Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 312:
Phàm là quan hệ giữa với , ắt đều là qua lại. Thái phi đã hậu đãi nha đầu này, ban tặng kh ít vật quý. Nay nha đầu này vật tốt, đương nhiên cũng nhớ đến Thái phi.
Sau khi dùng bữa tối, hai mẹ con dạo bước trong hoa viên một chốc mới hồi phòng. Đường Thư Nghi tựa lưng vào ghế gấm, tay cầm quyển sách mà nghiền ngẫm. Còn Tiêu Ngọc Châu, dưới sự trợ giúp của Thúy Vân, cẩn thận kết dây cho khối ngọc bội. Ngày hôm sau, sau khi dùng xong bữa sáng, hai cùng nhau ngồi kiệu đến hội quán.
Chưa tới cửa hội quán, từ xa đã th Tề Nhị và Nghiêm Ngũ đang đợi. Hai thiếu niên tràn đầy vẻ th xuân, một vận trường bào x nhạt, kia lại khoác y phục trắng ngà, cộng thêm tướng mạo đều kh tầm thường, quả thật là một cảnh tượng đẹp mắt. Đường Thư Nghi bất giác nở nụ cười.
Tiêu Ngọc Châu ngồi bên cạnh cũng khẽ tủm tỉm cười: "Nhị ca nói mặc y phục trắng lên tr phần tùy tiện, kh hôm nay Tề Nhị cũng mặc đó ."
Nghe con bé nói vậy, Đường Thư Nghi kh nén được tiếng cười: "Lát nữa đừng nói với , nếu kh sau này lại kh mặc y phục trắng nữa. mặc y phục trắng tr hết sức tuấn tú."
Tiêu Ngọc Châu mỉm cười gật đầu.
Trong lúc chuyện trò, cỗ xe đã dừng trước cửa. Tề Nhị và Nghiêm Ngũ bước nh tới, một vén rèm xe, còn lại đỡ Đường Thư Nghi xuống xe, thật hết mực ân cần!
Tiêu Ngọc Châu đứng phía sau mỉm cười: "Nói về sự nịnh hót, e rằng chẳng ai sánh được với hai ."
Tề Nhị và Nghiêm Ngũ cũng kh giận, bật cười sang sảng. Nghiêm Ngũ còn nói thêm: "Ta cũng đã chuẩn bị ểm tâm mà Ngọc Châu yêu thích nhất."
Tiêu Ngọc Châu cười càng thêm vui vẻ.
Vừa nói vừa cười, bọn họ cùng bước vào Hồ Quang Tạ. Tề Nhị và Nghiêm Ngũ đều bận rộn, Đường Thư Nghi kh giữ bọn họ nán lại, ngược lại còn bảo bọn họ mau làm việc. Từ khi khai trương hội quán đến nay, lượng khách khứa tuy chưa đến mức ngày ngày chật kín, nhưng hôm nào cũng tấp nập. Chớ nói đến việc vui chơi như ngày trước, Tề Nhị và Nghiêm Ngũ ngay cả muốn tìm chút thời gian nghỉ ngơi cũng kh dễ dàng.
Nam Lăng bá phu nhân dạo gần đây cũng thường xuyên lui tới Hầu phủ, lần nào cũng mang theo nhiều quà, nói Nghiêm Ngũ nhà họ từ khi đến hội quán làm việc, tr th con trẻ đã trưởng thành hơn bội phần, tạ ơn nàng đã dày c dạy dỗ. Đường Thư Nghi cảm th ta chẳng dạy dỗ gì bọn chúng, hai đứa chúng chỉ là đã tìm được chí hướng, tìm được ều ưa thích mà thôi.
Bước vào thư phòng của , căn phòng với cửa sổ lớn. Đường Thư Nghi ngồi sau bàn duyêt sổ sách, Tiêu Ngọc Châu ngồi bên cạnh cùng xem với nàng. Một lúc sau, Thúy Vân đến báo Thái phi sắp đến. Hai mẫu nữ đứng dậy cùng nhau ra cửa nghênh tiếp.
Thái phi hôm nay vận trường bào tím khói, trên môi nở nụ cười, dung nhan tr trẻ hơn bội phần. Đường Thư Nghi kéo Tiêu Ngọc Châu đến hành lễ, nhưng chưa kịp hành lễ xong, Thái phi đã đỡ bọn họ dậy, nói: "Đều là thân quen, đâu cần câu nệ lễ nghi nhiều đến vậy."
Đường Thư Nghi đáp nghi lễ kh thể tùy tiện bỏ qua. Thái phi ở phía kia đã kéo Tiêu Ngọc Châu lại, chuyện trò thân thiết. Tiêu Ngọc Châu nói con bé một món quà muốn dâng tặng , Thái phi cười càng thêm vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-312.html.]
Vào trong phòng, Tiêu Ngọc Châu l ra ngọc bội mà con bé đã chuẩn bị từ trước. Thái phi cười đến híp cả mắt lại, còn nh chóng treo ngọc bội bên thắt lưng, hỏi xem đẹp mắt kh.
Chuyện trò vui vẻ một lát, Thái phi đến bên cửa sổ lớn, phong cảnh bên ngoài, nói: "Lúc xây dựng tòa trạch viện này, Thừa Duẫn đã cầm bản vẽ đến cho ta xem, chỉ vào một chỗ nói, phòng này một cửa sổ lớn, đến lúc đó thể ngả lưng chợp mắt, ngắm cảnh sắc, nhấp chén trà thơm, lắng nghe mưa rơi tí tách trước song cửa. Giờ ngẫm lại, ắt hẳn chính là khung cửa sổ này đây."
Khi thốt những lời này, kh hề vương chút bi ai, mà chất chứa nhiều nỗi cảm khái. Đường Thư Nghi trong lòng lại lần nữa suy đoán, Tiêu Dao Vương chưa chết.
Nén lại những suy tư trong lòng, nàng và Thái phi cùng ngồi trước cửa sổ nâng chén thưởng trà. Quay đầu phong cảnh bên ngoài cửa sổ, nàng nói: "Thần nữ lại được tiện nghi quá ."
Vẻ mặt Thái phi khẽ khựng lại, sau đó nói: "Đây cũng là... là duyên phận của đôi ta."
Liếc mắt Tiêu Ngọc Châu đang chơi đùa cách đó kh xa, lại nói: "M ngày trước ta vào cung diện kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng nói muốn từ t thất chọn một hài tử quá kế cho Thừa Duẫn, ta đáp rằng để ta suy nghĩ. Ta thích Ngọc Châu nhà ta, nếu là tôn nữ của ta thì còn gì bằng."
Đường Thư Nghi khẽ cụp mắt mỉm cười, nàng kh rõ ý Thái phi là gì, còn muốn nhận Ngọc Châu làm nghĩa tôn nữ ư? Trong lòng nàng vô thức d lên sự kháng cự.
Nàng chợt nhớ tới Thất hoàng tử. Nếu thật sự muốn chọn một hài tử trong tôn thất cho Tiêu Dao Vương, Thất hoàng tử cũng kh là kh thể. Lịch sử kh chưa từng tiền lệ, con trai của Hoàng đế quá kế cho Vương gia.
Chỉ là, nếu Tiêu Dao Vương chưa chết, còn cần hài tử quá kế ?
Trong lòng nghĩ như vậy, nàng cũng nảy ý muốn dò la. Thế là nàng cất lời: "Khi Vương gia mất cũng kh để lại cốt nhục nào, hài tử quá kế cũng tốt."
Thái phi khẽ nhấp một ngụm trà, kh đáp lời. Đường Thư Nghi th vậy cũng kh tiếp tục đề tài này nữa, mà nói về việc kinh do của hội quán. Dù Thái phi cũng đã đầu tư vào hội quán, hội quán kinh do như thế nào, cũng nên biết một chút, dù tr vẻ chẳng m hứng thú.
Thái phi tùy ý lắng nghe. Khi Đường Thư Nghi nhắc tới Tề Nhị và Nghiêm Ngũ, cười nói: "Nghe nói hai hài tử này thân thiết với Ngọc Minh, ắt hẳn là những đứa trẻ ngoan."
Đường Thư Nghi: "......."
Cả cái Thượng Kinh này, nói bọn họ là hài tử ngoan, quả thực chẳng m ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.