỳ đã quan sát kỹ , nhị c tử Tiêu đang thúc ngựa phía trước, một vị c tử khác theo sau. dung mạo đường đường, ngọc quan cài trên đầu đều là dương chi bạch ngọc thượng hạng. Tiểu thư, mau nắm l cơ hội này!”
Liễu Bích Cầm nắm chặt khăn tay, kh thốt nên lời.
Hồng Nhi sốt ruột, lại lần nữa giục giã: “Tiểu thư, mau mau hạ quyết tâm ! Bỏ lỡ cơ hội này, e rằng sẽ chẳng còn dịp nào nữa đâu!”
“Giúp ta trang ểm, thay y phục.” Liễu Bích Cầm quyết đoán cất lời.
“Ai da, nô tỳ nhất định sẽ tô ểm tiểu thư rạng rỡ tựa đóa phù dung.” Hồng Nhi cao hứng nói.
Tiêu Ngọc Minh đã rong ruổi nửa vòng qu thôn trang mà vẫn chưa th bóng Liễu Bích Cầm, lòng y đôi phần nóng như lửa đốt. Chẳng lẽ kế này kh như mong đợi? Liễu Bích Cầm thật sự chẳng dám hiện diện giữa chốn đ ư? Nếu quả thật như vậy, e rằng mọi việc sẽ phiền phức, ta đành liệu kế khác để Liễu Bích Cầm và Mạnh Thành Thiên thể gặp gỡ. Y tin rằng với bản tính háo sắc của Mạnh Thành Thiên, thêm Liễu Bích Cầm lại là tuyệt sắc giai nhân, chỉ cần liếc một phen, ắt sẽ khắc sâu trong tâm trí, khó lòng bu bỏ. Chỉ cần hai thể qua lại lén lút, vậy thì kế hoạch của y ắt đã thành c phân nửa.
Đúng lúc y đang nóng lòng sốt ruột, chợt phía trước cách đó kh xa, một bóng hình yểu ệu trong xiêm y màu cam nhạt đã hiện ra. Mái tóc dài đen mượt chỉ ểm xuyết một đóa trâm hoa, da dẻ trắng ngần tựa bạch ngọc, dung nhan diễm lệ sánh tựa phù dung. Quả đúng là giai nhân tuyệt sắc khiến ta kinh diễm.
Tiêu Ngọc Minh chẳng khỏi thầm than trong dạ. Đại ca y mê mẩn Liễu Bích Cầm này cũng cớ lẽ, chỉ riêng dung mạo này thôi, nếu chẳng đệ nhất mỹ nhân Thượng Kinh thì cũng là đệ nhị. Huống chi, hai họ còn tình nghĩa th mai trúc mã thưở nhỏ... Ôi! Cuối cùng, y cũng chỉ đành bu một tiếng thở dài: Đại ca y vẫn là đã trao gửi chân tình lầm chỗ!
Khi Tiêu Ngọc Minh còn đang thở dài ở đây, Mạnh Thành Thiên phía sau đã ngây dại. ta chưa từng diện kiến tuyệt sắc giai nhân nào diễm lệ đến thế. Mà lúc này, giai nhân đang dựa vào thân cây, dung nhan u sầu, càng ngắm , càng th lòng d lên nỗi xót thương.
Ghìm chặt cương ngựa, ta xuống ngựa, chỉnh sửa y phục thong thả tiến bước về phía giai nhân. Đợi đến khi Mạnh Thành Thiên đã đến gần, ta chắp tay vái chào: “Cô nương, tại hạ xin lễ!”
Liễu Bích Cầm đang đứng bên gốc cổ thụ u sầu, nghe tiếng ta thì “giật hoảng sợ”, vội vàng nấp sau lưng Hồng Nhi. Hồng Nhi cũng vội vàng che c l nàng, chỉ để lộ ra một vạt áo.
Mạnh Thành Thiên chẳng th bóng giai nhân, nét mặt chút thất vọng, nhưng vẫn lễ phép cất lời: “Tiểu thư chớ kinh hoảng, tại hạ đâu kẻ ác. Ta tên Mạnh Thành Thiên, xuất thân từ Mạnh gia tại Thượng Kinh. Tỷ phu của tại hạ chính là bào đệ của Lương Quý Phi nương nương.” Thường ngày khi giao thiệp, ta chỉ cần phô ra thân phận này, mọi việc đều th suốt. Thế nhưng lần này, giai nhân nấp sau nữ tỳ kia vẫn bất động, đoạn yêu kiều thốt lời đầy sợ hãi: “Tiểu nữ tử vô tình lỡ làm phiền c tử, mong c tử lượng thứ. Nam nữ thụ thụ bất thân, mong c tử mau rời gót.”
Mạnh Thành Thiên làm đành lòng rời , ta tiến thêm một bước, đáp lời: “Tại hạ thể gặp tiểu thư ở đây cũng coi như duyên tương ngộ. Dám hỏi tiểu thư là khuê tú nhà ai?”
Đúng lúc này, giai nhân khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo nỗi sầu bi vô tận, khiến tim Mạnh Thành Thiên đã hóa mềm. ta vội hỏi: “Vì tiểu thư lại ai thán?”
Giai nhân kh nói gì, nữ tỳ c trước mặt nàng lại mở miệng: “Tiểu thư nhà ta tới Thượng Kinh tìm kiếm thân quyến, nhưng vẫn chưa thể tìm th. Trên đường quay về lại bị kẻ gian cướp sạch lộ phí, cũng may hảo tâm cưu mang hai chúng ta, nhưng về sau, hai chúng ta biết nương tựa vào đâu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-169.html.]
Mạnh Thành Thiên nghe xong thì đôi mắt lập tức sáng bừng, vội vàng cất lời: “Dám hỏi thân quyến tiểu thư tên họ là gì? Thượng Kinh rộng lớn như vậy, một nữ tử yếu đuối như nàng, làm thể tìm kiếm cho xuể? Chi bằng tiểu thư cùng tại hạ hồi kinh, tại hạ sẽ giúp tiểu thư tìm kiếm thân, được chăng?”
Những chuyện tư tình thế này, chẳng cần bàn đến hai bên dụng ý gì, chỉ cần ngươi tình ta nguyện là ắt thành. Liễu Bích Cầm và Mạnh Thành Thiên chính là như vậy. Liễu Bích Cầm muốn thoát khỏi khốn cảnh b giờ, tìm một kẻ tiếp tục nuôi dưỡng nàng như chim hoàng yến trong lồng son. Mạnh Thành Thiên lại là kẻ háo sắc, th mỹ nhân là nổi lòng tham, chỉ mong chiếm hữu giai nhân làm của riêng. Hai cứ thế mà gặp gỡ, như duyên trời định.
Sau hồi ngươi đưa ta đẩy, chẳng m chốc Liễu Bích Cầm đã e lệ chấp thuận sẽ theo Mạnh Thành Thiên vào kinh thành tìm kiếm thân quyến. Mạnh Thành Thiên vô cùng mừng rỡ, chỉ muốn lập tức ôm l giai nhân mà vuốt ve âu yếm một phen. Thế nhưng Liễu Bích Cầm lại nói rằng nàng cần cáo biệt hộ n gia đã cưu mang, đồng thời thu thập hành lý. Mạnh Thành Thiên muốn theo nàng nhưng Liễu Bích Cầm lại l cớ d tiết nữ nhi là trọng yếu để cự tuyệt. Mạnh Thành Thiên chỉ đành từ bỏ, nhưng ta cũng chẳng rời , mà ở lại c giữ nơi đó.
Tiêu Ngọc Minh đứng cách đó kh quá xa, chứng kiến Liễu Bích Cầm và Mạnh Thành Thiên ve vãn nhau. Tuy rằng mục đích đã đạt được, song trong lòng y vẫn kh khỏi bất an. Nghĩ đến Tiêu Ngọc Thần đối với Liễu Bích Cầm nhất vãng tình thâm, nếu đại ca y hay tin Liễu Bích Cầm làm ra chuyện này, kh biết sẽ nghĩ gì? Tiêu Ngọc Minh kh khỏi d lên đôi phần lo lắng.
Y hung hăng vung roi quất xuống, con tuấn mã đau đớn hí vang, lập tức phóng như tên bắn. Liễu Bích Cầm làm tổn thương đại c tử Vĩnh Ninh Hầu phủ, ả ta đáng chết!
Chạy được một đoạn, y lại th Nghiên Đài đang đợi sẵn. Tiêu Ngọc Minh nhỏ giọng dặn dò tới Quốc C phủ l Hồng Hồ. Sau ngày hôm nay, chuyện ở Tây Sơn xem như đã thỏa đáng.
Bên này, Liễu Bích Cầm được Hồng Nhi dìu về thôn trang. Vừa bước vào phòng, nàng ta liền quỵ ngã xuống giường, ôm mặt nức nở. Nàng ta cùng Tiêu Ngọc Thần vốn là th mai trúc mã, lớn lên bên nhau từ thuở bé. Chính là đã vươn tay kéo nàng ta ra khỏi chốn bùn lầy, khi cuộc đời nàng ta chạm đáy vực thẳm. B lâu nay, nàng ta một mực tr cậy vào , cứ ngỡ cuộc đời này sẽ mãi êm đềm như thế. Dẫu biết kh thể trở thành chính thê của , nhưng nàng ta tin Tiêu Ngọc Thần sẽ vĩnh viễn dành trọn tình yêu cho .
Nào ngờ, cục diện lại chuyển biến đến n nỗi này. Mạnh Thành Thiên kia, chỉ thoáng qua đã th chẳng hạng chính nhân quân tử, dung mạo lại kém xa Tiêu Ngọc Thần một trời một vực. Thử hỏi nàng ta thể cam lòng? Song, dẫu kh cam lòng thì liệu ích gì? Giờ đây, chỉ Mạnh Thành Thiên mới thể kéo nàng ta ra khỏi g xiềng này, giúp nàng thoát khỏi cuộc sống khốn khó hiện tại.
“Tiểu thư.” Hồng Nhi ở bên cạnh nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nô tỳ cũng từng nghe nói về Mạnh c tử này. là quý tử mà Mạnh đại nhân được khi tuổi đã xế chiều, được cả gia tộc cực kỳ sủng ái. Hơn nữa, Mạnh gia còn Lương Quý Phi làm hậu thuẫn. Ngài cứ thử dịu dàng l lòng Mạnh c tử, biết đâu còn thể cứu được phu nhân và c tử.”
Liễu Bích Cầm dần dần ngừng khóc, ngồi thẳng dậy. Hồng Nhi vội vàng lau khô nước mắt cho nàng ta, đoạn lại nói: “Tiểu thư, mau sửa soạn thôi, đừng để Mạnh c tử sốt ruột chờ đợi lâu.”
Liễu Bích Cầm hít sâu một hơi, bước tới chiếc bàn gãy một chân cạnh khung cửa sổ loang lổ. căn phòng tiêu ều đến mức chẳng thể tiêu ều hơn, chút luyến tiếc cuối cùng trong lòng nàng ta cũng tan biến tự bao giờ. Tình ái nào thể sánh bằng sinh tồn?
“Giúp ta rửa mặt chải đầu .” Nàng ta cất tiếng nói.
“Vâng.”
Hồng Nhi vội vàng ra ngoài l nước ấm, kh ngờ lại bắt gặp Quan đại tẩu ở nhà bếp. Nghĩ đến chuyện chủ tớ họ bị Hầu phu nhân cưỡng ép tống tới thôn trang này, kh biết liệu khi họ rời , Quan đại tẩu ngăn cản chăng, nàng ta bèn cười nói với Quan đại tẩu: “Quan đại tẩu đang bận rộn việc gì vậy?”
Quan đại tẩu đang cùng một tiểu nha hoàn vội vã hấp màn thầu. Quan gia vốn kh gia nô của Hầu phủ, đời sống thường nhật cũng kh đến nỗi quá chật vật, nên đương nhiên đủ sức thuê mướn một vài nha hoàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.