Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa
Chương 37:
Đường quốc c là từng sát cánh bên Tiên hoàng tr giành thiên hạ, sau đó được phong tước Quốc c. Song, Đường quốc c và Lão Vĩnh Ninh hầu lại kh giống nhau ở xuất thân từ chốn hương dã; vào thời tiền triều, Đường gia ở Thượng Kinh đã nức tiếng là thế gia đại tộc, do đó căn cơ của Đường gia tại Thượng Kinh vô cùng vững chắc. Nhưng Đường gia luôn biết cách thu giấu tài, Đường quốc c là nguyên lão triều đình đã hai đời, năm nhi tử của đã ba nắm giữ trọng chức trong triều, vậy mà lại kh hề kết bè kéo cánh. Nếu kh vì một vài chuyện, lẽ đã sớm cáo lão về quê dưỡng già. Thế nhưng hôm nay đột nhiên khóc lóc thảm thiết, lại còn quỳ xuống, khiến các đại thần trên triều đã bắt đầu suy tính đủ đường, chín khúc mười tám ngoặt. Hoàng đế vô cùng nhức óc, đồng thời cũng tức giận Lương gia. Y lại lần nữa khom lưng đỡ Đường quốc c, lần này Đường quốc c lau nước mắt đứng dậy. Hoàng đế nắm l tay , ôn tồn nói: “Ái kh, c lao của kh cùng hai đời Vĩnh Ninh hầu cống hiến cho Đại Càn, trẫm đều khắc cốt ghi tâm, toàn bộ Đại Càn cũng sẽ kh bao giờ quên. Trẫm tuyệt sẽ kh để trung thần chịu sỉ nhục sau khi đã tạ thế.” Hoàng đế nói xong, đoạn bước lên long ỷ, ngồi xuống và nói: “Nếu kh còn việc gì nữa, vậy bãi triều .” Hoàng đế được chúng thái giám đỡ , Đường quốc c lau khô nước mắt, được hai nhi tử đỡ ra khỏi Càn Th Cung. vài vị đại thần muốn tới bắt chuyện, Đường quốc c đều xua tay ý bảo kh muốn nói nhiều. Tưởng chừng chỉ là một chuyện nhỏ, song lại khiến trong lòng các đại thần kh yên ổn, ai n đều đang chờ đợi xem Hoàng thượng sẽ xử lý chuyện này ra . Bên này, Hoàng đế vừa trở về Ngự Thư Phòng thì đã hung hăng ném vỡ tan tành bình trà trên bàn, tất cả thái giám cung nữ đều lập tức quỳ rạp xuống đất. “Tất cả lui xuống!” Hoàng đế ngồi vào bàn lạnh lùng nói. Thái giám, cung nữ Ngự Thư Phòng đều nơm nớp lo sợ, rón rén lui ra ngoài, chỉ còn lại Đại thái giám Tiêu Khang Thịnh. dâng ly trà đặt vào tay Hoàng đế, cung kính khẽ nói: “Hoàng thượng, xin ngài bớt giận.”
Hoàng đế nhắm mắt tựa lưng vào ghế, từng nếp nhăn trên mặt càng hằn sâu rõ nét. như đang tự nhủ: “Đường quốc c đây là ngụ ý trẫm khi dễ cô nhi quả phụ của Vĩnh Ninh hầu ư? Ông ta oán trẫm chưa hạ chiếu cho thế tử Vĩnh Ninh hầu thừa tước vị.”
Đại thái giám Tiêu Khang Thịnh đứng một bên, lặng lẽ kh thốt lời nào. Y biết Hoàng đế chỉ đang giãi bày tâm sự.
“Trẫm chưa từng nghĩ tới chuyện đoạt tước vị của Vĩnh Ninh hầu. Nhưng hổ phù vẫn chưa tìm được, uy tín của Vĩnh Ninh hầu trong quân còn đó, thế tử Vĩnh Ninh hầu tạm thời chưa thể thừa tước.” Nói tới đây, Hoàng đế bỗng nâng giọng: “Mau truyền Cảnh Minh tới đây yết kiến.”
Nhị hoàng tử, tên là Lý Cảnh Minh.
Tiêu Khang Thịnh đáp lời, vội vã bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, thì bắt gặp Nhị hoàng tử đang đứng chờ bên ngoài. Tiêu Khang Thịnh lập tức nói: “Bẩm Nhị hoàng tử, Hoàng thượng đang đợi ngài.”
Nhị hoàng tử khẽ ừ một tiếng cất bước vào Ngự Thư Phòng. Hôm nay y cũng lâm triều, vừa hạ triều đã đứng đợi ngoài này. Lương nhị gia đã tường thuật cho y nguyên do kẻ đó xâm nhập căn tư trạch ở ngõ Mai Hoa của phủ Vĩnh Ninh hầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-37.html.]
Y cảm th tuy Lương nhị gia xử lý việc này phần qua loa, nhưng cũng kh sai. Nếu y nhận được tin Tiêu Ngọc Thần chứa chấp nữ nhi tội thần, y cũng sẽ lập tức tra xét.
Vừa bước vào Ngự Thư Phòng, Nhị hoàng tử vừa thốt tiếng “Phụ hoàng” thì một chén trà đã văng đến ngay bên chân. Nhị hoàng tử vội vàng quỳ xuống: “Phụ hoàng, nhi thần việc bẩm báo.”
“Ngươi còn lời nào để biện hộ?” Hoàng đế đứng bật dậy, chỉ tay về phía Nhị hoàng tử, phẫn nộ nói: “ nhà Lương gia tuy là nhân gia vọng tộc, hành sự chút phóng túng, nhưng ta vẫn nể mặt ngươi và mẫu phi ngươi mà mắt nhắm mắt mở cho qua. Song, ngươi xem, bây giờ bọn họ đã hỗn xược đến mức nào ? Ở Thượng Kinh này, dòng tộc nào kh căn cơ thâm hậu hơn Lương gia? Lý Cảnh Minh, ngươi còn chưa là Hoàng đế đâu!”
“Phụ hoàng.” Nhị hoàng tử sợ hãi dập đầu: “Nhi thần chưa từng nghĩ tới chuyện đó…”
“Ngươi thật sự kh nghĩ tới ư?” Hoàng đế lạnh nhạt cất lời hỏi, Nhị hoàng tử mồ hôi lạnh túa ra.
Y nên đáp lời ra đây? Nói kh muốn làm Hoàng đế thì chứng tỏ y chẳng dã tâm, nhưng một hoàng tử kh dã tâm thì làm thể trở thành Thiên tử? Nếu nói bản thân muốn làm Hoàng đế thì lại càng khó chấp nhận. Phụ hoàng sẽ cho rằng y ý soán ngôi đoạt vị.
Chưa có bình luận nào cho chương này.