Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Mang Thai Phúc Tinh, Ta Cải Mệnh Cho Pháo Hôi Phu Quân

Chương 449: Hoàng Tử ---

Chương trước Chương sau

M vị hoàng tử đều biết Hoàng đế thiên vị Tam Hoàng tử, nhưng chuyện này đã tấu lên mà vẫn được xử lý nhẹ nhàng như vậy. Cái gì mà chuyện cũ bỏ qua hết? Chẳng lẽ nói rằng chỉ cần chưa xuất giá, làm m chuyện quá đáng cũng chẳng ? Mở ra tiền lệ như vậy, sau này nội viện các phủ các viện còn thể yên ổn được nữa kh?

Chuyện mà m vị hoàng tử còn chưa nghĩ thấu đáo, thì các quan văn võ đã hiểu rõ mười mươi. Vài vị lão học giả lập tức tiến lên quỳ xuống: “Bệ hạ, tuy đây là chuyện tư của phủ Tam Hoàng tử ện hạ, nhưng hành vi của Cố thứ phi vẫn là đức hạnh khiếm khuyết, phong thái này tuyệt đối kh thể để lan rộng.”

“Đúng vậy Bệ hạ, chuyện này cũng chỉ xảy ra trước Tết, khi đó Tam Hoàng tử và cô nương nhà họ Cố đã lưỡng tình tương duyệt, rõ ràng biết sẽ được vào hoàng gia, vậy mà lại hành xử như thế. thể th nàng ta cậy thế kiêu căng ng cuồng, nếu kh ban cho một bài học, chỉ sợ sau này sẽ nhiều kẻ bắt chước, hại nước hại nhà mà thôi.”

“Bệ hạ…”

“Bệ hạ…”

Hoàng đế sắp bị m này làm phiền c.h.ế.t , mỗi lần bắt được chút chuyện nhỏ nhặt lại phóng đại vô hạn. Ngài vừa vất vả lắm mới để Vinh Duệ Uyên tích lũy thế lực, thì Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử đã kiêng kỵ đến mức này. Nếu cứ kéo dài như thế, trên triều đình này còn phần cho ngài, một vị Hoàng đế, nói chuyện nữa ?

xem, bọn họ vừa mới mở lời đã nhiều đại thần x pha vì họ như vậy, chẳng lẽ những này đã quên rằng chính mới là Hoàng đế nắm giữ quyền sinh sát ? Vừa nghĩ tới đây, ngài kh khỏi hừ lạnh một tiếng: “Nói cho cùng, đây dù cũng là chuyện của nữ quyến hậu trạch, lát nữa trẫm sẽ lệnh Hoàng hậu khiển trách một phen, còn chúng ta những đại trượng phu này chớ nên lo chuyện bao đồng nữa.”

Hoàng đế đã mở lời, lại còn giao việc quản lý nữ quyến cho Hoàng hậu, những này dù thêm bao nhiêu lý lẽ, tài ăn nói đến đâu cũng chỉ đành vâng dạ. Để thể hiện sự c bằng của , Hoàng đế vẫn cảnh cáo Vinh Duệ Uyên, bảo về phủ quản lý tốt hậu viện, những món nợ đã nợ cũng mau chóng trả, đường đường hoàng gia kh thể vì m ngàn lượng bạc mà để ta bám riết kh bu.

Vinh Duệ Uyên cung kính đáp lời, khóe miệng khẽ cong lên. Vừa nãy hùa theo chọc phá, vẫn còn của y. Hai vị Hoàng chắc hẳn vẫn đang đắc ý, cho rằng được lòng thần tử. Hai kẻ ngu ngốc đó lại kh biết Phụ hoàng tối kỵ ều gì, cứ ra sức nhảy nhót , dần dần sẽ mài mòn chút tình phụ tử mà Phụ hoàng dành cho bọn họ, đó chính là cơ hội của y. Cố An Đồng quả nhiên là một th minh, dựa vào việc tự làm ô d , bôi nhọ Phụ hoàng, việc này quả nhiên được xử lý nhẹ nhàng, lần sau e là kh còn cơ hội như vậy nữa.

50. Dù trong lòng Đại Hoàng tử và Nhị Hoàng tử tức giận đến đâu, cũng chỉ thể tạm thời kìm nén. Phụ hoàng quả nhiên đối với Tam Hoàng tử khác biệt, hậu viện đã xuất hiện một thứ tổn hại phong tục đạo đức như vậy mà ngài vẫn còn bao che. Hoàng hậu khiển trách? Thiên hạ ai mà chẳng biết Hoàng hậu là một yếu mềm, dù là đối với các vị hoàng tử bọn họ cũng chưa từng nói lời nghiêm khắc, thì còn thể động thái lớn gì chứ?

Tứ Hoàng tử thì lén lút đánh giá Vinh Duệ Uyên, rốt cuộc Tam ca này ểm nào khiến Phụ hoàng y bằng con mắt khác? Dung mạo này tuy thể sánh với hai vị Hoàng , nhưng so với thì kém kh chỉ một chút. Chẳng lẽ y tài năng gì mà kh biết? Y định về tìm mẫu phi của để hỏi cặn kẽ, đều là con của quý phi, lại sự khác biệt lớn đến vậy?

Tiếp theo những chuyện trên triều đình, m vị hoàng tử đều kh để tâm nghe. Cũng kh ai chú ý th Hoàng đế xuống các đại thần bên dưới, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo.

Hết giờ triều.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vừa đến cổng cung, Vinh Duệ Uyên đang định lên xe ngựa thì bị Đại Hoàng tử Vinh Duệ Học chặn lại: “Tam Hoàng đệ quả nhiên là được Bệ hạ tin tưởng, vội vã ra ngoài thế này, là đang gấp rút xin lỗi và trả nợ ?”

“Đại Hoàng ,” Vinh Duệ Uyên giữ lễ tiết đến mức kh ai thể bắt bẻ được, dừng lại cung kính hành lễ, “lỗi lầm do thứ phi trong phủ đệ gây ra, đệ nhất định sẽ cố gắng đền bù. Đại Hoàng cũng biết chúng ta lập phủ kh dễ dàng, lẽ bốn ngàn lượng bạc đối với Đại Hoàng chẳng đáng là bao, nhưng đệ đệ đây còn gom góp chút đỉnh. Đại Hoàng luôn dạy chúng ta hữu đệ cung, nay làm đệ đệ tay hẹp hòi, kh biết Đại Hoàng thể cho đệ mượn trước năm ngàn lượng bạc kh?”

Vinh Duệ Học: “Vinh Duệ Uyên, ngươi đang đùa với ta đ à? Chẳng lẽ m chục vạn lượng bạc mà Cố Bách Giang đưa cho ngươi đã dùng hết sạch ? Ngươi tuy là Hoàng tử, cũng kh thể phá của đến mức đó.”

Ngay sau đó, Vinh Duệ Học lại che miệng: “Cũng kh đúng nha, nhiều bạc như vậy, cho dù ngươi mang ra ngoài rải cũng mất chút thời gian mới rải hết được. Trừ phi Tam Hoàng đệ, ngươi là nuôi tư binh, thứ đó thì tốn tiền lắm đó…”

“Đại Hoàng , kh muốn cho đệ mượn bạc thì hà tất vu khống đệ như vậy? Đệ nào m chục vạn lượng bạc? Nếu đệ , đệ sẽ chịu hạ mặt mũi đến đây cầu xin ?”

“Vậy là ta hiểu lầm Tam Hoàng đệ ,” m vị đại thần lúc này đã ra, biết kh thể tiếp tục nữa, liền cười hòa nhã, “vừa ngươi nói muốn mượn bao nhiêu bạc nhỉ??” Nếu kh lầm, trên tờ nợ của Chu Cương ghi là bốn ngàn lượng bạc, Vinh Duệ Uyên này đúng là dám đòi giá cắt cổ.

“Một vạn lượng bạc,” Vinh Duệ Uyên kéo căng mặt ra, “nhà ngoại của mẫu phi đệ kh xuất thân d gia vọng tộc như Đại Hoàng , cũng kh thể sống cuộc sống xa hoa phú quý như Đại Hoàng . Từ khi lập phủ đến nay, chúng đệ vẫn luôn thắt lưng buộc bụng, mới miễn cưỡng duy trì. Hiện giờ phủ đệ của đệ đã thu kh đủ chi, chỉ đành cầu xin hai vị Hoàng giúp đỡ.”

Nhị Hoàng tử Vinh Duệ Thức vừa mới tới, còn chưa hiểu rõ tình hình, thì đã nghe Vinh Duệ Uyên nói cần họ giúp đỡ. Y liền cười nói: “Vinh Duệ Uyên, ngươi là con trai được Phụ hoàng sủng ái nhất, lại cầu đến trước mặt ta và Đại Hoàng chứ? Nhưng ngươi đã mở lời , làm trưởng ta đương nhiên kh nói hai lời, nói , cần bao nhiêu?”

“Vẫn là Nhị Hoàng thấu hiểu nỗi khó khăn của đệ đệ. cứ xem xét cho một hai vạn lượng bạc, đệ đệ cũng kh chê.”

Tứ Hoàng tử Vinh Duệ Bác vừa định xán lại gần thì chân khựng lại, quay cười nói với một quan viên bên cạnh: “Mẫn đại nhân, nghe nói tiểu mã câu trong phủ đại nhân nuôi tốt, hôm nay tiểu đệ xin mạn phép đến bái phỏng…” Mẫn đại nhân vẻ mặt khó hiểu, phủ bọn họ khi nào thì nuôi tiểu mã câu chứ? Chỉ hai con ngựa già kéo xe, mà đều là ngựa đực, làm nuôi ra mã câu được? Đang định phản bác, lại kh ngờ Tam Hoàng tử trực tiếp kéo cánh tay y ra ngoài: “Nh lên , ta còn về phủ dùng bữa trưa đây.”

Vinh Duệ Uyên kh ngờ Tứ Hoàng tử lại nhạy bén đến vậy, kh khỏi th tiếc nuối.

Vinh Duệ Thức quay đầu Đại Hoàng và Tam Hoàng đệ: “Hai này đang diễn tuồng gì thế? Tìm ta mượn bạc ư? Sợ là mơ hão ! Bạc của ta đều việc lớn cần dùng, một đồng cũng kh thể cho mượn.” Nói đoạn kh đợi hai kia phản ứng, liền phất tay áo bỏ thẳng, thoắt cái đã nhảy lên xe ngựa, giục đánh xe mau. Trước khi , còn kh quên vén rèm lên, quát vọng ra sau: “Vinh Duệ Uyên, mượn tiền thì ngươi tìm Đại ca , trước nay vẫn luôn yêu thương đệ, sẽ kh để ngươi về tay kh đâu.”

Thân ái các bảo tử, sắp cuối tháng , nếu phiếu sắp hết hạn, nhớ ném qua đây nhé, da dày thịt béo, ta chịu được mà. (?>??


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...