[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 18:
“Nữ la sát”, hay còn gọi là la sát mặt x, dù gọi là gì thì cũng kh sai. Nghe nói thật lâu trước kia, ả vẫn còn là một tu sĩ chính đạo xinh đẹp như hoa, bởi vì dung mạo xinh đẹp hài hòa kia mà được mọi hoan nghênh. Chỉ là kh biết bắt đầu từ lúc nào, ả đã đột nhiên biến mất kh rõ tung tích, đợi đến khi lần nữa xuất hiện ở Tu Chân Giới thì dung mạo đã bị hủy, bộ dáng trở nên dị dạng xấu xí như vậy .
Bị hủy dung chỉ là thứ yếu, càng đáng sợ hơn là kh biết ả đã học được tà thuật thải bổ gì mà lại thích lột da của các tiểu cô nương đang ở độ tuổi cập kê, sau đó đắp lên để che đậy bộ dáng hiện tại của ả.
Kh ai biết ả đã trải qua những gì, cũng kh ai để ý những chuyện mà ả đã trải qua. Dù thì những chuyện như vậy ở Tu Chân Giới này, tuy kh xảy ra thường xuyên nhưng cũng kh là hiếm th.
Vô Âm vừa ra tay chính là Kim thân hộ pháp, phật quang chí cương, chí dương kia đã chiếu vào của nữ la sát. Sức nóng khiến ả càng trở nên xấu xí hơn, da dẻ x xám nổi lên một tầng mụn nước, sau đó mụn nước kia cứ vỡ ra lại mọc lên tiếp, làm cho ta cảm th chán ghét kh thôi.
C pháp của Từ Tể tự vốn là pháp môn tu luyện chí cương, chí dương. Đối với nữ la sát chuyên l việc thải bổ khác để tu luyện mà nói, thì khác ở chỗ là l dương khí để chậm rãi ều hòa với âm sát. Khí thuần dương của Kim thân hộ pháp giống như việc ném thẳng một khối sắt nóng đỏ vào trong nước, nước trong nháy mắt sẽ sôi ùng ục, sau đó bốc hơi lên.
Nữ la sát hòa thượng ở trước mặt này, đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ hận ý, “Hừ, tên tặc đầu trọc kia, trên của ngươi rốt cuộc là cổ thuật gì, cư nhiên lại dám tới đối phó với ta.” Nói xong ả liền phóng thích khí âm sát trong cơ thể ra để chống lại Phật quang Kim thân của Vô Âm, nhưng khi hai tu sĩ sức mạnh của Nguyên kỳ giao chiến thì thế nào cũng th Ôn Ninh là chịu thiệt nhiều nhất.
Nàng bị hai luồng sức mạnh ở cùng một chỗ đè ép, suýt chút nữa thì bị tu sĩ Nguyên kỳ và Phật tu Kim thân kỳ áp chế đến mức nôn ra ngoài.
Khi nữ la sát phóng thích khí âm sát ở trong cơ thể ra, thì khí âm sát sẽ nh chóng tràn ngập trong kết giới nhỏ đã bị phá hủy này. Loại chuyện này, đối với một tiểu tu sĩ mới thăng cấp lên Trúc Cơ kỳ kh lâu mà nói thì kh khác gì là kịch độc.
Vô Âm nhíu mày.
Nếu ở góc độ của tu sĩ bình thường, thì tà tu la sát mặt x này tồn tại trên thế gian sẽ chỉ sát hại càng nhiều vô tội hơn mà thôi. Đổi lại, nếu là một số tu sĩ kiêu căng ngạo mạn khác thì dù hy sinh một tu sĩ nhỏ bé nhưng bắt được la sát mặt x ở chỗ này thì cũng được xem là đã tạo được c đức lớn.
Ai lại tính toán chuyện này chứ.
Một tiểu tu sĩ kh tiếng tăm, đổi l một tà tu hung ác đáng sợ, g.i.ế.c hại vô số vô tội thì kh tính là lỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-18-1.html.]
Thế nhưng, Vô Âm kh nghĩ như vậy, cho dù hiện tại bị âm sát áp chế kh là Ôn Ninh mà là bất kỳ một tiểu tu sĩ nào khác chịu liên lụy, thậm chí chỉ là một trần mắt thịt thì y đều sẽ kh chút do dự lựa chọn bảo vệ kh thể tự bảo vệ trước.
Chuyện này trước đây y cũng đã từng làm một lần, nếu kh vì bảo vệ gia đình phàm nhân kia thì y cũng sẽ kh bị yêu nữ tên là Họa Mi hạ cổ độc. Nhưng nếu thời gian quay ngược trở lại, nếu muốn y chọn lại một lần nữa thì y vẫn sẽ chọn bảo vệ gia đình phàm nhân kia.
Phật pháp từ bi, chúng sinh đều bình đẳng.
Kim quang pháp thân đột nhiên bị thu hồi, biến thành một chiếc vòng bảo hộ mỏng nhưng vững chắc, l Vô Âm làm trung tâm để bảo vệ Ôn Ninh thoát khỏi âm sát.
“Phật tử.” Ôn Ninh bị tu sĩ Nguyên kỳ ép tới mức kh thể thở được, rốt cuộc ở trong lồng kim quang của Vô Âm mới thể thở ra một hơi.
“Ôm l Linh Đài, ổn định linh khí đang di chuyển, kh nên sai hướng.” Vô Âm nói.
Ôn Ninh gật đầu, ngồi xếp bằng để ổn định lại khí tức đang tán loạn ở trong cơ thể.
Tu sĩ Nguyên kỳ ở trong khách ếm đã vượt quá một , nữ la sát biết kh thể ở lại chỗ này được nữa. Mặc dù bây giờ tiểu kết giới vẫn còn vững chắc đủ để ngăn cản khác nghe và th những chuyện xảy ra ở bên trong, nhưng thời gian càng kéo dài thì khác vẫn sẽ phát hiện ra, ả cũng kh là đối thủ ngang tài ngang sức nên đã thu lại âm sát, sau đó biến thành một làn sương mù dày đặc lao ra ngoài cửa sổ.
Hừ, hòa thượng kia một thân thuần dương lại vẫn còn nguyên dương, thật là đáng tiếc.
Vô Âm đứng dậy muốn đuổi theo, nhưng đột nhiên lại dừng bước, sau đó phun ra một ngụm máu.
“Phật tử!” Ôn Ninh vội vàng nhảy dựng lên muốn đỡ Vô Âm một phen, nhưng lại bị y đẩy qua một bên.
“Đừng chạm vào ta.” Vô Âm nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.