Xuyên Sách Mang Thai Phúc Tinh, Ta Cải Mệnh Cho Pháo Hôi Phu Quân
Chương 508: Hỏi Cung---
Thủ lĩnh thị vệ kỳ thực nghi ngờ nhất là nha đầu đã bỏ mạng giữa đường kia, chỉ là bây giờ c.h.ế.t kh đối chứng, vả lại cũng kh thể tra ra tung tích đội thương nhân phiên bang kia, nếu nói ra thì lại càng tỏ ra họ vô năng, cho nên mới giấu nhẹm . Nhưng cứ hao tổn c sức thế này cũng kh là cách, cuối cùng c việc kh hoàn thành tốt, họ cũng sẽ bị khiển trách. Thế là hỏi: “Điện hạ, ngài hãy suy nghĩ lại, từng kết oán với nào kh? Hơn nữa thuộc hạ nghi ngờ, thuốc của ngài và Cố thứ phi kh do cùng một ra tay.” Thuốc của Cố thứ phi tr giống như thủ đoạn của nữ nhân hậu trạch tr sủng, nhưng hậu trạch dù tr sủng đến đâu cũng sẽ kh ra tay với cái gốc rễ của phủ.
Vinh Duệ Uyên kỳ thực cũng sớm nghi ngờ như vậy, những kẻ đã vào hậu viện của y, chắc c đều muốn sớm sinh con đẻ cái, bằng kh, những nữ nhân này cũng sẽ kh lần lượt quấn quýt l y. Chỉ là lời này kh thể nói ra từ miệng y, lần này thủ lĩnh thị vệ hỏi như vậy, thế là y thuận theo đó hỏi: “Ta cũng kh nghĩ ra, ta kh con nối dõi thì ai là lợi nhất?”
Thủ lĩnh thị vệ cụp mắt: “Thuộc hạ cũng kh rõ, nếu ện hạ nghi ngờ gì, đến lúc đó cứ việc nói cho chúng ta biết, ta và các đồng sự sẽ bẩm báo Thánh thượng.”
Muốn họ làm kẻ ác , ều đó thể? Họ là do Hoàng đế phái đến, hiện tại kh chút m mối nào, họ tự nhiên nghĩ cách làm để tự bảo vệ . Vậy cách tốt nhất là để Tam hoàng tử ện hạ nói ra những nghi ngờ của , chỉ cần m vị hoàng tử tr đấu lẫn nhau, họ thể nhân cơ hội thoái thân.
Vinh Duệ Uyên nheo mắt thủ lĩnh thị vệ trước mặt, đây là một gương mặt mới, hẳn cũng là tâm phúc của phụ hoàng. Làm con của phụ hoàng bao nhiêu năm như vậy, đến giờ vẫn chưa hoàn toàn nắm rõ nội tình của phụ hoàng, đây cũng là lý do dù m đệ họ tham vọng lớn đến đâu cũng kh dám hành động khinh suất.
“Ngươi thể nghĩ xem, nếu ta kh con nối dõi thì ai lợi?” Vinh Duệ Uyên từng bước thúc ép, dù là tâm phúc của phụ hoàng thì chứ, y vẫn là con của phụ hoàng, lẽ nào thể để ta qua loa như vậy.
“Cái này?” Thủ lĩnh thị vệ lùi lại hai bước, cung kính cúi : “Thuộc hạ ngu độn, mong ện hạ chỉ rõ.”
“Ha, quả nhiên là đủ ngu độn, cũng kh biết phụ hoàng trúng ngươi ểm gì? Một chút chuyện nhỏ như vậy cũng kh thể làm tốt, giữ các ngươi lại tác dụng gì?”
“Thuộc hạ tội, mong ện hạ trách phạt.”
Vinh Duệ Uyên muốn trừng trị ta một trận, nhưng y kh lá gan đó, ta vẫn nói đánh chó còn chủ, huống chi đây còn là do phụ hoàng phái đến.
“Được , đã biết tội thì còn kh mau lập c chuộc tội, nh chóng tóm kẻ chủ mưu sau màn ra đây cho bổn hoàng tử!” Vinh Duệ Uyên biết kh thể hỏi thêm được gì nữa, liền sốt ruột phất tay nói.
Thủ lĩnh thị vệ sảng khoái dẫn thủ hạ của cung kính cáo lui, lãng phí thời gian ở đây, chi bằng nghĩ cách tìm một con dê thế tội. Nếu Tam ện hạ kh muốn làm kẻ ác, vậy thì ta biết làm gì .
“Thủ lĩnh, chúng ta làm ?” Vừa ra khỏi phủ Tam hoàng tử, một thị vệ liền hỏi.
“Làm ư? Toàn bộ đối tượng mà chúng ta nghi ngờ đều được lập thành hồ sơ, dâng lên cho Bệ hạ, chuyện tr đấu hậu trạch này, cũng thể là do Điện hạ vô ý ăn nhầm thuốc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-mang-thai-phuc-tinh-ta-cai-menh-cho-phao-hoi-phu-quan/chuong-508-hoi-cung.html.]
Muốn dùng làm bia đỡ đạn, vậy đừng trách đã khiến họ tự đấu đá nội bộ trước, dù thì những gì họ ều tra được chỉ vậy, giao lên chắc c kh sai.
“Lại vào nhà lao kiểm tra kỹ lưỡng một lần nữa, nếu kh vấn đề gì, cứ để bọn họ ký tên ểm chỉ. Bọn họ kh đều nói kh biết bị hạ thuốc gì, thuốc đều do chủ tử đưa ? Vậy thì thể làm trò trên chuyện này.”
M vị thị vệ theo cũng thở phào nhẹ nhõm: “Dạ!”
Vinh Duệ Uyên đợi rời , liền quét sạch đồ trên bàn, quản gia run rẩy sợ hãi đứng một bên, c việc khó khăn cầu xin mãi mới được này, ngày nào cũng khiến y cảm th sởn gai ốc.
“Đi, gọi thái y đến đây cho bổn hoàng tử một lần nữa,” từ khi biết y bị hạ thuốc, Hoàng đế đã phái m thái y c giữ trong viện, Vinh Duệ Uyên cứ cách một lúc lại bắt mạch một lần, sợ kh biết lúc nào lại trúng kế.
Quản gia vội vàng xuống, nơi quỷ quái này, thực sự kh muốn ở dù chỉ một khắc, chỉ là bây giờ đã kh còn lựa chọn nào khác.
Thái y nh chóng được đưa đến, bắt mạch xong lại là một tràng thuật ngữ chuyên môn, Vinh Duệ Uyên nổi giận, lúc này mới nói ngắn gọn: “Điện hạ, gan nóng thịnh, còn những thứ khác thì kh gì đáng ngại.”
“Cơ thể ta thế nào, độc đó đã giải , còn ều gì bất thường kh?”
Hai thái y trao đổi ánh mắt, thuốc của họ đâu thần dược, làm thể thuốc đến bệnh khỏi? Nhưng đối với những quý nhân này, họ sớm đã bộ quy tắc riêng của : “Bẩm ện hạ, độc trên ngài đã giải , bây giờ chỉ cần tịnh dưỡng thật tốt, nếu ngài thể tu thân dưỡng tính, tình hình sức khỏe sẽ ngày càng tốt hơn.”
“Tu thân dưỡng tính?” Vinh Duệ Uyên những ngày này đã kh biết nghe từ này bao nhiêu lần , mỗi lần nghe đều cảm th đó là sự sỉ nhục đối với . Bây giờ y đã kh vào hậu viện, còn bắt y tu thân dưỡng tính thế nào đây? Y luôn cảm th những thái y này đang chế giễu , nhưng với thân phận hiện tại của y lại kh thể đối phó được họ, sự ấm ức này, làm y thể tu thân dưỡng tính được?
Nếu thái y biết được tâm lý này của y, e rằng cũng chỉ trợn trắng mắt, những ều này chẳng đều do y tự tìm l , đa nghi đến mức ngay cả y thuật của họ cũng nghi ngờ, bản lĩnh thì cứ việc thả họ về cung. Hơn nữa, họ bây giờ đều hy vọng lên ngôi sau này kh là vị trước mắt này, bằng kh những biết chút bí mật này như họ, e rằng sớm muộn gì cũng sẽ bị tính sổ sau này. Đừng coi thường những thái y này, thường xuyên ra vào hậu viện các cao môn quý tộc, họ cũng vòng quan hệ của riêng . Dù chuyện hoàng gia họ kh tiện nói, nhưng thường chỉ một thái độ tinh tế đã đủ để những khác phỏng đoán.
Vinh Duệ Uyên làm cũng kh ngờ rằng vì chuyện này, tiếng tăm của y lại giảm m phần, thêm vào việc y trúng thuốc vô sinh, vẫn bị một số ít âm thầm truyền ra. Mọi kh nói gì trước mặt y, Vinh Duệ Uyên cũng kh tiện làm rõ chuyện này, cũng kh biết truyền tai nhau thế nào mà Vinh Duệ Uyên lại trở thành kẻ giống như thái giám. Hơn nữa những chuyện này đều kh đến tai y, đợi đến lâu sau y mới nhận được tin tức thì đã nhiều phiên bản khác nhau, giải thích cũng kh thể nào làm rõ được.
“Cố thứ phi bên đó thế nào ?” Vinh Duệ Uyên kh quan tâm Cố An Đồng, y kh thiếu nữ nhân, huống hồ bây giờ còn kh thể chạm vào. Y chỉ muốn biết thuốc mà Cố An Đồng trúng cách nào giải được kh? Nếu vô phương cứu chữa, lần sau thuốc này dùng lên y kh? Y kh muốn béo như heo, hơn nữa tình hình này còn sẽ tiếp tục béo lên.
Hỏi đến vấn đề này, hai thái y lại kh gánh nặng tâm lý nặng nề như vậy. Cố gia đã lung lay sắp đổ, với tư cách là một nữ nhân trong hậu viện phủ Tam hoàng tử, cho dù hạ thuốc sai cũng kh trách nhiệm quá lớn của họ. “Thuốc này của nàng ta chúng ta tạm thời vô phương cứu chữa, nhưng thuốc này kh bất kỳ ảnh hưởng nào đến cơ thể, thân thể của Cố thứ phi nương nương cường tráng, cũng kh chút ảnh hưởng nào đến việc mang thai sinh con.” Vị thái y kia cũng kh biết tại lại nói thêm câu cuối cùng đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.