Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Mang Thai Phúc Tinh, Ta Cải Mệnh Cho Pháo Hôi Phu Quân

Chương 132: Không đề ---

Chương trước Chương sau

Càng đường càng khó, thêm vào đó kẻ phía trước lười biếng trễ nải, đoàn cứ thế được lại ngừng. Lưu Bình Khang thực kh nhịn nổi, bèn sai thúc giục, “Động tác mau lẹ chút, nếu đẩy kh nổi thì bỏ xe lại đó, nếu còn muốn giữ xe thì ra sức mà đẩy .”

Nếu kh đoạn đường phía trước còn cần xe để tăng tốc độ, Lưu Bình Khang thật muốn vung roi tách bọn này ra khỏi xe. Quả nhiên, lời nói của y vẫn hữu dụng, những kẻ vốn đang dừng lại nghỉ ngơi, giờ khắc này đều nhao nhao đứng dậy.

Giờ đây bọn họ đã là tội nhân, đến Lĩnh Nam còn dựa vào chút gia sản này mà sống qua ngày, xe bò là tài sản quan trọng, đương nhiên kh thể vứt bỏ. Nếu kh ai biết đến trạm dịch kế tiếp, liệu bị bán với giá c.ắ.t c.ổ kh. Th đoàn lại tiếp tục di chuyển, Lưu Bình Khang lúc này mới hài lòng đứng trên cao, giám sát mọi việc. Đám kia cũng đều chú ý tới y, từ giờ kh ai còn dám lười biếng nữa.

Đến khi màn đêm bu xuống, cuối cùng cũng đợi được Lưu Bình Khang cho phép mọi dừng lại nghỉ ngơi, tất cả đều trực tiếp ngồi phệt xuống đất.

“Kh được , kh còn chút sức lực nào nữa.”

“Chuyện này quả thật là đòi mạng, mới rời kinh thành được bao lâu chứ, con đường phía trước chỉ càng khó hơn, lẽ nào kh thể quan đạo ư?”

“Quan đạo? Trước đó chẳng vẫn quan đạo ? Ngươi nghĩ chúng ta còn thể thúc ngựa phi nh mãi ư? Kh đến Lĩnh Nam đúng thời hạn, bọn chúng ta sẽ bị tội chồng thêm tội.”

“Đều tại những kẻ kh mua xe, chúng ta bị bọn họ liên lụy.”

“Vậy thì cách nào khác ư, gặp hoạn nạn mới th rõ lòng . Chúng ta cũng chỉ là may mắn đưa lộ phí, nếu kh còn chẳng biết chịu bao nhiêu tội khổ. Đặc biệt là khi đến Lĩnh Nam, nơi thật sự dựa vào hai bàn tay mà cố gắng. Những kẻ kh thân nhân đưa tiễn, giờ đây chỉ sống nhờ m cái màn thầu mỗi ngày, đợi đến Lĩnh Nam, ngay cả m cái màn thầu này cũng kh còn, đó mới chính là khởi đầu của tai ương thực sự.”

Chúng nhân xì xào bàn tán, trước đó còn cảm th những kẻ bộ nhẹ nhàng hơn họ, giờ thì chẳng dám suy nghĩ nữa. Đẩy xe bò thì đã ? Dù gì trên xe của họ vật tư, lương thực, thân thể cũng kh đến nỗi suy sụp.

Bạch Tuế Hòa xa như vậy, hai chân cũng hơi sưng, Đ Mai và Xuân Hương vội vàng để Bạch Tuế Hòa nằm trong thùng xe, hai nàng vừa chườm nóng vừa xoa bóp. Cố Khai Nguyên cũng đầy vẻ căng thẳng, mới được nửa đường mà chân nàng đã sưng đến thế, “Hay là lần tới nàng cứ ngồi trên xe , chúng ta sẽ cố gắng để xe vững chắc hơn một chút.”

Bạch Tuế Hòa, “ đừng căng thẳng, ta nghỉ ngơi một đêm là ổn thôi.”

Bạch Tuế Hòa liếc Cố Khai Nguyên, Cố Khai Nguyên lập tức nghĩ đến kh gian của Bạch Tuế Hòa. Dù cũng thể vào trong đó nghỉ ngơi thêm chút, chỉ là con đường phía trước e cũng kh dễ .

“Các ngươi cũng đừng vây qu đây nữa, mau chóng chuẩn bị , mọi đều đói .”

Bạch Tuế Hòa vừa nói đói, Cố Khai Nguyên cũng biết ở đây chẳng giúp được gì, “Vậy ta nhặt củi dựng bếp, nàng muốn ăn gì kh?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-mang-thai-phuc-tinh-ta-cai-menh-cho-phao-hoi-phu-quan/chuong-132-khong-de.html.]

“Ta ăn gì cũng được,” Bạch Tuế Hòa thật sự kh yêu cầu gì về đồ ăn, kh thích thì ăn ít một chút, dù nàng mỗi ngày đều vào kh gian nghỉ ngơi, thể lén lút thêm bữa trong kh gian. Chỉ tiếc là những thứ này kh thể c khai, đành làm khổ Đ Mai và bọn họ.

Tất cả mọi đều vừa mệt vừa đói, nhưng vẫn lê lết thân xác mệt mỏi tiếp tục làm việc. Lưu Vân lại trái ngược với mọi , hôm nay nàng ta cứ như được tiêm m.á.u gà vậy, vừa dừng lại đã thúc giục Cố Khai Trần và bọn họ nhặt củi, lại kéo Hứa Ngọc Lan đang kh tình nguyện bắt đầu chuẩn bị món mì.

“Đại tẩu, ta sắp mệt c.h.ế.t , thể ăn đại chút gì đó kh?” Vẫn còn nhào bột thế này ư, chi bằng đến chỗ giải sai lĩnh màn thầu, như vậy mọi đều được lấp đầy bụng sớm, nghỉ ngơi sớm hơn.

“Chúng ta thì vô sự, nhưng chẳng vị kia đang ở đó ?” Lưu Vân nghĩ đến Cố An Đồng đã thể cùng Vinh Duệ Uyên nói cười vui vẻ, liền biết ều nàng ta mưu tính đã thành c được quá nửa.

“Đại tẩu nói xem cha cũng thật là, đang yên đang lành tại lại để quý nhân theo chúng ta làm chi? Bàn chân khó khăn lắm mới dưỡng tốt, lại bắt đầu bị mòn loét ra .” Hứa Ngọc Lan nhận l bột mì, bắt đầu nhào bột, sắp đói c.h.ế.t , nếu để đại tẩu chậm chạp thế này, hôm nay đừng hòng nghỉ ngơi.

“Gia tộc chúng ta liệu thể trở lại triều đình kh? Chuyện đó xem vị này,” Lưu Vân vẽ ra một viễn cảnh lớn lao, ghé sát tai Hứa Ngọc Lan nói nhỏ, “Nếu An Đồng thể theo vị chủ nhân này, gia đình chúng ta cũng sẽ là hoàng thân quốc thích, sau này nếu vị nhập chủ Đ Cung, nàng nói xem cuộc sống của gia đình chúng ta còn tệ kh?”

Hứa Ngọc Lan sớm đã đoán được tâm tư của Đại phòng, nghe nàng ta nói vậy cũng kh l làm lạ, chỉ là kh nhiều hy vọng đến thế, “Đại tẩu, dù An Đồng vào hoàng gia, thì cũng kh chính phi, kh dám nhận họ hàng đâu.”

Lời này thật sự đ.â.m trúng tim đen Lưu Vân, với thân phận địa vị hiện tại của gia đình họ, dù theo Tam hoàng tử, thì cũng chỉ là thị ti tiện, thậm chí là nha đầu hầu hạ trong phòng.

“Nhị đệ , lẽ nào nàng kh coi trọng An Đồng ư?”

“Đại tẩu, ta coi trọng An Đồng,” nhận ra sự nguy hiểm trong giọng ệu của Lưu Vân, Hứa Ngọc Lan chỉ thể bất đắc dĩ nói nhỏ, “Dù ta xuất thân thôn quê, nhưng cũng rõ ràng rằng, kh chính thất nương gia, thì làm thể nói là thân thích được?”

“Đó là hoàng gia, thể giống như những gia đình bình thường khác ?”

“Hoàng gia càng coi trọng quy củ,” Hứa Ngọc Lan cảm th Lưu Vân quả thật là hồ đồ , “Hôm nay ta cứ suy nghĩ vấn đề này, cũng muốn đại tẩu cùng ta phân tích xem, ều ta nghĩ đúng kh? Dù vị gia này sau này thật sự ngồi lên vị trí đó, thể đại phong hậu cung, nhưng liệu thể tránh được những chính phi, trắc phi, thứ phi vốn đã ở trong phủ kh? Nếu ta nói, tr cậy vào cháu gái, chi bằng tr cậy vào cha chồng. Ta th Tam hoàng tử đối với phụ thân lễ độ, cộng thêm lần này gia tộc chúng ta đã giúp y một việc lớn, nếu thể giúp phụ thân khôi phục chức quan cũ, thân phận địa vị của cháu gái cũng sẽ nước lên thuyền lên, đến lúc đó dù kh tr được chính phi, thì trắc phi, thứ phi vẫn thể nghĩ đến.”

Hứa Ngọc Lan th biểu hiện hôm nay của Đại phòng, trong lòng cũng dâng lên cảm giác nguy cơ. Nàng ta xuất thân thôn quê, kh biết đại đạo lý, nhưng lại hiểu một ều, đệ dù thân thiết đến m cũng kh bằng cha con ruột thịt. Để Đại phòng đắc thế, chi bằng để Cố Bách Giang một lần nữa nắm quyền, đợi thêm vài năm, An Uy cũng trưởng thành, sự giúp đỡ của tổ phụ y, ắt sẽ một con đường thênh thang.

Nhưng nếu đổi thành Cố An Đồng trèo cao, nàng ta cha mẹ đệ của chăm sóc, thì thể hảo ý gì với Nhị phòng bọn họ chứ? Hơn nữa, Cố An Đồng ở trong phủ tuy che giấu tốt, nhưng Hứa Ngọc Lan đâu kẻ ngốc, vị này ngay cả ai cũng kh vừa mắt, cậy vào sự sủng ái của cô mẫu và đại tẩu, ngay cả của hồi môn trong tay Bạch Tuế Hòa cũng thèm muốn, thì đối với Nhị thẩm nghèo rớt mồng tơi như nàng ta sẽ m phần tình nghĩa?

“Nhưng mà phụ thân nơi đó...,” Lưu Vân lúc này chút d.a.o động, nếu cha chồng thể trở lại triều đình, đối với bọn họ đương nhiên là tốt nhất, như vậy phu quân cũng thể trở lại Hàn Lâm viện, nàng ta lại là đương gia chủ mẫu được mọi kinh thành ca ngợi.

“Chuyện này xem đại ca làm thuyết phục phụ thân, ta lại th phụ thân và đại ca nên nắm bắt cơ hội này.” Quay về kệ sách


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...