[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 11:
Ôn Ninh chút phát mộng.
Nàng lăn một đường từ lối vào cho đến nơi tương đối bằng phẳng này như một quả bóng cao su, đầu còn bị va đập nhiều lần. Nếu pháp y đang mặc trên này kh đủ chắc c thì nàng đã kh tránh khỏi việc chịu thêm nhiều đau đớn nữa ở trên da thịt.
“Ngươi đứng lên trước ... Nặng quá.” ở phía dưới nàng nói như vậy.
Ôn Ninh vội vàng nhảy lên, lúc này đối phương mới chống hai tay đỡ l thân để đứng dậy. Bây giờ Ôn Ninh mới chú ý tới, đây kh là Lãnh Thiên của Vạn Đao môn ? Tại cũng lăn xuống đây ?
dáng vẻ của , vốn dĩ đã bị thương khi đ.á.n.h nhau với của Lăng Tiêu T, nhưng khi từ phía trên ngã xuống thì xem ra cũng kh gì đáng ngại.
Ôn Ninh suy nghĩ một chút, sau đó từ trong tay áo l ra một viên Ngưng khí đan, “Ổn định lại linh khí trước .”
“Ngươi là của Tân Nguyệt T?” Lãnh Thiên liếc viên Ngưng khí đan ở trên tay nàng, “Kh nghĩ tới sẽ gặp được của Tân Nguyệt T ở đây.” đưa tay ra nhận l viên Ngưng khí đan kia, một ngụm nuốt xuống, sau đó liền ngồi xếp bằng để ều tức. Qua một lúc lâu sau, khi khí tức đã ổn định lại thì mới ngẩng đầu Ôn Ninh nói, “Kh là các ngươi đã sớm tiến vào bí cảnh ? Ta còn tưởng các ngươi đã đến được chỗ sâu .”
Ôn Ninh suy nghĩ, “ lúc tiến vào ngươi và các đệ t.ử khác trong t môn cũng bị tách ra kh?” Nàng ngồi xuống hỏi Lãnh Thiên, bên cạnh gật đầu, “Các ngươi cũng vậy ?”
“Thật ra,” Ôn Ninh lắc đầu, “Ta chỉ vừa mới tiến vào Hạc Quy bí cảnh kh bao lâu thì đã gặp được các ngươi. Thời gian trước sau kh tới nửa khắc.”
“Kh thể nào!” Lãnh Thiên nhíu mày, “Ta đã ở trong Hạc Quy bí cảnh ít nhất một ngày một đêm .”
Ôn Ninh:......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-11-1.html.]
Nàng đoán kh sai mà, trong Hạc Quy bí cảnh lúc này đây, thời gian và kh gian đều hỗn loạn. Nếu thí luyện lần trước cũng giống như vậy thì Phật t.ử đã dặn dò nàng trước, nhưng y lại kh nói gì, thể th lần y ở trong Hạc Quy bí cảnh kia là thật bình thường.
Ôn Ninh ngẩng đầu , hang động này sâu kh th đáy, sau khi nàng bị lăn xuống cũng đã từng thử leo lên, nhưng lại phát hiện ra là căn bản kh khả năng quay trở lại đường cũ. Khi Lãnh Thiên đang ều tức, nàng đã muốn hỏi , “Ngươi thể ngự đao bay lên kh?”
“Nếu là một ta thì thể, thêm ngươi nữa thì lại kh được.” Lãnh Thiên nàng một cái, sau đó lại lắc đầu, “Nơi này tựa hồ cũng kh giống cứ ngự đao là thể bay ra ngoài được.”
“Dù thì cũng thử xem chứ.” Ôn Ninh nói.
Lãnh Thiên nâng tay, ba th phi đao từ phía bọn họ bay thẳng tới miệng hang động, miệng hang động kia giống như cái miệng khổng lồ của một kẻ tham ăn, đem ba th phi đao kia của ăn sạch sẽ. Sau đó lại nghe được ba tiếng “xuy xuy xuy” vang vọng khắp kh gian, phi đao kia cư nhiên lại từ ba hướng khác nhau bay ngược trở lại, hướng thẳng về phía Lãnh Thiên.
Hai tay của Lãnh Thiên chống xuống đất, lách di chuyển một cái đẹp mắt, né tránh được ba th phi đao của chính .
“Ngươi xem, kh được .” lắc đầu với Ôn Ninh, “Quay lại đường cũ là kh được.” chỉ vào một đường hầm tối om ở bên cạnh nói, “Đi lối này thử xem .”
Thật ra Ôn Ninh cũng đã th đường hầm này, nhưng theo bản năng nàng cảm th nơi tối đen như mực này, vào mà kh kỳ duyên thì nhất định sẽ xuất hiện dị thường.
Nhưng trước mắt lại kh biện pháp nào khác, nàng chỉ thể gật đầu, “Ân, ta sẽ đốt một cây đuốc.” Nàng l một cây đuốc từ trong túi Càn Khôn của ra. Vốn dĩ hang động này chỉ một chút ánh sáng nhạt len lỏi từ lối vào, nhưng sau khi thắp đuốc lên thì đã thể th rõ hơn một chút chỗ nàng đang đứng là một cái thạch thất cũ nát, mà hình như một chút ánh sáng nhạt ở sâu trong đường hầm kia.
Ôn Ninh do dự một lúc, vẫn quyết định là cứ chờ ở cái thạch thất trong hang động này để quan sát thì hơn.
Nơi này đã lâu kh ai tới, tích tụ một tầng bụi thật dày.
Lãnh Thiên th nàng ở chỗ này cứ do dự mãi kh bước thì cũng kh dáng vẻ sốt ruột, càng kh thúc giục nàng. Chỉ là th tiểu cô nương này nhát gan như vậy, tự cảm th là một đại nam t.ử thì cũng kh ngại chờ nàng một chút.
Chưa có bình luận nào cho chương này.