Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa

Chương 204:

Chương trước Chương sau

Tuy Tiêu Ngọc Minh kh thích đọc sách, cả ngày lang bạt chốn phồn hoa chơi bời nhưng kh làm những chuyện khinh nam ức nữ, chèn ép dân lành, cũng kh hề đắm chìm cờ b.ạ.c rượu chè, chỉ là quá đỗi ham vui mà thôi. Đường Thư Nghi vẫn khá yên tâm về .

tương lai của cũng đã được định đoạt rõ ràng, cứ luyện võ cho tốt, chờ lúc thích hợp sẽ đưa tới chỗ Hướng tướng quân. Nếu ta kh vừa mắt thì lại đưa vào cấm vệ quân hoặc đại do kinh giao, rèn luyện hai năm đưa đến đại quân tây bắc.

Ở đó bộ hạ của Tiêu Hoài và lão Hầu gia, qua đó nếu năng lực mạnh mẽ thì cũng thể tích lũy được chút c trạng trở về, đến lúc đó biết đâu phủ ta lại thêm một vị đại tướng quân trấn giữ biên thùy.

Nếu ở đó mà kh đường tiến thân thì cứ xem như là luyện bản thân. Ở trong quân tây bắc m năm, trở về lại được tiến cử vào triều đình, tới Binh bộ hoặc một bộ khác thì đời này cũng chẳng đến nỗi vô vị tầm thường.

“Phu nhân, phủ Quốc c gửi tới một ít hoa, nói là vừa l từ nhà ấm ra.”

Thúy Vân cất lời, cắt ngang dòng suy nghĩ của Đường Thư Nghi. Nàng quay đầu lại , chỉ th một tiểu nha hoàn đang ôm một chậu hoa trong tay, những b hoa nở rực rỡ vô cùng. Nàng kh nhịn được mà nở nụ cười, nói với Thúy Vân và Thúy Trúc: “M hôm trước đại tẩu còn nói năm nay đã giao nhà ấm cho nhị tẩu xử lý. Ai ngờ tẩu lại trồng toàn là hoa, mùa đ năm nay xem ra rau dưa của phủ Quốc c dựa vào nhà ấm của phủ ta .”

Thúy Trúc và Thúy Vân cũng cười theo.

“Bảo xem thử m thứ trồng trong nhà ấm phát triển thế nào .” Đường Thư Nghi lại dặn dò: “Bảo phòng bếp khi đưa đồ ăn thì nhớ đưa sang phủ Quốc c một phần.”

Nàng trầm ngâm một lát nói tiếp: “Cũng đưa qua chỗ Phương đại nho một phần, nói là cảm tạ Phương đại nho đã dạy dỗ đại c tử nhà ta.”

Thật ra nàng còn muốn đưa sang chỗ Hướng đại tướng quân một phần, nhưng hiện tại bọn họ chưa qua lại với Hầu phủ, đột nhiên đưa đồ ăn sang đó thì quá đỗi đường đột. Suy nghĩ một hồi vẫn là thôi . Nhưng mà vẫn tìm cơ hội tạo quan hệ với phủ Hướng đại tướng quân, tới lui quen thuộc sẽ dễ làm việc hơn.

Vài ngày sau, phu nhân của Phương đại nho nhận được m sọt rau tươi x mơn mởn từ Vĩnh Ninh Hầu phủ gửi tới thì chút bất ngờ, nhà bọn họ và Vĩnh Ninh Hầu phủ ít khi qua lại, thậm chí bà còn kh quen biết Vĩnh Ninh hầu phu nhân.

của Vĩnh Ninh Hầu phủ nói là cảm tạ lão gia nhà chúng ta đã dạy dỗ đại c tử nhà họ.” Ma ma bên cạnh Phương lão phu nhân nói.

Phương lão phu nhân nghe xong sửng sốt, sau đó mỉm cười: “Vĩnh Ninh hầu phu nhân thật là một diệu nhân.”

Cho dù lão nhân nhà bà chỉ dạy Vĩnh Ninh hầu thế tử gì đó thì bình thường cũng chỉ đưa lễ vật trong những dịp lễ tết hay mừng thọ, trong những dịp hỷ sự như vậy tặng lễ vật thì trong lòng mọi đều rõ là ý gì.

Kh lễ kh tết mà tặng lễ như Vĩnh Ninh hầu phu nhân thì những vật bình thường cũng trở nên vô cùng trân quý. Hành vi này khó tránh khỏi ý l lòng nhưng lại kh hề khiến ta chán ghét.

trầm tư một lát nói với ma ma bên cạnh: “Bánh hạt dẻ thủy tinh ta làm còn kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-204.html.]

“Vẫn còn ạ, Cửu c tử thích ăn bánh hạt dẻ thủy tinh ngài làm, vẫn còn chừa lại cho c tử.” Ma ma đáp.

Phương lão phu nhân phất tay: “Đưa qua chỗ Vĩnh Ninh hầu phu nhân , nói là ta đích thân làm, tặng bọn họ nếm thử một ít đồ ăn mới lạ.”

Phàm là bậc phụ mẫu, tổ phụ mẫu, ai n đều toan tính cho con cái, cháu chắt trong nhà. Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đưa đồ ăn sang, lẽ thường chỉ là để thắt chặt mối giao hảo giữa hai phủ, mong vị lão nhân gia kia thể chỉ bảo Vĩnh Ninh Hầu thế tử nhiều hơn. Nàng cũng muốn kết thân với Vĩnh Ninh Hầu phủ, kết giao thêm vài nhà quyền quý, may ra sau này sẽ hữu dụng cho hậu bối nhà .

Khi Phương đại nho vừa từ thư phòng trở về, Phương lão phu nhân đã thuật lại chuyện này. Nghe xong, Phương đại nho khẽ cau mày, vẻ mặt một lời khó nói hết. Y kh rõ vị ái nữ của Đường quốc c, đương gia phu nhân Vĩnh Ninh Hầu phủ, cớ lại hành sự lộ liễu, trắng trợn đến thế? Lại tùy tiện sai đưa lễ vật đến phủ y.

Nhớ lại chuyện đã xảy ra lúc trước, y chỉ biết thở dài một tiếng, thốt rằng: “Phàm là nữ nhân và tiểu nhân thì quả thực khó mà chung sống!”

Phương lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Ta lại th Vĩnh Ninh Hầu phu nhân là một diệu nhân, phóng khoáng thẳng t. Nếu lão gia kh vừa mắt những thứ nàng ban tặng thì tối nay…”

Phương đại nho: “…”

Kiểu phòng ấm như vậy, ngay cả những phú hộ bình thường cũng khó lòng xây dựng nổi. Huống hồ, lão gia luôn đề xướng tiết kiệm, càng chẳng muốn xây thứ đốt bạc như vậy trong phủ. Bởi vậy, mỗi khi đ đến, phủ đệ y phần lớn đều thiếu thốn rau dưa để dùng. Giờ đây, nhớ đến những món tươi x mơn mởn kia, miệng lưỡi y liền bắt đầu thèm thuồng.

Phương lão phu nhân th y kh còn lời nào để biện giải thì mỉm cười nói: “Bởi vậy mới nói Vĩnh Ninh Hầu phu nhân quả là một diệu nhân! Ngay cả lễ vật nàng ban tặng cũng là thứ khiến ta khó lòng chối từ. Thôi được, đã nhận lễ vật của ta, sau này dạy dỗ hài tử nhà ta cho thật tốt là được .”

Phương đại nho bỗng bật cười thành tiếng, trong lòng cảm th vô cùng phức tạp. Y thầm nghĩ bản thân quả thật chút cổ hủ . Y nói: “ lẽ Vĩnh Ninh Hầu thế tử đã học hỏi mẫu thân kh ít, văn chương bởi vậy mà phong phú, phóng khoáng hơn nhiều.”

Ở một bên khác, Đường Thư Nghi nhận được bánh hạt dẻ thủy tinh do Phương lão phu nhân hồi đáp cũng vô cùng vui vẻ. Cứ thế hữu qua hữu lại, mối giao hảo giữa đôi bên dần được thiết lập. Đợi sang năm mãn tang, nàng sẽ tìm cơ hội bái phỏng lão phu nhân, khi tình giao sẽ càng thêm mật thiết.

Nàng cũng chẳng th việc này vấn đề gì đáng bận tâm. Nàng quả thật đang nịnh bợ Phương gia. Nhưng để tìm một d sư cho hài tử, nịnh bợ ta một chút thì đáng gì? Ở thời hiện đại kiếp trước, bậc phụ vì chuyện học hành của con cái mà xoắn xuýt, so với lúc , hành động của nàng bây giờ đã gọi là gì!

Nàng thầm tính toán, chỉ một lão sư như Phương đại nho thôi thì với Tiêu Ngọc Thần là chưa đủ. tìm cho một vừa thể hướng dẫn kết hợp lý luận với thực tiễn, mà này chắc c là Tề Lương Sinh.

Tề Lương Sinh từng đỗ Trạng nguyên, vừa là học bá lại vừa là khảo bá. Lại lăn lộn trong quan trường nhiều năm như vậy, những chuyện chính trị triều đình tất nhiên đều tỏ tường như lòng bàn tay. dạy dỗ, dù là đối với chuyện khoa khảo hay chuyện sau này tiến vào quan trường của c tử nhà họ, đều sẽ lợi ích kh nhỏ.

Nhưng làm thế nào để Tề Lương Sinh chịu lòng dạy dỗ Tiêu Ngọc Thần? Tuy quan hệ giữa và Đường Quốc C phủ kh tồi, song cũng chưa đến mức khiến nhận lời chỉ giáo hài tử của Quốc C phủ.

Chuyện này, nàng tính toán kỹ lưỡng một phen.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...