[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 115:
Vô Âm đưa Ôn Ninh vào phòng sau đó để Ôn Ninh nghỉ ngơi.
“Ta đã dùng Niết Bàn ều tra qua, ngôi làng này kh trận pháp đặc biệt, cũng kh mai phục. Lạc Trần Ma Quân thực sự chỉ đến Côn Lôn một , chỉ là ta kh phân rõ đến để tìm chúng ta, hay là để ều tra trung tâm núi Côn Lôn và tình cờ gặp chúng ta.” Vô Âm nói chuyện kh nh kh chậm, những viên phật châu Niết Bàn mà phái ra ều tra tình hình ngôi làng hóa thành kim quang trở về tay , sau đó lại hóa thành kết giới bảo vệ qu hai , “Nàng ngủ , ta sẽ c gác.”
Ôn Ninh nằm xuống sau lưng Vô Âm, một lúc sau lại ngồi dậy: “Vô Âm.”
“Ừm?” Vô Âm đáp.
“Ta cảm th, chuyện trung tâm núi Côn Lôn, thể kh nói dối, cũng kh cần chạy đến đây để nói dối ta, vì kh cần thiết.” Ôn Ninh chống tay lên giường, dựa vào lưng Vô Âm nói.
Lưng của Vô Âm rộng rãi vững chắc, dựa vào thoải mái.
“Bất kể thế nào, chúng ta vẫn lên Côn Lôn Sơn một chuyến.” nói.
Ôn Ninh dựa vào lưng , bỗng nhiên mở miệng: “Hôm nay nói ta là ‘ vốn kh nên tồn tại’... dù ta đã cố gắng kìm nén nỗi sợ trong lòng, nhưng ta biết, những mưu kế nhỏ của ta, tất nhiên kh là đối thủ của Vô Âm, Lạc Trần - những kẻ đã sống trăm năm. Ta kh sợ Lạc Trần ra, nhưng ta chút sợ Vô Âm nhận ra.”
“Ta đã nói , nếu nàng kh muốn nói, ta sẽ kh ép nàng.” Vô Âm quay đầu lại, má khẽ chạm vào trán Ôn Ninh, “Nhưng lúc Lạc Trần Ma Quân nói câu đó...” dừng lại, Ôn Ninh ngẩng đầu, th l mi khẽ rung động, khiến nàng kh thể kh nghĩ tới đôi cánh bướm đang khẽ rung trong gió nhẹ.
“Lúc đó thế nào?” Nàng vô thức hỏi.
“Vô Âm sợ.” Vô Âm cười nhẹ.
“Vô Âm sợ, Ôn Ninh thực như mộng ảo bọt nước, là Phật phái đến rèn luyện Vô Âm, cứu rỗi Vô Âm, nhiệm vụ hoàn thành , sẽ khoác lên áo l vũ, trở về cõi tịnh độ cực lạc của . Mặc cho Vô Âm đuổi theo sau, thế nào cũng kh đuổi kịp.”
với đôi môi mỏng đẹp đẽ, từng lời từng chữ đều chứa đựng tâm tư, thật sự kh hề ý định che giấu suy nghĩ của .
"Vì vậy, khi Vô Âm th trong mắt Ôn Ninh sự hoảng sợ, Vô Âm, trong lòng sợ hãi kh gì sánh nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-115-1.html.]
Biểu cảm của đầy lạc lõng, lại chân thành, như một đứa trẻ trong sáng.
Ôn Ninh kh còn dựa vào nữa, một lúc sau, mới ngồi thẳng , thả chân xuống nắm l tay : "Ta kh là Phật Tổ phái tới... Ta cũng kh là do Tôn Ngộ Kh tìm tới," nàng lại dựa vào , đưa tay nhéo mặt Vô Âm, nói một câu, nhéo một cái, "Ta đến bên cạnh , kh để hoàn thành nhiệm vụ gì, mà là vì ta thích , ta yêu , ta muốn ở bên , vì thế, Vô Âm đừng sợ."
"Ôn Ninh đang dỗ dành trẻ con ?" Vô Âm cười khổ, lẽ vì Ôn Ninh đang nhéo mặt , nên chút kh rõ lời.
" bây giờ khác gì một đứa trẻ đâu." Ôn Ninh bu ra, hôn nhẹ lên má một cái, "Nếu muốn biết vì ta lại sợ, ta cũng sẽ nói."
Vô Âm im lặng một lúc, mới đưa tay xoa đầu Ôn Ninh: "Kh , Vô Âm biết nàng, nàng sợ chỉ vì bí mật này nói ra sẽ khiến nàng khó chịu, Vô Âm tuy muốn biết, nhưng cũng kh cố chấp. So với việc biết nguyên do Ôn Ninh sợ hãi, Vô Âm càng muốn nàng vui vẻ hơn."
Ôn Ninh ôm l cánh tay : "Vậy, vẫn sẽ cùng ta Côn Lôn, tìm hiểu thân thế của ta chứ?”
“Đương nhiên, là ta,” Vô Âm đưa tay chạm nhẹ lên mũi Ôn Ninh: “sợ ngươi vừa rời khỏi ta thì đã bị nhốt trong căn mật thất kh biết nào đó chứa đủ loại thiên tài địa bảo .”
Ôn Ninh thè lưỡi, nằm sau lưng Vô Âm, cuộn chăn lại ngủ .
lẽ Lạc Trần thật sự đến Côn Lôn mà kh mang theo ác ý gì cả, nên cả đêm Ôn Ninh ngủ say sưa, Vô Âm thức tr cả đêm, cũng kh th Lạc Trần đến qu rối, sáng tỉnh dậy lại phát hiện ra Lạc Trần đã từ sớm, Vô Âm liền gác chuyện này qua một bên, kh nhắc tới nữa.
Sau đó hai lại gấp rút lên đường, l chút ít Ác Thảo Hương của dã thú trong thôn phía trước để buổi tối thể đuổi yêu thú , dù sau khi lên Côn Lôn thì kh còn thôn trang nào để hai ngủ lại qua đêm nữa, đương nhiên là chuẩn bị sẵn sàng – m con yêu thú, đuổi là được, kh cần cố ý g.i.ế.c c.h.ế.t nó.
Hiện giờ đang là mùa hạ, phía Bắc của Núi Côn Lôn được bao phủ bởi một lớp tuyết đọng đã ngàn vạn năm bắt đầu từ sườn núi, phía Bắc của Núi Côn Lôn là một vùng đất cực lạnh, cực hàn, quả nhiên kh chuyện đùa đâu.
Ôn Ninh l áo b nhỏ và áo khoác của trùm kín bản thân kh một kẽ hở, bọn họ lặn lội lên từ chân núi, được một lúc thì trời đã tối, Vô Âm tìm được một cái hầm băng, lập tức dẫn Ôn Ninh vào trú, bọn họ đốt Ác Thảo Hương bên trong động, lại dùng đống tuyết ngay tại chỗ làm vật liệu để xây một bức tường tuyết, chặn đám yêu thú ở bên ngoài lại.
lẽ do Núi Côn Lôn quá lạnh nên phần lớn yêu thú lang thang ở nơi này cũng kh sợ lạnh, dự định xây một bức tường tuyết như này thật ra là vì để tránh cho gió lạnh thổi vào trong hầm băng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.