Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Xuyên Sách Mang Thai Phúc Tinh, Ta Cải Mệnh Cho Pháo Hôi Phu Quân

Chương 51: Chán ghét ---

Chương trước Chương sau

Cố Khai Trần, “Ngươi là con rể của họ, nếu ngươi kh mở lời, làm ngươi biết họ kh muốn giúp? Huống hồ, cha mẹ chúng ta còn đang chịu khổ trong ngục, ngươi và đệ thật sự thể an tâm hưởng phúc bên ngoài ?”

Cố Khai Nguyên trong lòng cười lạnh, Cố Khai Trần chẳng làm được gì, nhưng thói tiểu nhân lại cứ thế mà ứng phó. “Nhị ca thận ngôn, ta và đệ kh hề ra ngoài, chỉ là chuyển sang một nhà lao khác mà thôi.”

“Vả lại, ta cũng kh hoàn toàn kh nghĩ đến phụ thân, đây kh đã mang đồ ăn tới cho .”

“Vậy phần của chúng ta thì ?” Thức ăn thiu hôm qua căn bản kh thể nào nuốt trôi, bụng vẫn còn đói meo đây.

“Nhị ca, đừng quên, chúng ta bây giờ là kẻ tù tội. Nhà nhạc gia của ta thể được mối quan hệ, đưa được vài thứ vào đã là vô cùng khó khăn, ta nào dám đòi hỏi thêm. Thực sự mà nói, ngươi chi bằng cầu xin đại ca, dù thì nhạc gia của chính là Trấn Viễn Hầu phủ, biết đâu ta chỉ cần một lời, chúng ta đã thể thoát khỏi nơi đây.”

Trong lao đối diện, Cố Bách Giang mở lớp gi dầu ra, phát hiện bên trong chỉ một cái bánh bao bột trắng, kh khỏi ngẩng đầu Cố Khai Nguyên, “Đây chính là thứ mà Bạch gia đưa tới ?” Bạch Kính Văn là một phú hào lừng lẫy một phương, ra tay lại keo kiệt đến thế?

ra mặt kh nhạc phụ của ta, mà là ma ma bên cạnh nhạc mẫu, bà cũng là lão bộc đã hầu hạ Tuế Hòa từ lâu.”

“Cái gì? Kh Bạch Kính Văn lo liệu ?”

“Bây giờ nhà chúng ta ra n nỗi này, tất cả mọi đều tránh né còn kh kịp, làm thể giúp đỡ? Ngô ma ma trong tay hạn bạc, chúng ta cũng chỉ ăn bánh bao thôi.”

Trong đầu Cố Khai Nguyên chợt hiện lên hình ảnh chén yến huyết và những món bánh ngọt tinh xảo buổi sáng, lại cảm th lỗi với thê tử. Từ khi gả vào đây, nàng đều theo đại phòng bếp ăn uống, đúng là đã ủy khuất cho nàng .

“……” Điều này kh giống với những gì đã tính toán, sắc mặt Cố Bách Giang cũng chùng xuống. “Ai cũng nói thương nhân trục lợi, xem ra ta đã đánh giá quá cao Bạch gia .”

Nghe Cố Bách Giang thốt ra câu cảm thán như vậy, mà còn kh quên hạ thấp Bạch gia. Năm xưa Bạch gia tài trợ thi khoa cử, dù cũng mang tâm lý đầu tư, nhưng ân tình này đã hình thành, sau đó lại kết thành th gia, xét về tình về lý đều kh nên nói những lời như thế.

Khóe miệng Cố Khai Nguyên khẩy lên một nụ cười châm chọc, nhưng lại nói với vẻ nghiêm trang, “Phụ thân, nếu đã vậy, thể thử tìm những cố giao hảo hữu của kh? Bảo họ nghĩ cách giúp chúng ta chu toàn. Bạch gia là thương hộ, cho dù muốn giúp cũng hữu tâm vô lực. Đây kh vẫn còn nhạc gia của đại ca ? Đó chính là Nhất đẳng Hầu tước phủ, nhiều quy củ trong phủ chúng ta vẫn là học theo họ, nói kh chừng bây giờ họ đã giúp chúng ta nỗ lực chu toàn , dựa vào sự giúp đỡ của họ, chúng ta sẽ kh cần lưu đày.”

Một khi đã hạ thấp Bạch gia, thì nâng cao Lưu gia cùng hai cha con Cố gia, “ phụ thân và đại ca ra sức, lần này nhà chúng ta chắc c thể hóa hiểm vi di.”

Cố Khai Nguyên lại cái bánh bao trong tay Cố Bách Giang, “Nếu phụ thân cảm th cái bánh bao này kh hợp khẩu vị, thể để tạm sang một bên. Cứ nghĩ xem với mối quan hệ giữa phụ thân và đại ca, tiếp theo chắc c sẽ khác mang mỹ vị tới cho chúng ta. Mang bánh bao về, đúng là do ta suy nghĩ kh chu đáo.”

Trong lòng Cố Bách Giang lửa giận, nếu những kia đáng tin cậy, thì đã kh đến giờ phút này vẫn chưa xuất hiện. Một lão nô của nhà thương hộ còn chịu giúp đỡ, những đồng liêu quan trường này, nếu thực sự lòng, đã sớm ra tay tương trợ . Ngày hôm qua trên triều đình, hầu hết đều là những kẻ ném đá giếng, tr cậy vào họ ?

Vẻ mặt Cố Khai Nguyên tràn đầy kỳ vọng như vậy, sẽ kh ngây thơ đến mức cho rằng thật sự thể giúp họ giải quyết chuyện này ? “Chuyện triều chính ngươi kh hiểu,” Cố Bách Giang cái bánh bao trong tay, cũng lập tức mất hết khẩu vị, trực tiếp ném cho Cố Khai Bình, “Ta bây giờ còn chưa đói, ngươi ăn .”

Cố Khai Trần đảo mắt một cái, nh chóng nói, “Cha, đã kh ăn, vậy cho con , đêm qua con chẳng ăn gì cả, bây giờ bụng đã réo ùng ục .” Làm lợi cho ai cũng kh làm lợi cho lão đại, cứ nắm chắc lợi lộc đã tính.

Cố Khai Bình lúc này đã cầm bánh bao đưa lên miệng, cắn mạnh một miếng, “Nhị đệ, trưởng ta cũng vậy, đợi lần sau Bạch gia lại gửi đồ đến, trưởng nhất định kh tr với đệ.”

“Ọt… ọt… ọt……,” Cố Bách Giang kh ngờ bị vả mặt nh đến thế, mà dạ dày còn kh hợp tác chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-mang-thai-phuc-tinh-ta-cai-menh-cho-phao-hoi-phu-quan/chuong-51-chan-ghet.html.]

Cố Khai Nguyên giả vờ như kh nghe th, tìm lại góc cũ ngồi xuống, tiện tay nhặt một cành cây vẽ vẽ trên đất. “Khai Nguyên, Bạch gia thật sự chỉ gửi bánh bao ?”

“Ngươi sẽ kh nghĩ còn bày cả tiệc rượu chứ? Cố gia chúng ta đã sớm kh còn như xưa, ta nào dám đòi hỏi quá nhiều.” Cố Khai Nguyên mắt kh thèm liếc một cái, trong lòng lại đang tính toán đủ mọi kế sách.

Trước đó đã nói với Ngô ma ma rằng, trong tay họ kh thiếu bạc, kh thiếu đồ đạc, cho dù đến tiễn cũng đừng thể hiện quá nhiều, kẻo rước họa vào thân. Ngô ma ma th minh như vậy, chắc c đã hiểu ý của .

Bạch Tuế Hòa bên này cũng mang theo một cái bánh bao trở về, tương tự kh nhận được lời cảm kích nào, mà còn rước về kh ít lời oán trách.

Bạch Tuế Hòa tìm lại góc tối hôm qua, tiếp tục ngồi xổm, coi lời của họ như gió thoảng bên tai.

Đói bụng suốt một ngày một đêm, những này nh cũng kh còn chút sức lực nào, bắt đầu tr giành quyền sở hữu cái bánh bao duy nhất đó.

Cuối cùng, Hứa Tuệ Trân dùng thân phận áp chế khác, cộng thêm việc đây vốn là đồ Bạch Tuế Hòa mang về để hiếu thuận với nàng, vậy là nàng ta đã ăn hết cả cái bánh bao ngay trước mặt các cháu trai cháu gái .

Lưu Vân và Hứa Ngọc Lan kh ngờ Hứa Tuệ Trân lại ích kỷ đến vậy, kh cho hai nàng dâu như họ thì thôi, nhưng còn cháu trai cháu gái thì ?

ba đứa trẻ nuốt nước bọt, ôm bụng, lẽ nào nàng ta kh hề xót xa dù chỉ một chút?

Bạch Tuế Hòa lặng lẽ cảnh này, đây mới chỉ là khởi đầu, sau này mâu thuẫn trong gia đình này sẽ ngày càng nhiều hơn.

Ngày hôm đó, đại lao vô cùng yên tĩnh, kh ai đến thăm ngục, sắc mặt những Cố gia cũng ngày càng khó coi.

Đến tối, cũng kh ai chê thức ăn vừa thiu vừa cứng, đều cắn răng nuốt xuống. Ngay cả thứ nước c kh rõ màu sắc được đưa tới, họ cũng bịt mũi mà đổ vào.

Bạch Tuế Hòa kh gian làm vật che c, lại mượn sự che phủ của đống rơm để giải quyết vấn đề thức ăn.

Th Bạch Tuế Hòa kh chịu tội như họ, trong lòng Hứa Ngọc Lan lại cảm th kh cân bằng, nàng nói, “Xem ra tam đệ trước đó ăn uống tốt, bụng cũng kh đói chút nào.”

Bạch Tuế Hòa, “Nhị tẩu, đừng khách khí, thức ăn của ta tặng cho ăn. Trước đó nghe nói sáng mai chúng ta sẽ lên đường, đây thể là bữa ăn cuối cùng của chúng ta trong lao ngục.”

“Tin tức chính xác ? Ngày mai thật sự sẽ lưu đày à?” Lưu Vân vẻ mặt hoang mang, “Tin này cũng là nhà mẹ đẻ của mang vào ? Vậy kh nói sớm hơn?”

Bạch Tuế Hòa, “Chắc là chính xác đó, còn về việc nói hay kh nói, thì gì khác biệt đâu? Chỉ dựa vào thân đang thân hãm lao tù này của chúng ta, thì thể thay đổi được gì? Cũng kh biết những tội d trên thánh chỉ là từ đâu ra, phủ chúng ta đã chịu oan uổng kh? Đại tẩu, kh biết thể cầu xin nhà th gia giúp đỡ, nói giúp cho chúng ta vài lời trước mặt Bệ hạ kh.”

Hai vợ chồng tuy kh ở cùng nhau, nhưng đều ăn ý mà đổ lửa lên đại phòng, nàng vừa dứt lời, Hứa Tuệ Trân đã lập tức trừng mắt Lưu Vân.

Các vị nữ thần, chúc mừng Ngày lễ nữ thần! Chúc tất cả nữ thần sống tinh tế, cười phóng khoáng, túi tiền rủng rỉnh, phiền não tiêu tan!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...