Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ

Chương 113:

Chương trước Chương sau

Trong phòng hơi mùi ẩm ướt, khó ngửi, vì vậy Ôn Ninh đành l một cây nhang Th Tiết từ trong túi trữ vật ra thắp lên để loại bỏ hơi ẩm ở trong phòng. Khi cây nhang Th Tiết được thắp lên, mùi ở trong phòng lập tức trở nên dễ chịu hơn nhiều. Ôn Ninh kéo rèm khóa cửa phòng lại, l tấm bình phong từ trong túi trữ vật ra đặt ở trước cửa, cuối cùng mới yên tâm nằm xuống chiếc giường đơn sơ.

lẽ vì được l từ chất liệu ở đây nên giường trong phòng được làm từ đất sét, khoét rỗng ở giữa dùng để sưởi ấm, đợi đến khi giường nóng lên thì dập lửa, nằm trên giường vừa th ấm áp vừa thoải mái. Phía trên một lớp rơm, lẽ đã lâu kh ai ở nên giường trong khách phòng này một lớp bụi.

Ôn Ninh còn chưa kịp quyết định thì Vô Âm đã l một cái chăn b và bộ giường nệm từ trong túi trữ vật của ra trước Đối với y thì kh , giường lò đất này hơi ấm một chút nên y cũng thể ngồi thiền trên đó để qua đêm. Cũng kh Ôn Ninh đỏng đảnh, kh thể chịu được mà chỉ là ở bên ngoài, y nhất định chiều chuộng nàng một chút mà thôi.

Tiểu cô nương chớp mắt hai lầ, nhưng khi th Vô Âm đã dọn giường xong thì thoải mái cởi dây lưng ra, ngủ ở bên ngoài, xong việc còn vẫy tay với Ôn Ninh: “Qua đây .”

Thịnh tình kh thể chối từ, Ôn Ninh đành cởi giày ra lên giường, nằm trong lòng của Vô Âm.

Căn phòng ban đầu được chiếu sáng bởi tượng xá lợi Phật bằng đá, đợi đến khi Ôn Ninh dựa sát vào lồng n.g.ự.c của Vô Âm thì ánh sáng từ tượng xá lợi Phật bằng đá cũng mờ dần, căn phòng lại trở nên tối đen một lần nữa, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của cây nhang Th Tiết.

Khoảng c ba lúc nửa đêm, Ôn Ninh tỉnh lại ở trong lòng Vô Âm, quả nhiên nghe th âm th giống như tiếng sói tru, tiếng rồng gầm, hổ gầm, Côn Luân nhiều yêu thú và linh thú, thảo nào bên ngoài thôn làng này lại nhiều c sự như vậy.

Tiểu cô nương rúc vào trong lòng Vô Âm, Vô Âm cũng nghe th tiếng gầm rú đáng sợ của bách thú nên ôm chặt l Ôn Ninh, nhẹ nhàng vỗ lưng của nàng: “Làm vậy?”

“Ta đang nghĩ đến trưởng thôn.” Ôn Ninh kh sợ những tiếng động ở bên ngoài, lên tiếng, nhưng lại do vị trưởng thôn cáu kỉnh, tính tình cổ quái và luôn xư xử thô lỗ kia.

Vô Âm kh ngờ nàng sẽ nói như vậy, dùng môi của cọ vào trán của Ôn Ninh: “Tại lại nghĩ đến trưởng thôn?”

Tay của y khẽ siết chặt lại, mặc dù trong giọng nói chút cười cười, nhưng Ôn Ninh nhạy cảm nhận th được một chút vị chua, vì vậy nàng đành đưa tay ra, véo vào thắt lưng của Vô Âm với một lực vừa : “ đang nghĩ cái gì vậy?” Nàng vùi mặt vào trong lòng của Vô Âm: “Ta quan sát sắc mặt của trưởng thôn thì th hẳn là do khí huyết bị hao tổn, bệnh tật xâm nhập vào xương tủy... Chính ta là một đại phu nên cũng biết ều này...”

“A Ninh của ta tốt bụng, muốn khám cho ta ?” Vô Âm lại ôm Ôn Ninh càng chặt hơn.

Ôn Ninh vươn tay từ trong chăn ra để véo má của Vô Âm một cái: “Tại ta lại ngửi th mùi chua như vậy chứ, chẳng lẽ viên Ích Cốc đan mà sư phụ đưa cho đã bị hỏng ?”

Nàng và Vô Âm ở bên nhau, cũng chưa từng th y ăn dấm vì nàng, đột nhiên nghe được những câu ẩn chứa vị chua này khiến đáy lòng nàng như đuôi mèo bị đùa giỡn, ngứa ngáy vô cùng.

Vô Âm bị nàng trêu chọc như vậy, dù khả năng hùng biện nhưng nhất thời y cũng kh biết nói gì mới , nên lập tức cúi đầu c.ắ.n vào xương quai x của Ôn Ninh một cái: “Lắm chuyện, ngủ .”

Ôn Ninh nhắm mắt lại, một lát sau lại nói: “Vậy ngày mai ta sẽ hỏi trưởng thôn xem ta đồng ý để ta bắt mạch hay kh.” Chỉ là bản thân trưởng thôn cũng là một đại phu, đối với chuyện này liệu thể sẽ th nhạy cảm một chút hay kh... tìm ra một cái cớ nào đó, vừa kh khiến trưởng thôn cảm th nàng đang xem thường y thuật của ta, vừa thể khiến ta đồng ý để nàng bắt mạch cho ta đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-113-1.html.]

Vô Âm im lặng một hồi mới cười khẽ nói: “Nàng , ta kh hẹp hòi như vậy.”

Y và Ôn Ninh gặp gỡ chẳng là do y đã khiến cô nương này mềm lòng, kh đành lòng y bị cổ độc tra tấn ? Y yêu nàng cũng vì sự mềm lòng này, mãi mãi sau này, tốt nhất đừng thay đổi.

Tiếng gầm rú của yêu thú ở bên ngoài vang lên suốt cả đêm, đợi đến khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng sớm chiếu xuống vùng đất Côn Luân thì những yêu thú kh biết từ đâu đến ẩn nấp vào ban ngày và xuất hiện vào ban đêm này mới bắt đầu nghỉ ngơi, Côn Luân đã ban ánh sáng của ban ngày cho mọi sống ở dưới chân núi.

Ôn Ninh thu dọn chăn gối, ra ngoài thôn hít sâu một hơi kh khí mang theo mùi sương sớm, nhưng lại nhì th trưởng thôn ngồi trên ghế Thái Sư cũ kỹ, che phần thân dưới của ta bằng bộ l của một con vật khó nhận ra, ngửa đầu lên, từ từ nhắm hai mắt lại hít vào thở ra, khơi gợi linh khí ở xung qu.

Phương pháp hít vào thở ra là phương pháp tu luyện cơ bản nhất của các tu sĩ ở Trung Châu.

Ông ta mở mắt ra, th Ôn Ninh đang thì lập tức tức giận nói: “ cái gì?”

Ôn Ninh th ta đã chú ý tới thì ôm quyền hành lễ với ta: “Ôn Ninh, đệ t.ử thân truyền của Tân Nguyệt t, xin hỏi cao tính đại d của trưởng thôn?”

Nhưng trưởng thôn lại cụp mắt xuống, mãi một lúc sau mới ngẩng đầu lên về phía dãy núi Côn Luân cao ngất ở phía xa, ta kh Ôn nInh nhưng vẫn trả lời: “Ta chỉ là một phế nhân ẩn cư ở Côn Luân mà thôi, biết tên của ta thì ích gì?” Câu này này dường như ẩn tình.

Ôn Ninh cũng kh hỏi đến cùng, chỉ vừa cúi đầu vừa nói: “Đa tạ tiên sinh đã cho đôi phu phụ bọn ta tá túc ở chỗ của ngài... vãn bối còn một yêu cầu quá đáng.”

“Cũng nói là yêu cầu quá đáng , ngươi cảm th ta sẽ đồng ý ?” Trưởng thôn l tay chống mặt, nghiêng đầu Ôn Ninh.

“....Cái này... chi bằng trưởng thôn nghe ta nói trước đã, thế nào?” Ôn Ninh cố nặn ra khuôn mặt tươi cười.

Nàng sợ Vô Âm và trưởng thôn sẽ cãi nhau nên trước khi ra ngoài đã nói với Vô Âm rằng dù trưởng thôn nói gì thì y cũng kh được lên tiếng, chỉ là Vô Âm ở bên trong nghe th trưởng thôn nói với Ôn Ninh như vậy thì càng cau mày chặt hơn, lập tức đẩy cửa ra: “Vị tiền bối này, tại từ chối khác một cách lạnh lùng như vậy chứ?”

“Kh nghe, kh nghe, hòa thượng tụng Kinh.” Trưởng thôn đứng dậy vịn vào tay ghế Thái Sư, nhặt cây gật chống ở bên cạnh lên hai bước dừng một bước vào bên trong.

“Trưởng thôn, xin dừng bước" Ôn Ninh nói: “Thật ra chuyện là thế này, vãn bối mới học y thuật được mười năm ngắn ngủi, học nghệ kh th, lần này rời khỏi t môn, sư phụ đã giao cho ta một nhiệm vụ, trong lúc ra ngoài thưởng ngoạn, bảo ta nhân tiện ghi chép lại những phương t.h.u.ố.c dân gian mà ta đã th, hoặc là các loại bệnh khó chữa trị, sau khi quay về t môn sẽ biên soạn thành sách, vãn bối cả gan th thân thể trưởng thôn bệnh lại vừa th thạo y thuật, chắc hẳn nhất định nhiều phương t.h.u.ố.c dân gian mà bên ngoài kh ... Nếu trưởng thôn bằng lòng để vãn bối múa rìu qua mắt thợ, bắt mạch một chút ghi chép một chút... vậy thì càng tốt Đây là yêu cầu quá đáng của vãn bối, cho nên bằng lòng hay kh còn xem ý của chính tiến bối nữa.”

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...