Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa

Chương 438:

Chương trước Chương sau

Phủ Túc thân vương gần hoàng cung, kh bao lâu Túc thân vương, Túc thân vương thế tử phi, cùng Lý Huệ Tâm đã đến.

Hoàng đế th họ, khuôn mặt y đen sạm như đáy nồi. Rõ ràng là các ngươi đến cầu hôn, vậy cứ an phận mà chờ thánh chỉ , làm ra m chuyện lung tung rối loạn này khiến y bây giờ tiến thoái lưỡng nan.

"Một nữ tử, kh biết ở yên tại gia chờ gả , cả ngày cứ quấn l một nam tử. Thể diện của Hoàng gia đều bị ngươi vứt bỏ sạch ." Hoàng đế Lý Huệ Tâm, lạnh giọng quát mắng.

Lý Huệ Tâm sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt đầm đìa thốt lên: "Hoàng.... Hoàng ...."

Hoàng đế lúc này mới chút hiểu được tâm trạng của Định Quốc C. Một nữ nhi kh biết từ tiểu thứ mười m sinh ra, ai cho nàng ta mặt mũi mà gọi trẫm là Hoàng ? Y quay đầu Túc thân vương đang đứng một bên, "Hoàng thúc, gia giáo trong phủ ngài quả thực kh ra làm cả."

"Đúng đúng đúng," Túc thân vương vội vàng nhận sai, "Là do ngày thường ta quá nu chiều nó, sau này nhất định sẽ quản giáo nghiêm khắc hơn."

Hoàng đế trầm tư một lúc nói: "Kh cần, trở về bảo Hoàng hậu đích thân chỉ dạy nàng ta ."

Hoàng hậu đích thân chỉ dạy dỗ, ắt sẽ rèn nên một nữ chủ nhân của gia tộc khiến Định Quốc C phủ vừa lòng, để xem đến lúc , Tiêu Hoài còn lời lẽ gì để thoái thác chăng.

Lúc này, Đường Thư Nghi và Hoàng hậu vừa từ hậu cung tiến đến, Tiêu Hoài và Tiêu Ngọc Thần cũng vừa từ thiên ện bước vào, tất thảy cùng tề tựu tại ngự thư phòng. Còn Lý Huệ Tâm vẫn quỳ rạp trên mặt đất.

Sau khi mọi an tọa, Hoàng đế Tiêu Hoài, cất tiếng: "Ái kh, Huệ Tâm tuổi còn thơ, chưa tường thế sự, trẫm đã giáng phạt nàng ."

Tiêu Hoài hạ mắt, liếc Lý Huệ Tâm vẫn đang quỳ, đáp lời: "Thần nghĩ cũng kh việc gì trọng đại, chỉ mong về sau Huệ Tâm quận chúa đừng làm phiền Ngọc Thần nhà thần nữa. Nàng thể kh cần giữ gìn th d cho bản thân, nhưng Ngọc Thần nhà thần vẫn cần giữ gìn th d cho nó."

Câu nói này khiến cả nhà Túc thân vương nhục nhã đến kh cách nào chịu đựng nổi, song sự thể vốn do nhà họ gây ra, họ cũng chẳng biết nói gì.

Sắc mặt Hoàng đế trở nên khó coi, dù Lý Huệ Tâm cũng xuất thân hoàng thất, nhưng y kh thể nói Tiêu Hoài sai, ai bảo nhà của Túc thân vương lại thiếu lý lẽ đến vậy.

"Túc thân vương tuổi già mới nữ nhi, hơi nu chiều nàng một phen cũng là lẽ thường tình." Hoàng đế Hoàng hậu, phán: "Từ hôm nay trở , nàng sẽ đích thân dạy dỗ Huệ Tâm, rèn nàng trở thành một chủ mẫu khuôn phép, xứng đáng với địa vị."

Hoàng hậu nghe vậy vội vàng cung kính đáp vâng, trong lòng lại cảm th Tiêu Ngọc Thần thật đáng thương, một lâm phong ngọc thụ như vậy lại sắp bị ban hôn cho một thứ nữ thiếu giáo dưỡng, tư chất bất cập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-438.html.]

Đường Thư Nghi và Tiêu Hoài đương nhiên đều thấu hiểu, Hoàng đế vẫn một mực muốn ban hôn Lý Huệ Tâm cho Tiêu Ngọc Thần. Trong thâm tâm, hai đều hận Hoàng đế kh thể lập tức bạo bệnh qua đời. Nhưng cho dù nghĩ vậy, trên mặt họ lại kh mảy may biểu lộ.

Tiêu Ngọc Thần chút bất an, nhưng khi th phụ thân và mẫu thân chẳng hề tỏ vẻ lo lắng, lòng cũng dần bình ổn lại.

Đường Thư Nghi quay đầu liếc Tiêu Hoài, trao một ánh mắt ẩn chứa ý tứ sắp ra tay. Tiêu Hoài th vậy, ý cười chợt lóe trên khóe môi, bèn cầm chén trà lên nhấp một ngụm để che .

Đường Thư Nghi kh hề để ý tới , Lý Huệ Tâm vẫn đang quỳ, nói: " trẻ tuổi ai ai cũng sẽ phạm sai lầm, cũng như Quốc C gia nhà ta từng nói, chẳng chuyện gì to tát."

Giọng ệu của nàng trầm ấm như thể đang tâm sự trong chốn gia đình thân thuộc, bầu kh khí toàn bộ ngự thư phòng cũng dịu nhiều. Lúc này Hoàng đế cũng khẽ lên tiếng, bảo Lý Huệ Tâm đứng dậy.

Lý Huệ Tâm lúc này mới đứng dậy, sau đó khoan thai ngồi xuống bên cạnh Túc thân vương thế tử phi, mặt nàng mang theo nụ cười, hỏi Túc thân vương thế tử phi: "Nghe nói trưởng tử của thế tử phi trạc tuổi Ngọc Thần nhà ta đó ?"

Th nàng mỉm cười hiền hòa, thế tử phi nhất thời chưa thể hiểu thấu thâm ý của nàng, liền đáp: "Hẳn là cùng tuổi, hài tử sinh vào tháng năm, Tiêu thế tử sinh tháng nào?"

"Tháng mười." Đường Thư Nghi nói.

"Vậy thì Cảnh Ngọc nhà lớn hơn một vài tuổi." Thế tử phi nói.

"Đúng vậy, đã định thân chưa?" Đường Thư Nghi hỏi.

Thế tử phi bị nàng hỏi đến chút bối rối, nàng thầm hiểu Đường Thư Nghi đang cố ý đặt bẫy , nhưng cũng chẳng thể kh đáp lời. Nàng nói: "Vẫn chưa định thân."

Đường Thư Nghi rõ ràng gật đầu: "Chuyện hôn nhân đại sự của hài tử, phàm đã là bậc phụ mẫu, há dám lơ là dù chỉ một phân? Mạo hỏi một câu, chẳng hay, quý c tử nhà ngài liệu tìm một thứ nữ để kết duyên phu thê chăng?"

Chính sảnh nhất thời rơi vào tĩnh mịch. Thế tử phi há miệng, song lại chẳng thốt nên lời nào. Lúc này nàng đã hoàn toàn hiểu ý của Định Quốc C phu nhân. Nhi tử của nàng tuyệt đối kh thể cưới một thứ nữ, chớ nói chi trưởng tử, ngay cả tiểu nhi tử cũng kh được. Nhưng lời này nàng kh thể nói ra. Định Quốc C phu nhân đích thị đang chờ nàng nói ra những lời này.

Nhưng cho dù nàng kh nói, Đường Thư Nghi vẫn cất lời. Nàng nói: "Ngọc Thần nhà ta là trưởng tử, sau này nó sẽ kế thừa tước vị. Phu nhân mà nó cưới về ắt sẽ là chủ mẫu của gia tộc, cho nên tuyệt đối kh thể là thứ nữ. Nếu như bắt nó l một thứ nữ làm thê, nó thà quy y cửa Phật, ta và Quốc C gia nhà ta cũng tất quỳ mọ trước mộ phần song thân mà tạ tội cho đến c.h.ế.t mất thôi!"

Quả thực là ều sỉ nhục!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...