Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 332:
Câu hỏi như vậy, đã hỏi qua Vĩnh Ninh Hầu phu nhân. Vĩnh Ninh Hầu phu nhân nói với , khác nói gì làm gì, đó là chuyện của khác, con kh thể nào thay đổi, cũng kh thay đổi được, còn kh bằng đừng nghĩ tới. Nếu như thật sự muốn biết đáp án, vậy hãy làm chính mạnh mẽ lên, mạnh mẽ đến mức khi con hỏi bọn họ, bọn họ trả lời sự thật, lúc đó hỏi một chút liền biết.
Vĩnh Ninh Hầu phu nhân còn nói, kh chỉ một con đường dẫn tới thành c, đường này kh được thì đổi con đường khác là được. bây giờ chính là cần đổi một con đường khác, chỉ là cần khước từ phụ thân thân sinh, trở thành nhi tử của khác. Nhưng kia, đã sớm quên , cũng chẳng còn gì luyến tiếc.
Còn về việc ẩn nhẫn, giả yếu nhược, đều thấu hiểu.
Ngày hôm nay, Hoàng thượng rảnh rỗi, liền triệu vài vị nội các đến đàm đạo, Tề Lương Sinh cũng nằm trong số đó. Bệ hạ này, bẩm tính hiếu thể diện, lại ưa chuộng thi họa văn chương. Cho dù là triều thần nội các cũng đành chiều theo ý chỉ của ngài.
Nếu kh nói chính sự, liền nhắc đến văn thơ, Hoàng thượng quả nhiên cao hứng vô cùng. Những bậc đại thần thể nhập nội các, ai n đều là tài năng xuất chúng trên chốn khoa trường, múa bút thành văn tuyệt đối kh thành vấn đề.
Sau một hồi trò chuyện, Tề Lương Sinh liền cất lời: "Nhắc đến hoa mai, thần nhớ tới Tiêu Dao Vương gia từng ngâm một bài thơ vịnh mai."
Sau đó Tề Lương Sinh ngâm lại bài thơ , Hoàng thượng nghe xong vẻ mặt hoài niệm, còn khẽ bu một tiếng thở dài mà rằng: "Thừa Duẫn từ thuở nhỏ đã th minh hơn , lên bảy tám tuổi đã biết làm thơ. Tiên Hoàng hết mực yêu mến, th đệ tài hoa như vậy, liền muốn trọng dụng bồi dưỡng. Nào ngờ, đệ lại chỉ mải mê thi phú văn chương, sống an nhàn hưởng thụ. Khi Tiên Hoàng băng hà, chính miệng nói với trẫm, chăm sóc Thừa Duẫn cho thật tốt, nào ai biết được lại..."
Hoàng thượng khẽ bu một tiếng thở dài nặng trĩu.
Trên mặt m vị đại thần cũng mang theo vẻ đau thương, Tề Lương Sinh nói: "Đáng tiếc thay, Vương gia lại kh lưu lại con nào."
Hoàng thượng lại thở dài: "M ngày trước, trẫm từng nói sẽ tuyển một hài tử trong tôn thất quá kế cho Thừa Duẫn, coi như để lại hương khói. Ấy vậy mà Thái phi lại bảo cần suy nghĩ thêm."
"Quả là một chủ ý hay." Một vị quan nội các nói, hai vị đại thần khác cũng đồng th phụ họa.
"Trẫm sẽ hỏi lại Thái phi." Hoàng thượng nói.
"Hoàng thượng cùng Tiêu Dao Vương gia quả là đệ tình thâm!" Một vị quan nội các nói.
Hoàng thượng xua tay: "Thừa Duẫn nhỏ tuổi hơn trẫm nhiều, trẫm cũng đệ trưởng thành."
"Bệ hạ từ ái!"
"Hoàng thượng cùng Tiêu Dao Vương gia quả là đệ tình thâm!"
Vài vị quan nội các một lời ta một tiếng mà ra sức nịnh hót, trong lòng Hoàng thượng khoan khoái khôn xiết, đồng thời thầm nghĩ, nhất định chọn một hài tử đức hạnh để quá kế cho Tiêu Dao Vương.
Sau khi m vị đại thần rời , ngài bèn sai Tiêu Khang Thịnh đến phủ Tiêu Dao Vương, cung thỉnh Thái phi nhập cung.
Thái phi đã rõ ngọn ngành, biết Đường Thư Nghi và bọn họ đã bắt đầu hành động, liền cùng Tiêu Khang Thịnh tiến cung. Nhưng khi tới cửa ngự thư phòng, tiểu thái giám liền tâu: "Khải bẩm Thái phi, Đoan thân vương cùng Đoan thân vương phi hiện đang ở bên trong."
Sắc mặt Tiêu Khang Thịnh thoáng hiện vẻ thấu hiểu, sau đó khẽ thở dài: "Tỷ đệ Giai Ninh quận chúa quả là số phận truân chuyên!"
Thái phi vừa nghe, liền biết bên trong ẩn chứa nội tình, bèn hỏi: "Tại lại nói như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-332.html.]
Tiêu Khang Thịnh tiến đến bên cạnh Thái phi, khom hạ giọng kể lại sự tình tỷ đệ Giai Ninh quận chúa vào cung cáo trạng. Tiên Đoan vương phi từng ân với , tất nhiên sẽ chẳng thể giúp đỡ Đoan thân vương phi hiện tại.
Thái phi nghe xong, khẽ gật đầu, chỉ thốt một lời rằng quả là đáng thương, song kh nói thêm gì khác. Phủ Đoan thân vương chẳng hề liên quan tới bà , tỷ đệ Giai Ninh quận chúa cũng chẳng can hệ gì đến bà . Sinh ra trong hoàng thất, gia thế hiển hách, những chuyện tr đoạt như vậy nhiều vô kể, chỉ xem thủ đoạn ai cao minh, cuối cùng ai mới là kẻ tg cuộc.
Tiêu Khang Thịnh cũng chẳng tr mong Thái phi sẽ nói gì, lại khom tâu: "Thái phi xin đợi lát, nô tài xin vào trong bẩm báo với Hoàng thượng rằng đã đến."
Thái phi gật đầu, Tiêu Khang Thịnh bước vào ngự thư phòng. Bên trong, vẻ mặt Hoàng thượng mang theo vẻ phẫn nộ, phu thê Đoan thân vương quỳ trên mặt đất. Quỳ bên cạnh còn một nam đồng mười tuổi, nam đồng kia mặc dù cúi đầu, nhưng cả đều lộ ra vẻ oan ức cùng cực.
Liếc bọn họ, Tiêu Khang Thịnh khom lưng tiến về phía Hoàng thượng, hạ giọng tâu: "Thái phi đã đến."
Hoàng thượng kiềm chế vẻ tức giận trên mặt, nói: "Mời Thái phi vào."
Tiêu Khang Thịnh khẽ vâng dạ, lặng lẽ lui ra. Hoàng đế gia quyến Đoan thân vương, cất lời: "Chư vị cũng đứng dậy ."
Đoan thân vương đứng dậy, đoạn đỡ Đoan thân vương phi dáng liễu yếu đào tơ, kiều diễm yếu ớt. Còn bé chừng mười tuổi kia, tự đứng thẳng dậy, thân hình thẳng tắp, khí thế bất khuất. Hoàng đế th thế, ánh mắt khẽ híp lại.
Đúng lúc này, Tiêu Khang Thịnh phù Thái phi tiến vào. Hoàng đế đứng dậy, đích thân thỉnh Thái phi an tọa. Đoan thân vương kh hiểu lý do gì Hoàng đế lại trọng thị Gia Thư thái phi đến vậy, nhưng cũng lập tức kéo theo thê tử cùng hài tử của hành lễ với Thái phi.
Gia Thư thái phi khẽ phất tay ra hiệu miễn lễ, sau đó mọi đều an tọa. Bởi vì việc muốn bàn bạc chuyện chọn lựa hài tử từ t thất để quá kế cho Tiêu Dao Vương, mà Đoan Vương cũng là thành viên t thất, nên Hoàng đế cũng kh cho phép bọn họ rời khỏi.
Đương nhiên, Hoàng đế cũng muốn cho chúng thần th rõ, đối đãi với Tiêu Dao Vương và Gia Thư thái phi ân trọng ra .
"Hôm nay trẫm thỉnh ngài đến đây, cốt để hỏi ý kiến ngài về việc tìm hài tử quá kế cho Thừa Duẫn." Hoàng đế nói.
Gia Thư thái phi khẽ thở dài: "M độ gần đây ta cũng đã suy nghĩ kỹ càng việc này. Thừa Duẫn mất , chẳng lưu lại huyết mạch nào. Nay ta còn sống, khi giỗ kỵ của nó, ta còn thể đốt chút vàng mã, thắp vài nén hương tưởng nhớ, nhưng nếu ta c.h.ế.t thì ? Chi bằng nên tìm quá kế mới ."
Trên mặt Hoàng đế phủ một vẻ bi ai, ra chiều vô cùng thương xót trước cái c.h.ế.t của Tiêu Dao Vương. nói: "Nếu ngài đã nói vậy, trẫm sẽ an bài ổn thỏa. Ngài muốn hài tử độ tuổi nào?"
Thái phi suy nghĩ một hồi: "Ta tuổi đã cao, chẳng còn sức lực để nuôi dạy hài tử còn quá nhỏ. Chừng hơn mười tuổi là được."
Hoàng đế gật đầu, "Được, trẫm sẽ sai đến th báo với chư vị t thân. Đợi đến khi họ đệ trình d sách hài tử, trẫm sẽ lại bàn bạc với ngài. Ngài cứ yên tâm, trẫm nhất định tìm được một hài tử hiếu thuận, tư chất tốt cho Thừa Duẫn."
"Việc này đã khiến Hoàng thượng bận lòng ." Thái phi cung kính đáp.
Hoàng đế phất tay, "Thừa Duẫn cũng là do trẫm đệ trưởng thành. Trẫm đây vừa là trưởng, vừa như phụ thân, chuyện hậu sự của đệ nếu trẫm kh lo liệu, thì còn ai thể lo liệu đây?"
Thái phi khẽ rũ mi mắt, "Ta xin thay Thừa Duẫn, tạ ơn Hoàng thượng thịnh tình."
Hoàng đế lại phất tay, đoạn đàm luận vài chuyện gia thường. Thái phi đứng dậy xin cáo lui, gia quyến Đoan thân vương cũng liền xin phép cáo biệt. Rời khỏi Ngự Thư Phòng, Thái phi ngự kiệu rời .
Gia quyến Đoan thân vương, bởi vì đã đắc tội với Hoàng thượng, kh được phép ngồi kiệu vào cung, nên chỉ đành cuốc bộ rời cung. Trên đường , Đoan thân vương phi khẽ thì thầm vào tai phu quân"Vương gia, Hoàng thượng muốn tìm hài tử quá kế cho Tiêu Dao Vương, lại còn muốn độ mười tuổi. xem Cảnh Hạo nhà ta hợp kh! Ta đây cũng xót xa cho đứa hài tử đó lắm."
Chưa có bình luận nào cho chương này.