Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 366:
Đường Thư Bạch xoay bước ra ngoài. Ngày mai còn thương nghị chuyện tăng binh và lương thảo với Hoàng đế, đêm nay bọn họ bày bố cho xong xuôi mọi chuyện. Y lặng lẽ rời khỏi phủ, ngồi lên kiệu đến cửa sau Tề phủ. Tiểu tư c cửa th vào giờ này y còn ghé thăm, liền đoán biết hẳn đại sự, ngay lập tức mời y vào.
Tề Lương Sinh còn chưa nghỉ ngơi, đang đọc sách trong thư phòng. Biết tin Đường Thư Bạch đến, liền mời y vào phòng, song thân đóng kín cửa đàm luận. Chuyện cấp bách, Đường Thư Bạch nói thẳng vào vấn đề. Khoảnh khắc Tề Lương Sinh nghe tin Tiêu Hoài còn sống, kinh ngạc đến nỗi suýt đánh rơi chén trà đang cầm trên tay.
"Những gì ngươi nói là sự thật ? Tiêu Hoài chưa c.h.ế.t ư?" Tề Lương Sinh hoài nghi hỏi.
"Đúng vậy, chưa chết, còn tự tay c.h.é.m đầu nguyên soái Nhu Lợi quốc, bây giờ đang tiến thẳng về thủ phủ của Nhu Lợi quốc." Đường Thư Bạch nói.
Tề Lương Sinh nhất thời kh biết nên diễn tả tâm trạng của như thế nào, vừa chua chát lại vừa hổ thẹn. Lúc trước khi Tiêu Hoài "qua đời", còn thể thầm cầu hôn, hoặc ít nhất cũng giữ một mối tơ vương trong lòng. Nhưng bây giờ Tiêu Hoài chưa chết, ngay cả mối tơ vương cũng chẳng dám lưu giữ.
Đường Thư Bạch hoàn toàn thể hiểu được cảm xúc của y, vươn tay vỗ nhẹ lên vai y, ngầm an ủi. Tề Lương Sinh cười cay đắng: "Ta kh , nói chính sự ."
Đường Thư Bạch bắt đầu kể kế hoạch của bọn họ, cần phối hợp ở đâu. Y vẫn tin tưởng vào nhân phẩm của Tề Lương Sinh, mặc dù tư tâm khác với Đường Thư Nghi, mặc dù trước đây và Tiêu Hoài kh hợp nhau, nhưng khi nói đến chính sự, sẽ đặt đại cục lên hàng đầu.
Hai bàn bạc xong, Đường Thư Bạch rời khỏi Tề phủ, còn Tề Lương Sinh ngồi trầm ngâm dưới ánh đèn mờ ảo hồi lâu.
Đêm nay được định sẵn là một đêm kh ngủ, nhiều ở Thượng Kinh trằn trọc kh yên vì tin Tiêu Hoài đã c.h.ế.t nay lại hồi sinh.
Ngày hôm sau trong triều đình, bởi vì chuyện tăng binh cho Tây Bắc mà các phe phái bắt đầu tr luận bất tận. Đánh bại Nhu Lợi quốc là một c lao quá lớn, ai cũng muốn tr đoạt chút c lao, thậm chí kẻ còn muốn thừa cơ đục nước béo cò.
Các đại thần tr cãi suốt buổi sáng, vẫn chẳng kết quả ngã ngũ, các bên đều chỉ màng đến lợi ích bản thân. Hôm nay Đường Quốc C sớm đã dâng tấu chương từ tảo triều, triều đình huyên náo kh ngớt, lại Hoàng đế kh nói lời nào, lão đột nhiên cảm th bi thương.
Tiêu Hoài và các tướng sĩ Tây Bắc đang liều x pha trận mạc, mà những kẻ này chỉ vì lợi ích bản thân mà kh chịu nhượng bộ mảy may. Lão chỉ muốn trên triều đường khóc than gọi tên tiên hoàng, để tiên hoàng thể thấu tỏ vị kế vị mà đã chọn lựa, rõ vị thiên tử minh mà tiên hoàng đã chọn.
"Bãi triều! Chuyện tăng binh cứ để sau này nghị luận." Hoàng đế đột nhiên đứng dậy rời .
Bóng lưng Đường Quốc C khẽ khom xuống. Đường Thư Bạch đỡ lão dậy, thì thầm: "Phụ thân, thỉnh cầu Tạ lão thái gia xuất sơn thôi."
Đường Quốc C thở dài gật đầu: "Chúng ta đến Tạ phủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-366.html.]
Hai phụ tử vừa rời triều đường liền trực chỉ Tạ gia. Tạ lão thái gia tựa hồ đã đoán trước được chuyến viếng thăm của họ, đã đứng chờ ngoài thư phòng. Vừa gặp mặt, hai liền hành lễ, Đường Quốc C kh qu co, trực tiếp bày tỏ ý đồ của chuyến viếng thăm, cuối cùng nói: "Việc c phạt Nhu Lợi là đại sự quốc gia, mong Tạ c ra tay viện trợ."
Tạ lão thái gia cũng kh làm ra vẻ khách sáo, lão nghe Đường Quốc C nói xong liền đáp: "Đại sự quốc gia, Tạ mỗ nào dám đứng ngoài cuộc. Hơn nữa, Tiêu Hầu gia ân tình với Tạ gia, ân tình , Tạ mỗ tất nhiên sẽ tận tâm tận lực báo đáp."
Đường Quốc C nghe lão nói vậy sắc mặt khẽ biến đổi. Lúc trước Tạ gia nói lão Lục nhà bọn họ thời niên thiếu tình như tri kỷ với Tiêu Hoài, lão cảm th Tạ gia chỉ đang tìm cớ kết giao. Nhưng bây giờ lại là lời chính miệng Tạ lão thái gia thốt ra rằng Tiêu Hoài ân với bọn họ, lão tin chắc kh chút giả dối.
Xem ra ba năm Tiêu Hoài bặt vô âm tín, e là đã kh ít sóng gió xảy ra!
"Tạ mỗ vốn dĩ cho rằng, tiên hoàng và Hoàng thượng đều mong muốn đánh bại Nhu Lợi quốc, Hoàng thượng sẽ chẳng đắn đo chần chừ về đại sự này, nào ngờ..."
Rốt cuộc thì Tạ lão thái gia cũng vô cùng thất vọng. Thế phiệt sĩ tộc, dẫu kh ý làm loạn, họ vẫn mong Hoàng đế đương triều là bậc minh quân, mong quốc gia thái bình, ổn định. Song, hiển nhiên, nếu Hoàng đế cứ tiếp tục như thế này, tiền đồ của quốc gia ắt sẽ lâm vào cảnh đáng lo ngại.
Đường Quốc C cũng khẽ thở dài một tiếng thườn thượt, chậm rãi đứng dậy, cất tiếng: "Tạ c, chúng ta vào cung thôi."
Tạ lão thái gia cùng Đường Quốc C tiến vào cung cấm. Với thân phận hiển hách của nhị vị, dẫu kh cần trình thẻ bài trước, vẫn thể trực tiếp diện kiến Thánh thượng.
Được tiểu thái giám dẫn đường đến Ngự Thư phòng, vừa đặt chân vào, đã th Thái phó cùng Đại hoàng tử cũng đang túc trực bên trong. Hoàng đế vừa th Tạ lão thái gia đến, thần sắc khẽ lộ vẻ kinh ngạc, đoạn đứng dậy, cất lời: "Vì Tạ c cũng giá lâm nơi đây?"
Tạ lão thái gia hành đại lễ với Hoàng đế, Hoàng đế vội vàng đỡ l . Tạ lão thái gia tấu: "Nghe tin Tiêu Hầu gia chinh phạt Nhu Lợi quốc, muốn ều thêm binh mã, vi thần thực sự chẳng thể an lòng."
Hoàng đế hiểu rõ mọi nhẽ, hỏi: "Giữa Tạ c và Tử An sâu xa?"
Tạ lão thái gia kh giấu giếm, nói: "Đứa con thứ sáu của thần ngao du bên ngoài nhiều năm, bặt vô âm tín. Thần đã phái tìm kiếm suốt nhiều năm mà vẫn bặt tăm, may nhờ cơ duyên xảo hợp được Tiêu Hầu gia ra tay cứu giúp, mới giữ được tính mạng này."
Nói đến đây, khẽ cúi đầu bày tỏ lòng tạ lỗi: "Sau khi Lục tử của thần về nhà, vi thần mới hay Tiêu Hầu gia vẫn còn tại thế, nhưng lúc đó Tiêu Hầu gia đang đảm nhiệm chức vụ trong quân đội Nhu Lợi quốc, thân phận kh thể nào bại lộ. Để bảo toàn tính mạng cho Tiêu Hầu gia, cũng như vì đại sự quốc gia, Tạ mỗ đã mạo giữ kín việc này, kính mong Hoàng thượng rủ lòng khoan dung."
"Thì ra là vậy," Hoàng đế gật gù tỏ vẻ đã thấu, "Tạ c hành động như thế là lẽ, trẫm đã rõ."
Tạ lão thái gia chắp tay hành lễ, "Tạ ơn Hoàng thượng đã thấu hiểu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.