Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Làm Vai Phụ Hắc Hóa

Chương 513:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau.

Hôm nay, Đường Thư Nghi dẫn ba của , cùng nhau tiến về phủ Tiêu Dao Vương. Mùng một, nàng đã phái gửi lễ vật chúc Tết đến Thái phi, hôm nay đích thân tới để vấn an và chúc Tết.

Thoạt bề ngoài, mối giao hảo giữa Định Quốc C phủ và Tiêu Dao Vương phủ vốn chẳng quá đỗi thân cận, bởi vậy khi đến cửa chúc Tết, họ vẫn xếp hàng sau cùng. Đây cũng là một cách để che c cho Lý Cảnh Tập. Nếu hai nhà qua lại quá mật thiết, tất sẽ bị những kẻ hữu tâm dò xét, nghi kỵ. Giờ phút này, vẫn chưa thời ểm Lý Cảnh Tập lộ diện.

Dùng bữa sáng xong xuôi, Đường Thư Nghi lại sửa soạn đôi chút, chuẩn bị khởi hành. Hôm nay Tiêu Hoài đến đại do ngoài kinh thành, hai cùng rời khỏi Thế An Uyển. Vừa bước đến cửa, Triệu quản gia liền vội vã chạy tới, sau khi hành lễ liền khải bẩm: "Lương quý phi trong cung hẳn đã nắm rõ sự việc của Mạnh thị ."

Tiêu Hoài khẽ "ừm" một tiếng, đáp: "Ta đã rõ."

Triệu quản gia cung kính lui xuống. Đường Thư Nghi mỉm cười nói: "Kịch hay sắp sửa khai màn ."

Tiêu Hoài ân cần giúp nàng khoác áo choàng, dịu dàng nói: "Phu nhân quả là liệu sự chu toàn."

Đường Thư Nghi ngước , cười khúc khích: "Quốc C gia càng ngày càng khéo ăn nói."

Tiêu Hoài ôn tồn đáp: "Chỉ cần phu nhân được vui vẻ là đủ ."

Hai nhau, ánh mắt giao hòa nụ cười, cùng sánh bước ra ngoài.

Hôm nay, Mạnh thị thoạt vẫn chẳng khác gì ngày thường. Song nếu tinh ý quan sát, ta sẽ nhận ra toàn bộ Mạnh phủ bị bao phủ bởi một bầu kh khí căng thẳng đến nghẹt thở, đám hạ nhân đều cố gắng nín thở, đứng nhẹ nhàng nhất thể.

Trong từ đường, Mạnh Tú Trân quỳ gối trước bài vị liệt tổ liệt t của Mạnh thị, cúi gằm mặt. Toàn thân nàng ta toát ra một vẻ già nua, tiều tụy. Mẫu thân nàng ta, Mạnh đại phu nhân, cũng quỳ bên cạnh. Một phụ nhân ngoài năm mươi tuổi, đã làm đến chức tổ mẫu, nay lại bị Mạnh lão thái gia phạt quỳ ở từ đường, quả thật chẳng còn chút thể diện nào.

"Tại ta lại sinh ra nghiệt chướng như ngươi chứ?" Mạnh đại phu nhân nghiến răng, giọng nói đầy uất hận.

Mạnh Tú Trân quỳ bất động, hồi lâu sau mới khẽ cất lời: "Ta cũng đang tự vấn, tại năm xưa lại sinh ra ta. Nếu chẳng sinh ta, ta đã kh trải qua bao nhiêu thăng trầm, cũng sẽ kh đến n nỗi này."

Mạnh đại phu nhân nghe nàng ta nói vậy, tức đến hoa mắt chóng mặt, gắt gao hỏi: " ngươi dám thốt ra những lời đại nghịch bất đạo như thế?"

"Vậy ngài muốn ta nói gì đây?" Mạnh Tú Trân đáp trả. "Thuở ban đầu ta muốn gả cho Tiêu Hoài, nhưng thế lực của gia gia và phụ thân các chẳng thể sánh bằng Đường Quốc C, ta đành lùi một bước, gả cho Lương Kiện An. Song trước khi gả cho ta, các cũng nào chịu tìm hiểu rõ ràng về nhân phẩm ra , khiến sau khi thành hôn, cuộc sống của ta chẳng chút thuận ý."

" sau này, nếu kh Mạnh Thành Thiên ngu dốt bị Tiêu Nhị tính kế, Lương Kiện An sẽ kh chết, Lương gia cũng sẽ kh bị trục xuất khỏi Thượng Kinh, ta sẽ kh hòa ly với Lương Kiện An, và cũng sẽ kh ngày hôm nay. Tất cả đều bởi sự vô năng của các , chính vì các , ta mới rơi vào tình cảnh này."

"Ngươi... Ngươi..."

Mạnh đại phu nhân tức tối chỉ vào nàng ta, đột ngột ngất lịm . Bà tử đang c giữ ngoài cửa nghe th động tĩnh liền vội vã đẩy cửa vào xem. Th Mạnh đại phu nhân ngã lăn trên mặt đất, bà ta liền hoảng hốt gọi đến giúp.

Sau một hồi hỗn loạn, Mạnh đại phu nhân được khiêng . Phụ thân của Mạnh Tú Trân, Mạnh đại lão gia, bước vào từ đường, tức giận chỉ vào nàng ta mắng: "Ngươi đúng là đồ chổi, ngươi gây ra chuyện tày đình như vậy, toàn bộ nữ quyến Mạnh gia đều vì ngươi mà bị liên lụy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-lam-vai-phu-hac-hoa/chuong-513.html.]

Mạnh Tú Trân dửng dưng đáp: "Ta nào phụ mẫu của bọn họ, ta đâu lo nổi sinh tử của họ."

Mạnh đại lão gia chỉ cảm th tim đau quặn kh thôi. Đúng lúc này, một gã sai vặt vội vàng chạy tới, nhỏ giọng khẽ nói với Mạnh đại lão gia: "Lương quý phi đã phái tới, lão thái gia bảo ngài mau chóng đến đó."

Trái tim Mạnh đại lão gia run rẩy, ta quay đầu lại trừng mắt Mạnh Tú Trân một cái đầy dữ tợn, nh chóng rời . Mạnh Tú Trân xiêu vẹo quỳ trên mặt đất, nàng ta hiểu rõ, lần này nàng ta thật sự giao ra cái mạng này .

Trong sảnh đường Mạnh gia, Mạnh lão thái gia đầu tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị ngồi ở chính vị. Vài vị lão gia khác của Mạnh thị cũng ngồi bên cạnh. Đứng giữa sảnh đường là một nam tử với dáng vẻ như một quan viên, Mạnh gia đều biết ta, đó chính là quản gia cũ của Lương gia.

Chỉ nghe ta cất lời: "Quý phi lời, hôm nay Mạnh Tú Trân chết."

Sảnh đường tĩnh lặng đến nỗi thể nghe th cả tiếng kim rơi. Thực ra, Mạnh lão thái gia vốn đã quyết định để Mạnh Tú Trân chết. Nhưng việc Mạnh gia tự tay hành quyết Mạnh Tú Trân và việc để ngoài đến hành quyết lại là hai chuyện hoàn toàn khác biệt. Nếu để khác đến xử tử Mạnh Tú Trân, chẳng khác nào tự tay tát vào mặt Mạnh gia.

Thế nhưng giờ đây chính Lương quý phi đã hạ lệnh Mạnh Tú Trân chết. Cho dù bọn họ bị tát sưng mặt, cũng kh thể kh tuân theo ý chỉ.

Mạnh lão thái gia thở ra một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Hôm nay, ta sẽ để nàng ta ." (Ý là cho nàng ta chết)

Lương quản gia cung kính đáp: "Quý phi lời, muốn tiểu nhân đích thân ra tay."

Mạnh lão thái gia nhắm mắt lại, khẽ "Được" một tiếng.

Ông phất tay áo, Mạnh quản gia liền dẫn Lương quản gia đến từ đường. Đến nơi, Lương quản gia l ra một bình sứ nhỏ, nói với Mạnh quản gia: "Phiền ngài chuẩn bị giúp ta một chén trà."

Mạnh quản gia nặng nề thở dài một hơi, sai hầu mang một chén trà tới. Lương quản gia liền đổ thuốc độc từ bình sứ vào trong trà, sau đó đẩy cửa bước vào từ đường.

Mạnh Tú Trân quay đầu lại, th ta liền cười khẩy: "Là ngươi !"

Lương quản gia chẳng hành lễ, thẳng thừng nói: "Quý phi lời, hôm nay để ngươi lên đường."

Hai tay Mạnh Tú Trân nắm chặt l nhau, song dù vậy cũng chẳng thể ngăn được thân thể ngừng run rẩy. Dù biết sắp chết, nàng vẫn kh kìm được nỗi sợ hãi, sợ rằng sinh mệnh sắp đến hồi kết.

"Ta... Hiện giờ ta đã kh còn bất kỳ mối liên hệ nào với Lương gia, dựa vào cái gì các ngươi nói ta c.h.ế.t là ta c.h.ế.t chứ?" Mạnh Tú Trân giãy giụa lần cuối.

Song, hiển nhiên mọi lời cầu xin đều vô ích. Lương quản gia nghe nàng ta nức nở, bèn quay sang Mạnh quản gia căn dặn: "Mau gọi gia nh đến giữ chặt ả!"

Mạnh quản gia tuy chút kh đành lòng, song vẫn vẫy tay ra hiệu. Lập tức hai gã sai vặt tiến lên, một kẻ bên tả, một kẻ bên hữu, ghì chặt Mạnh Tú Trân xuống. Lương quản gia kh chút chần chừ, bước tới, véo mạnh má nàng ta, rót trà vào miệng.

Khi các sai vặt bu tay, Mạnh Tú Trân liền hoảng loạn móc họng, toan nôn tháo thứ độc dược vừa nuốt. Song, mọi nỗ lực đều thành phí c. Nàng ta chỉ cảm th bụng quặn đau dữ dội, đau đến mức lăn lộn vật vã trên mặt đất. Cuối cùng, m.á.u tươi trào ra từ mắt, mũi, miệng và tai, thân thể nàng ta cứng đờ, kh còn chút động tĩnh.

Như vậy, một đời của Mạnh Tú Trân cũng vĩnh viễn khép lại tại nơi này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...